watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:28 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3826 Lượt

đàn ông hiện tại rất dịu dàng, rất đắm say và vô cùng “đượm lửa”. Nụ hôn ấy có thể đốt cháy tâm hồn tôi, cảm xúc trong tôi và cùng cuốn tôi đi theo những miên man, những nốt thăng trầm trong cuộc sống. Thế nhưng nhiều lúc, tôi vẫn nhớ lại những kỉ niệm đã qua, kỉ niệm đã bị lớp bụi của thời gian phủ mờ theo ngày tháng và vô cùng rõ nét đến từng chi tiết nhỏ.

Bởi đó là mối tình đầu của tôi.

Một người từng làm tôi đau đớn nhưng lại hạnh phúc đến tột cùng. Một người từng đánh dấu sự trưởng thành của tôi nhưng lại không đủ can đảm và lòng tin để cùng chung bước quãng đường về sau. Một người từng khiến tôi tự hào vì sở hữu nụ cười đẹp và có thể sưởi ấm cả những trái tim dù xa lạ, nhưng lại từng khóc vì một đứa con gái sinh ra ở nơi thôn quê nghèo. Một người từng vì tình yêu dành cho tôi mà sẵn sàng thay đổi nhiều thứ, nhưng lại không đủ dũng cảm quay về nói một lời xin lỗi để tìm lại hơi ấm của những bàn tay hay vị ngọt của những nụ hôn trong đêm mưa ngày nào…

Nam nhận lấy hũ đựng hạc giấy từ tay tôi vào ngày sinh nhật mình và chiếc mũi tây của cậu cứ sụt sùi một hồi lâu:

- Đàm Di Đan! Nam rất cảm động. Chưa có một cô gái nào tặng tớ những món quà như vậy cả!

Tôi lặng thinh. Tôi đã nghĩ tới tình huống này, nhưng chưa bao giờ dám nghĩ rằng Nam sẽ nói điều đó với tôi.

- Ý của Nam là. Trong những món quà Nam được nhận từ trước tới nay, món quà của Đan mang đậm sắc thái tình cảm. Chưa có một cô gái nào dành thời gian của mình để làm những việc như thế. Hơn ai hết, Đan còn đi học, đi làm thêm… nên Nam càng quý trọng và giữ gìn.

Tôi thở mạnh và thả lỏng người ra: ” Tớ hi vọng là cậu sẽ thích những con hạc giấy này “.

Tôi nhớ lại một lần cùng với Diệu Linh đi mua quà sinh nhật cho anh Hải. Linh muốn mua cho anh một chiếc áo sơ mi kẻ sọc, thế là chúng tôi lên mạng tra cứu các nhãn mác thời trang hàng giờ đồng hồ. Tôi thấy có vài chiếc áo dài tay, trông màu sắc khá thích hợp nơi công sở, giá cả cũng phải chăng, nhưng Diệu Linh lắc đầu:

- Những chiếc áo này nhìn cũng đẹp thật, nhưng chúng rẻ quá. Anh Hải sẽ không thích và cũng có thể là chẳng mặc chúng một lần nào. Mà có chăng cũng chỉ là mặc một lần để làm vui lòng người đem nó tới tặng mình mà thôi.

- Sao lại rẻ? Nếu chị mua một chiếc áo này, tức là bằng chị mang tặng người ta cả chục bao thóc như ở dưới quê rồi đấy. – Tôi cằn nhằn lại. Nếu là tôi, tôi cũng không mua món quà này vì nó quá đắt đỏ so với túi tiền của mình, cho dù Linh có vẻ tiếc khi nói: ” Chúng rẻ quá “.

- Không thể so sánh như thế được, em Cám ơi là em Cám. Chị hỏi mày nhé. Chúng ta có cùng xuất thân từ một hoàn cảnh? Chúng ta có cùng lớn lên trong một điều kiện tốt? Chúng ta cũng có dám cùng bỏ ra hàng triệu đồng cho một bữa ăn hay cả xấp tiền dày chỉ để sở hữu một món hàng? Vì thế chị không thể mua chiếc áo đó được. Nó quý đối với mình, nhưng với người khác thì lại không. Chị phải thử đặt mình vào con người của anh ấy, hiểu tính cách, biết thêm sở thích để lựa chọn đồ. Nếu không mua về, anh ấy cũng để nó im ỉm trong hộc tủ mà thôi.

Câu trả lời đó làm tôi không thể nói thêm được điều gì nữa. Sau đó, Diệu Linh quả nhiên mua một chiếc áo sơ mi sọc kẻ đỏ (mà tôi cũng không còn nhớ là nó thuộc nhãn mác nào) ở Diamond Plaza với giá trên hai triệu đồng.

Sau khi thanh toán tiền, Diệu Linh lại hối thúc tôi:

- Giờ mình về phòng trọ cũ, mày nấu cơm cho chị ăn cùng luôn nhé!

- Chẳng phải lúc chuẩn bị đi mua áo, chị bảo tối phải về sớm nấu cơm chờ anh Hải về còn gì.

- Thật ra, tháng này chị chẳng còn đồng nào nữa.

Tôi nhìn nụ cười méo mó của “chị Tấm Linh” mà lòng mình trùng hẳn xuống.

Có lẽ vì một lần như thế, mà bản thân tôi cũng đã rất lo lắng khi quyết định tặng món quà hạc giấy vào ngày sinh nhật của Nam. Nhưng bây giờ, cậu ấy nói: ” món quà của Đan mang đậm sắc thái tình cảm” thì tôi cảm thấy thực sự rất hạnh phúc. Bởi Nam vì tôi mà thay đổi, vì tình yêu dành cho tôi mà dần quên đi cuộc sống đủ đầy no ấm của một cậu công tử ngày nào.

Cơn buồn ngủ sau một ngày đi học và làm thêm ở nhà hàng tiệc cưới kéo đến rất nhanh, nó khiến đôi mắt tôi cứ nhíu lại. Giấc ngủ đến với tôi thật dễ dàng.

Đến nửa đêm, trời bắt đầu mưa nặng hạt. Gió đêm lùa qua cửa sổ tràn vào căn phòng nhỏ, mỗi lúc một lạnh hơn. Tôi trở mình và tỉnh giấc.

Đèn học vẫn được thắp sáng. Nam vẫn ngồi ở bàn. Những con hạc giấy đủ màu dang cánh nhỏ xinh nằm la liệt trên cuốn sách. Tôi dám chắc là cậu ấy đang ngồi để đếm số hạc giấy kia.

Không phải là một nghìn linh một con hạc giấy như những câu chuyện tình cảm lãng mạn mà các bạn đã biết.

Tôi gấp ba trăm lẻ chín con hạc giấy, bởi ngày ba mươi tháng chín là ngày sinh nhật cậu ấy…

Nhưng tôi đâu có ngờ rằng, chính sự cẩu thả của mình đã biến ba trăm lẻ chín con hạc kia trở thành cánh hạc định mệnh vào một ngày không xa sau đó.
Vấp ngã tuổi 20 – Phần 5

- Chẳng lẽ anh không yêu em sao? Anh mà đi là em chết cho anh coi.

- Buông ra, điên à. Cô có buông ra không thì bảo.

Tôi hốt hoảng chạy ra khỏi phòng mình. Anh ta hất mạnh cánh tay của Nga đang cố bám lấy và giằng co ra khỏi gấu tay áo của mình. Nga vẫn lì lợm, cố trườn người ra phía cửa với gọi theo một cách thảm thiết. Chẳng thương tiếc, anh ta hất mạnh Nga một lần nữa, khiến đầu cô bé đập vào tường, rồi lên xe, đi thẳng, chẳng ngoái nhìn lại hay đếm xỉa lấy một lời. Khi phóng xe qua mặt tôi, anh ta còn ném lại một cái nhìn sắt thép, đôi mắt đỏ rừng rực lửa, hằn lên những tia máu như muốn thiêu rụi mọi thứ xung quanh. Tôi lạnh sống lưng nhìn theo chiếc xe do anh ta điều khiển, nằm nghiêng hẳn sang một bên rồi tiếng”xoẹt, xoẹt” mạnh xuống mặt đường, đi mãi.

Nga kém tôi một tuổi, cũng là người Bắc vô đây học, cùng chịu cảnh xa nhà, nên tôi thương cô bé lắm. Nga có nước da bánh mật, rất duyên và núm đồng tiền càng làm “cô bé” mặn mà, đường nét đẹp của “đàn bà” hơn trông thấy. Tôi dìu Nga lên giường nằm nghỉ, tiếng khóc không thốt lên thành tiếng như đóng cục giữa vòm họng. Tôi đủ hiểu để cảm nhận được sự âm ỉ, cuồn cuộn như thác lũ trong lòng, rồi siết chặt làm ta đau đớn từng cơn. Khuôn mặt cô bé lấm lem, ướt át bởi nước mắt, nước mũi. Những nọn tóc rối bù vương trên mặt, dính chặt vào hai bên gò má hơi nhô cao.

- Em đau không? Lần sau đừng dại dột như thế. Anh ấy đi rồi anh ấy sẽ biết đường về mà. Làm thế, chỉ thiệt mình, đau mình thôi. Em ngốc quá chừng.

Tôi ra sức khuyên lơn, an ủi. Còn Nga vẫn nấc lên từng nhịp, đôi vai bé bỏng rung lên bần bật theo tiếng nấc. Đôi mắt đẹp kia đỏ au, sưng ú:

- Anh ấy đi luôn rồi chị à. Anh ấy chẳng về nữa đâu.

Rồi Nga khóc òa lên như một đứa trẻ, khiến tôi lúng túng và chẳng biết phải làm sao. Ở xóm trọ này, ai cũng thừa hiểu anh ta ghê gớm đến mức độ nào. Kể cả giữa buổi trưa oi nồng, Nga cũng có thể bị anh ta lôi vào nhà, đóng rầm cửa và làm tình một mẻ đến nỗi sau mỗi lần làm chuyện đó, Nga đều méo mặt, loạng quạng chân tay để đi chợ mua đồ ăn về nấu và phục vụ “chồng hờ”. Tôi phát thương, phát xót. Mỗi lần to tiếng, anh ta cũng đóng cửa kín mít và đánh cô bé một trận bầm tím mặt mày, không để ai can ngăn. Anh ta còn tuyên bố, ” đứa nào mà dính dáng đến chuyện nhà ông, ông đánh tất, không tha “, khiến những người ở xóm trọ đều nản, coi việc ” hai vợ chồng dạy bảo nhau ” là cơm bữa.

Nga mếu máo kể tôi nghe về những cuộc tình lăng nhăng và buổi qua đêm đi đến tờ mờ sáng mới về nhà. Mỗi lần Nga ghen và làm um mọi chuyện, anh ta đều “dạy vợ” bằng những cái tát trời giáng vì tội: ” vạch áo cho thiên hạ xem lưng “. Nga bảo, bị đánh riết nên quen, chỉ mong anh ta đừng bỏ rơi mình là được. Tiền hàng tháng, bố mẹ gửi vào để nộp học và chi tiêu ăn uống, một phần quá tin tưởng, một phần cả nể là người yêu nên Nga đưa hết cho anh ta giữ. Thay vì nộp học, anh ta ném trọn vào những canh bài bạc hay cá độ banh. Khi hết tiền, anh ta yêu cầu Nga đi” vay nóng” mỗi nơi một chút. Bằng không, Nga cũng bị anh ta cho nếm thêm một trận đòn nữa thay vì ăn cơm, hoặc hắn bỏ nhà đi vài hôm khiến cô bé lại tức tưởi đi tìm gã “chồng hờ” về, và phục vụ, nịnh ngon nịnh ngọt đủ thứ để níu giữ cuộc sống vợ chồng đẫm nước mắt.

- Không về nhà với em thì ở đâu? Đồ ngốc. Nghe lời chị dặn đi. Em mà cứ như vậy hoài, hắn làm tới đó. Phải cứng rắn và mạnh mẽ lên chứ, hắn mới nể nang mình, chiều chuộng mình. Bằng không, hắn bắt nạt, ăn hiếp em cho coi. Hiểu không?

- Ngày trước, hồi mới quen đó, anh ấy dịu dàng lắm, quan tâm và chăm nom cho em lắm. Chẳng hiểu sao gần đây, anh ấy mới đổ đốn và tính tình nóng nảy như vậy. Mỗi lần đi nhậu về xỉn, anh ấy mới đánh em thôi. Chứ bình thường, anh ấy cũng rất tốt với em và mọi người, chị ạ.

- Em thì cứ bênh hắn chằm chằm vậy đó. Tốt mà đánh em tới mức sây sẩm mặt mày vậy hả. Gặp phải chị xem, đừng hòng mà bắt nạt. Chị nói rồi, hắn đi rồi hắn lại về thôi. Xưa nay toàn vậy còn gì, sao em phải khóc nữa. Nín đi.

Nga khóc. Tôi siết chặt bàn tay nó, giữ

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT