watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6272 Lượt

nhiều sức lực, thậm chí cảm thấy không nặng bằng Chung Nhã Tuệ hồi học trung học.

Anh không hiểu vì sao mình rất buồn khi nhìn thấy khuôn mặt tái xanh của cô, rất buồn, buồn đến mức muốn rơi lệ. Khi nghe thấy cô bị ngất, anh không thể ngăn lại những mong muốn của mình như lần đầu tiên anh nhìn thấy cô.

Lúc anh ôm cô như thế này, trong lòng cảm thấy hơi yên lòng.

Rõ ràng cô ấy không phải là Chung Nhã Tuệ, vì sao mình lại luôn nghĩ cô ấy là Chung Nhã Tuệ?

Trong lòng Giang Hạo Vũ vô cùng hoang mang.

Đến bệnh viện, Lâm Mặc đã tỉnh lại, người nóng và bị sốt nhưng cô không muốn nằm ở viện, cô muốn về nhà nghỉ ngơi. Mọi người không chiều theo yêu cầu của cô, làm thủ tục giữ cô ở lại bệnh viện để điều trị. Cô không đủ sức để tự mình bỏ về nên đành thay đồng phục bệnh nhân rồi nằm trên giường bệnh ngủ thiếp đi.

Ngoài phòng bệnh, Trương Như cầm tờ báo Lâm Mặc vứt cho Bách Vũ Trạch, chau mày lại.

Ngày phát hành của tờ báo là ngày hôm nay, nhưng vừa rồi cô đến các cửa hàng bán báo gần đó đều không thấy có. Cô gọi điện cho bạn bè nhờ hỏi giúp thì được biết, tờ báo đã ngừng hoạt động từ ngày hôm nay và công ty đó giải tán chỉ qua một đêm.

Cô đau đầu suy nghĩ, không biết Lâm Mặc đã làm gì?

Cô cảm thấy vô cùng căng thẳng nghĩ đến việc ông chủ của tờ báo này luôn luôn có ý định xấu với Lâm Mặc, không phải là…Thực sự cô không dám nghĩ tiếp.

Cô kéo Tô Á Nam ra khỏi phòng bệnh, nói chuyện này với cô ấy, vô tình ba người Secret đứng bên cạnh nghe được câu chuyện.

“Chị nói là ông chủ của tờ báo này luôn muốn có Lâm Mặc? Tin lần này là cớ để ông ta yêu cầu Lâm Mặc đến tìm ông ta?” Liễu Vân Dật kinh ngạc hỏi.
“Tờ báo này không được phát hành như kế hoạch mà còn ngừng hoạt động, lẽ nào Lâm Mặc đã đồng ý yêu cầu đó?” Phán đoán của Giang Hạo Vũ khiến cho mọi người đều cảm thấy lạnh sống lưng.

Tô Á Nam tức giận trừng mắt nhìn người ngồi bên cạnh cô rồi quay người bước vào phòng bệnh. Bách Vũ Trạch không dám nói gì, sắc mặt đầy hối hận và lo lắng.

Cô không thể để cho Lâm Mặc làm gì tự tổn hại đến bản thân cô ấy cho dù là vì ai, kể cả vì bản thân cô cũng không được.

Tiếng động từ cửa phòng khiến cho Lâm Mặc tỉnh giấc.

Cô mở mắt nhìn thấy khuôn mặt đầy lo lắng của Tô Á Nam, miễn cưỡng nở một nụ cười rồi nói với cô ấy: “Mình không sao.”

Nhìn thấy vẻ yếu ớt của cô, Tô Á Nam thận trọng hỏi về vấn đề tế nhị không nên hỏi lúc này nhưng nếu để lâu trong lòng cô lại cảm thấy vô cùng bất an: “ Tiểu Mặc, Lý Vân Thâm không làm gì cậu….?”

Lâm Mặc nhìn Tô Á Nam rồi nhớ lại những gì xảy ra ở nhà Lý Vân Thâm, cô cảm thấy nỗi khổ sở tác động lên từng đốt sống và huyết mạch của mình. Cô không muốn Tô Á Nam lo lắng nên cười đáp: “Đương nhiên không, đừng có nghĩ lung tung.”

“Vậy vì sao? Vì sao số báo kỳ này chưa phát hành thì tờ báo đã ngừng hoạt động rồi?” Chắc chắn Lâm Mặc có điều giấu cô, cô ấy không muốn nói mà chịu đựng một mình. Vì sao cô ấy luôn luôn như vậy, không muốn cô thay cô ấy chia sẻ gánh nặng dù chỉ là một chút thôi cũng được.

Giang Hạo Vũ đi theo Tô Á Nam bước vào phòng rồi đứng bên cạnh cửa, lúc này bước lại gần kéo cánh tay cô, nhẹ nhàng nói: “Để cho Lâm Mặc nghỉ ngơi, những việc này đợi bao giờ cô ấy khỏe hãy nói tiếp.”

Anh cũng rất muốn biết Lâm Mặc đã làm gì, đồng ý điều kiện gì để có được tình thế như hiện nay. Nhưng cô ấy đang ốm, khuôn mặt trắng bệch như không hề có một giọt máu.

Nhìn thấy Giang Hạo Vũ, trong đầu Lâm Mặc đột nhiên hiện lên câu hỏi của anh: Ngay cả Tô Á Nam cũng không phải là lựa chọn của cô sao?

Không, Tô Á Nam là bạn tốt nhất của cô, là người giúp cô cảm thấy cuộc sống này vẫn còn có ý nghĩa, là người khiến cô cảm thấy yên tâm khi nhìn thấy nụ cười vui vẻ của cô ấy. Ngoài bí mật, cô có thể chia sẻ với cô ấy bất kỳ việc gì.

Cô cầm tay Tô Á Nam, nhắm mắt lại rồi nói: “Trước khi đến gặp ông ta, mình đã thông báo cho vợ ông ta. Cậu cũng biết, gia đình nhà vợ ông ta có người bảo hộ, làm sao có thể để cho chồng mình trăng hoa bên ngoài. Khi đến nhà, mình không tắt điện thoại để vợ ông ta biết được tình hình. Sau đó vợ ông ta tìm đến, đồng ý với mình sẽ đóng cửa tòa báo, vì vậy bây giờ không sao nữa.” Cô vẫn còn giấu, giấu rằng nếu vợ của Lý Vân Thâm không muốn đóng cửa tòa báo, cô sẽ lấy tất cả những bằng chứng mình thu thập được về tội ác của Lý Vân Thâm để chống lại.

Sau khi cô biết được bản tính của Lý Vân Thâm, cô đã có ý thu thập những tội ác này để đề phòng, không ngờ thực sự có lúc cần đến chúng.
“Thế vì sao cậu lại ốm? Ông ta bắt nạt cậu phải không?”
Lâm Mặc trừng mắt, “Không, ông ta không bắt nạt mình, mình biết cách tự bảo vệ mình.” Giọng của cô hơi bị kích động.

Giang Hạo Vũ đặt tay cô vào trong chăn, cẩn thận giúp cô chỉnh lại chăn rồi nói dịu dàng: “Được rồi, đừng nói gì nữa, mau nghỉ ngơi thôi.”
Lâm Mặc nhìn anh, cô cảm thấy như đang được quay về quá khứ. Cô hoang mang nhắm mắt lại, mệt mỏi thiếp đi.
Chương 7: Quan tâm

……Anh quan tâm đến cô vì tình yêu đã qua, còn cô quan tâm đến anh vì muốn anh có được hạnh phúc.

Đêm đã khuya, phòng bệnh yên tĩnh đến mức dường như có thể nghe rõ được hơi thở của mình.

Lâm Mặc gặp ác mộng nên tỉnh giấc, cô vùng vẫy rồi ngồi dậy, không ngừng thở gấp.

Cô lại mơ thấy cái ngày có mưa bão đó.

Ban ngày, nh mt anh đau thơng đến mức tuyệt vọng, c nghe thy anh ni sẽ khng yu ai khc rồi quay ngời bc đi v ngã xung đt. Ci bng xiu vẹo của anh biến mt trc mt c, c nhận ra đ l lời vĩnh biệt.

Ban đm, trời ma to nh trút nc t đi tiếng khc của c go thét gọi anh. Ánh sng của ngọn nến xa tan bng ti, chiếu vo c khiến c lm tởng đ l con đờng đi ti thin đờng.

Một ngy một đm, c mt đi hai ngời c yu quý nht trong cuộc đời, c mt tt cả, c từ thin đờng rơi xung địa ngục.

C sng tạm bợ đợc chăng hay ch c lẽ l v mong mun sự thng khổ c th xa đi những tội c của mnh.

Miệng đng ngt, cơn st cao khiến cổ họng c kh rt, cơ th khng còn một chút sức lực no. C c gng lc đầu đ xa tan đi cơn c mộng rồi bc xung khỏi giờng rt nc ung, tiếp tục sng vi hnh ảnh một Lm Mặc lạnh lùng v khng quan tm đến bt k điu g ngoi cng việc.

C th lm lại đợc khng? C bt đầu hoi nghi, dờng nh ngy cng c nhiu điu ging co trong c khiến c v cùng mệt mỏi, c khng biết mnh c th chng chọi được bao lâu, tốt nhất là nên chống chọi đến khi cô hoàn thành lời hứa của mình với Trang Tinh.

Cốc và bình nước ở trên bàn đối diện với giường bệnh, Lâm Mặc cố gắng ra khỏi giường, khi chân vừa chạm xuống đất thì cô bị ngã. Cô không ngờ cơ thể mình trở nên yếu ớt như vậy, một cơn sốt mà có thể làm cô mất hết tất cả sinh lực.

Cô bò trên mặt đất, cố gắng quay trở lại giường bệnh. Cô không để ý có một bóng đen trên ghế số pha đứng dậy, chầm chậm bước đến gần cô.

“Chị không sao chứ? Xin lỗi, em không cẩn thận ngủ quên mất.”

Lâm Mặc ngạc nhiên ngẩng đầu lên, cô cảm thấy hoa mắt chóng mặt nên không nhìn rõ được đó là ai, nhưng giọng nói quen thuộc khiến cô xóa tan nghi ngờ.

Bách Vũ Trạch?

“Tại sao cậu lại ở đây?”

“Em…muốn chăm sóc chị.” Bách Vũ Trạch nói nhỏ, giọng điệu có vẻ đang rất hối lỗi. Sau khi đợi mọi người rời đi cậu đã ngấm ngầm quay lại, đầu tiên chỉ muốn hỏi bác sỹ tình hình cụ thể của Lâm Mặc nhưng phát hiện không có ai chăm sóc cô nên cậu ở lại.

Cậu ngồi trên ghế sô pha, vừa nhìn cô vừa suy nghĩ tất cả mọi chuyện về cô rồi ngủ quên mất.

Cậu dựa vào ghế sô pha ngủ rất say và thoải mái, đây là điều hiếm thấy kể từ khi cậu bị thương đến nay, thậm chí cậu còn mơ thấy mình đứng trên sân khấu, hăng say hát và nhảy vũ đạo trong tiếng dương cầm du dương và nhận được sự cổ vũ của mọi người.

Nếu không bị Lâm Mặc làm kinh động, cậu nghĩ cậu có thể ngủ cho đến khi trời sáng.

Lâm Mặc cô gắng chống tay ngồi dậy.

Cậu bé này sao vậy? Nửa đêm không ở nhà nghỉ ngơi lại đến phòng bệnh của cô làm gì? Lẽ nào cậu ta quên mình cũng là một bệnh nhân cần được chăm sóc sao?

Thật là người thích càn quấy.

Trong ánh sáng lành lạnh của trăng đêm, Bách Vũ Trạch thấy Lâm Mặc đang tức giận. Cậu nghĩ sự việc liên quan đến tờ báo khiến cho cô vẫn còn bực bội với mình, trong lòng cậu thấy vô cùng hối hận.

Công ty không hề biết chuyện này, Trương Như đưa ra ý kiến nên giấu kín, mọi người không được nói cho ai. Trương Như đã cẩn thận đến gặp cậu để nói chuyện, nói với cậu rất nhiều việc liên quan đến làng giải trí mà cậu không biết.

Lúc đó, cậu cảm thấy hơi thất vọng. Làng giải trí không hề giống như cậu tưởng tượng, chỉ cần có tài thì có thể biểu diễn trên sân khấu, chỉ cần có ước mơ và cố gắng thì có thể được tất cả mọi người yêu quý.

Trên thực tế, mọi người ở trong giới này chỉ giống như một lớp băng mỏng, không chú ý một chút là có thể phá hủy tất cả những thành tích mình đã chịu biết bao khổ sở mới có được. Với những người mới đến như họ, một thông tin bất lợi đủ để họ mất tất cả.

Chị Tô Á Nam nói không sai, làng giải trí không chấp nhận sự thật, càng không thể tự ý muốn làm gì thì làm, cậu cần phải tiếp tục ở đây để thực hiện ước mơ, điều

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT