watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:28 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3827 Lượt

hay trong lành như những giọt mưa rơi. Không nặng nề bởi tiền bạc, không ngào ngạt, quá nồng nặc bởi những mùi hương của nước hoa hay những bó bông hồng đỏ thắm. Cũng vì, tôi là con gái quê lên thành thị – chưa bao giờ và sẽ không bao giờ, tôi quên điều đó.

- Thế Hiếu định sống như thế đến bao giờ?

- Hiếu chẳng biết nữa. Việc sống thử thì nó như người đi chợ ý mà. Thích thì tự dọn đến để chung nồi nấu cơm, chung giường, chung chăn gối để ngủ. Mà khi đã chán ngấy rồi, mệt mỏi quá rồi, thì chắc người ta cũng tự tìm cách tách ra khỏi cái thế giới “vợ chồng trẻ con” đấy để giải thoát cho mình thôi.

- Nói thế nghĩa là Hiếu tự nhận mình vẫn chưa lớn nhé.

- Nói nhỏ Đan nghe . – Hiếu cười, ngả đầu nằm xuống bàn học, quay mặt về hướng tôi.- Tập làm người lớn thôi. Hì. Nói thật nhé, tuổi mình nè, thằng nào ra ngoài đường chẳng huênh hoang cái mặt ra vẻ ta đây to lớn lắm; chứ thực ra lớn như gà công nghiệp vậy thôi, chứ đã suy nghĩ gì nhiều đâu. Về nhà, vẫn rúc đầu vào ngực mẹ ý chứ. Mà hôm trước, đám bạn Hiếu qua phòng trọ chơi, ăn uống, nhậu nhẹt để mình con nhỏ đó nấu nướng, dọn dẹp nhìn cũng thấy tội lắm. Nhưng mà giờ nỡ vậy rồi, Hiếu nói nó về nhà đi mà kiểu gì nó cũng không nghe à.

- Bạn ý bỏ nhà qua phòng trọ ở chung với Hiếu hả? – Tôi sửng sốt.

- Thì gia đình con nhỏ này người Sài Gòn luôn mà. Nhớ chuyện ngày trước Hiếu kể cho Đan nghe không? Con gái bây giờ ngu lắm, dại lắm. Ở nhà, có ô-sin hầu cơm tận miệng, mở van nước ấm tới tận người để đi tắm mà không thích. Thích bỏ nhà đi chui vào cái hẻm trọ hôi hám, chật chội. Hóa ra, tiểu thư Sài Gòn cũng chẳng kiêu căng, hay vênh mặt làm cao quá đâu, Đan nhỉ.

- Bạn ấy yêu Hiếu thật đó. Liệu liệu mà sống sao cho xứng đáng với tình cảm của người ta đi. Đừng có bạc bẽo, phải tội lắm.

- Hiếu biết cô ấy yêu mình thật lòng, nhưng chuyện tình cảm là thiên về cảm xúc. Chẳng lẽ, cạn cảm xúc mà lí trí vẫn cứ phải bắt bí mình làm điều ngược lại sao?Nhưng từ giở trở đi, Hiếu sẽ cố gắng và thay đổi cách cư xử của mình. – Giọng của Hiếu bình tĩnh và rất chân thành.

- Tớ rất mong các cậu được hạnh phúc.

Hiếu nói đúng cũng có, mà sai cũng nhiều. Nhưng hình như: ” Con gái bây giờ nhiều đứa ngu lắm, dại lắm ” là đúng hoàn toàn thì phải.

Lát sau, Hiếu và một số học sinh nam khác trong lớp cùng thu dọn sách vở và bỏ ngang tiết học. Thầy giáo bộ môn đang giảng bài cũng buộc phải dừng lại. Thầy gỡ tròng kính ra, để viên phấn lên bàn và giọng đầy trách móc: ” Từ giờ trở đi, anh chị nào không muốn học thì ở nhà ngay từ đầu giùm tôi. Đừng có mang cái bộ mặt còn ngái ngủ hay bận những bộ đồ lôi thôi đến lớp. Người thì nằm bò ra bàn ngủ, người thì mân mê con dế nhắn tin, người lại không coi tôi ra cái gì, vô vô ra ra không khác gì một cái chợ. Cuối kì, anh chị nào mà có rớt môn học này thì cũng đừng trách tôi đắt đỏ trong việc cho điểm số”. Rồi cả lớp lại nhao nhao lên : ” Hôm nay, thầy điểm danh đi ạ. Bạn nào có mặt được hai điểm cộng vào cột điểm chuyên cần nha thầy…”

Tôi chỉ còn biết gọi với: ” Ngày kia nhớ đến kiểm tra môn học này đúng giờ nhé !”. Hiếu cười nhoẻn: ” Ừ. Phiền Di Đan điểm danh giúp Hiếu hôm nay luôn”.

Tôi thở dài. Hướng cái nhìn ra cửa sổ về phía con đường lớn của thành phố. Cuộc sống hằng ngày mang theo thứ khói bụi bặm ngàn năm vẫn không đổi, và dòng người vẫn ùn ùn đổ ra đường hứng những lớp nắng vàng óng ả của thần mặt trời vĩ đại trên cao kia. c

Giờ ra chơi, tôi cũng không rời khỏi chỗ ngồi. Mỗi giây phút trôi qua đều rất quan trọng và cực kì cần thiết đối với tôi lúc này. Tôi ngồi tỉ mẩn gấp từng con hạc giấy, thẳng nếp và sắc cạnh, thân con hạc ít đường miết nên nhìn chúng rất đẹp và bắt mắt. Có những con hạc mà tôi lỡ tay gấp sai theo từng bước khiến đuôi của nó quá cong hoặc cái mỏ không thon nhọn, tôi đều bỏ đi và gấp lại một con hạc khác, đến khi nào ưng mắt thì mới thôi.

Cô bạn gái ngồi cạnh bàn tôi ngỏ ý xin được gấp hạc giấy cùng. Tôi lắc đầu từ chối.

- Tớ gấp hạc không phải để trang trí nơi bàn học của mình, nên…

- Không sao, Di Đan à. Bạn gấp hạc giấy để tặng người bạn thân nhất hay tặng cho bạn trai.

- …

- Nhìn hai má bạn ửng đỏ thế kia là mình đoán được rồi. Bạn làm đi, mình ngồi nhìn bạn làm cũng được. Ở bạn toát lên một phong thái đẹp của một người con gái đẹp, nên mình rất quý bạn.

Tôi mỉm cười và nói lời cám ơn với cô gái gốc Sài Gòn, rồi lại chăm chỉ với công việc của mình.

- Ngày trước, mình cũng như bạn. Nếu mình gấp sai hoặc nếp gấp không mịn, không phẳng, mình sẽ bỏ đi và gấp một con hạc khác. – Giọng cô gái đều đều. – Mình luôn muốn tặng cho người mình yêu những món quà mà tự tay làm và phải là đẹp nhất. Nếu mình gấp mà xuất hiện nhiều vết nhăn, người ấy sẽ nghĩ rằng tình yêu mình trao tặng không đầy. Nếu mình gấp hạc giấy có con xấu, con đẹp, người ấy sẽ cho rằng mình là cô gái cẩu thả và không biết quý trọng, nâng niu thứ tình cảm thiêng liêng. Mình rất thích chúng, những con hạc đẹp không tì vết. Mình cũng vô cùng thán phục bạn, bạn là người không biết mệt mỏi là gì khi đi tìm thứ tình yêu tròn trĩnh, nhẵn, trơn.

- Cậu có muốn thử không? – Tôi cảm thấy xúc động thật sự khi nghe những gì cô ấy vừa nói. Nhưng cô ấy đã từ chối bằng một nụ cười mỉm và cái lắc đầu rất khẽ, rất dịu dàng. – Cậu đang có tâm sự phải không? – Tôi nhìn vào đôi mắt của cô gái. Chúng rất trong và lặng như mặt nước hồ thu, phẳng, không buồn một gợn sóng. Chúng rất u ám và ánh lên một cái nhìn buồn, như bầu trời với hàng ngàn áng mây cuộn mình màu xám đục mà chẳng thể trút cơn mưa để đợi trời hửng nắng mới.

- Mình đã từng bỏ quên những bữa cơm mà mẹ nấu, hay quên cả những cuộc hẹn của bạn bè. Mình đã từng quên làm bài tập về nhà và ngồi thức hàng đêm chỉ để gấp đi gấp lại từng con hạc giấy sao cho đẹp mắt. Khi gấp chúng, mình luôn nuôi một ý nghĩ rằng, những gì mình làm, những gì mình cố gắng sẽ khiến cho người ấy phải cảm động và không bao giờ có ý định rời xa mình. Nhưng cuối cùng thì chính bản thân lại buộc phải chấp nhận, chính những đôi cánh của loài hạc giấy này đã chắp cánh và tiếp thêm sức mạnh khiến người ấy rời xa mình nhanh hơn…

- Tớ … – Tôi cảm thấy vô cùng lúng túng và bối rối. Tôi giữ chặt mảnh giấy màu trên tay. Mồ hôi ở lòng bàn tay làm nó thấm ướt và có phần rữa ra những bột bụi.

- Mình không có ý gì cả. – Cô gái lại nở một nụ cười mỉm và tiếp tục câu chuyện tình yêu của bản thân. – Thật ra, khi nhìn bạn chăm chút cho từng con hạc giấy, bất giác mình thấy chạnh lòng. Chỉ có thế thôi, Di Đan đừng nghĩ mình có ý gì khác.

Đúng là trong một giây qua, tôi đã nghĩ, cô gái xa lạ này có ý định vô cùng xấu xa. Khi tôi đang dệt mộng cho câu chuyện tình yêu của mình, khi tôi đang nắn nót từng mũi kim thêu cho bông hoa của cặp uyên ương sắp đến ngày nở rộ… thì câu chuyện quá khứ của cô gái như con sóng mạnh xô vào bờ cuốn theo lâu đài cát đang xây, như một mũi chỉ thêu sai đường khiến bông hoa như đến thời kì tàn úa. Một câu chuyện tình buồn của cô gái mới quen chợt làm lòng tôi hoang mang, sợ hãi.

- Đó có phải là mối tình đầu của bạn?

Tôi bắt đầu tò mò và tự để tâm hồn mình trôi theo những dòng hồi tưởng đã cũ của một cô gái cùng lớp mà đến năm học thứ hai mới bắt đầu trò chuyện. Cô gật đầu. Đôi mắt như biết nói và ầng ậc nước, nó tố cáo một điều: cô còn rất thương và nhớ về anh ta.

- Mối tình đầu mới khiến mình nhớ lâu như thế chứ! Còn Di Đan?

- Tớ rất tin tưởng vào tình yêu của mình. Người ấy là đầu tiên và duy nhất. Tình yêu của người ấy khiến tớ biết cười, biết khóc, biết mong. – Tôi vừa trả lời vừa nhớ về Nam – cậu ấy đẹp, cậu ấy tốt, cậu ấy…

- Thực ra ở hiện tại, tớ cũng đang hẹn hò với một người đàn ông khác rồi. Tất nhiên, họ không phải là người thứ hai hay thứ ba. – Bất giác, cô gái nở một nụ cười khó hiểu . – Sau khi chia tay mối tình đầu tiên, thì việc đến và chấp nhận lời yêu của những người khác cũng sẽ rất dễ dàng. Nhưng… mình vẫn giữ 1001 con hạc giấy của ngày ấy, và không còn làm tặng những món quà như thế cho bất kì ai về sau này nữa…

Dứt lời, cô gái trở lại với chồng sách vở ở trước mặt và chuẩn bị tập trung nghe lời thầy giáo chữa bài tập ở trên bục giảng sau giờ giải lao. Tôi chỉ kịp hỏi tên cô gái.

- Mình là Linh Dương, gốc người ở Sài Gòn. Mình biết về Di Đan qua Hiếu. Hiếu luôn nói, bạn là cô gái tốt và đáng yêu.

Tôi thoáng ngại ngùng. Xưa nay, tôi vẫn nghĩ người gốc Sài Gòn rất kiêu căng và khó gần là như thế này đây.

Sau này trải qua lần vấp ngã ở tuổi hai mươi, tôi dần hiểu được tiếng yêu muốn gửi tới cho người đàn ông đầu tiên mới thực sự khó khăn như thế nào. Những nỗi nhớ cồn cào hay những thẹn thùng khó nói ở tuổi mới lớn; những nụ hôn vụng về còn bỡ ngỡ hay dè dặt vì pha lẫn tính nết trẻ con với sự tò mò và thích thú … đều được tôi giữ kín và không bao giờ tiết lộ ra.

Còn bây giờ, nụ hôn của người

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT