watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6270 Lượt

đó đồng nghĩa với việc phải từ bỏ cái tôi của mình.

Cậu không thể quên được câu nói của Trương Như: “Cậu vẫn còn quá trẻ, cần tiếp tục rèn luyện nhiều. Nhưng cậu rất may mắn vì trợ lý của các cậu là Lâm Mặc, cô ấy rất biết cách bảo vệ các cậu.”

Đúng rồi, cô đã bảo vệ cậu, cô đã bảo vệ Secret. Nhưng vì thế cô bị ốm, ốm đến mức bị ngã mà không sao đứng dậy được.

Bách Vũ Trạch dựa vào gậy cúi người xuống, cố gắng kéo tay Lâm Mặc.

Nhưng chiếc chân bó bột không nghe lời cậu, bị mất trọng tâm, cả người cậu ngã về phía Lâm Mặc…

Lúc đó thời gian như ngừng lại.

Lâm Mặc nằm thẳng trên nền nhà, Bách Vũ Trạch ngã lên người cô.

Cô bực bội nhìn cậu, trong đầu không suy nghĩ được gì nữa, có một mùi hương khiến cho cô cảm thấy như bị sét đánh.

Mùi hương này…Mùi hương này…

“Xin lỗi, em…em chỉ muốn kéo chị dậy.” Bách Vũ Trạch lúc đó cũng không nghĩ được gì, vẻ mặt của Lâm Mặc khiến cậu nhanh chóng quay về với hiện thực. Cậu không biết phải làm gì, lồm cồm bò dậy rồi ngồi sang bên cạnh, cảm thấy máu dồn hết lên đầu, mặt cậu đỏ dừ.

Cậu biết mình không thể giúp được Lâm Mặc nên đành nhấn chuông gọi y tá.

Một người y tá khỏe mạnh bế Lâm Mặc đặt lên giường, đo nhiệt độ và huyết áp cho cô, sau khi kiểm tra thấy cô không sao mới yên tâm rời đi.

Còn Lâm Mặc vẫn chìm đắm trong mùi hương đó.

Vì sao trên người cậu ấy lại có mùi hương này?

Cô nhìn Bách Vũ Trạch, cậu vẫn đứng gần đó và không biết phải làm gì.

Bách Vũ Trạch lo lắng vì cậu không ngờ lại xảy ra việc khó xử như vậy. Trong lòng bối rối, cậu nói: “Chị… Chị nghỉ ngơi cho khỏe, em…em về trước, muốn mắng em thì đợi chị khỏe rồi nói.”

Cửa phòng bệnh được đóng lại rất nhẹ nhàng. Bách Vũ Trạch vừa quay người bước đi thì nghe thấy trong phòng bệnh có tiếng khóc.

Trong đêm yên tĩnh, tiếng khóc nghe rất rõ. Cậu dựa người vào cửa, yên lặng chịu đựng và cảm thấy như có kim đâm vào trái tim cậu.

Vì sao cậu lại cảm thấy như vậy?

Vài ngày sau, cơn sốt của Lâm Mặc vẫn không chịu lui nhưng cô không muốn ở trong bệnh viện nữa.

Quyết định về nhà nghỉ ngơi của cô bị mọi người phản đối, Tô Á Nam nói sẽ dành hai ngày nghỉ để chăm sóc cho cô, bao giờ hết sốt cô mới được về nhà.

“Tiểu Mặc, có muốn ăn hoa quả không? Mình gọt cho cậu ăn.” Tô Á Nam cầm một quả táo giơ qua giơ lại trước mặt cô.

“Có.”

Lâm Mặc cảm thấy hôm nay Tô Á Nam hơi lạ, cô ấy không nói nhiều mà yên lặng, thậm chí có lúc không biết mải nghĩ về điều gì đó đến mức thất thần.

“Gần đây có chuyện gì không thuận lợi sao?” Là công việc hay tình cảm?

Tay đang cầm dao của Tô Á Nam dừng lại, cô vội vàng cười đáp: “Không có gì không thuận lợi, vì sao cậu lại hỏi như vậy?”

“Cậu có tâm sự.”

“Không có, mình có tâm sự gì đều nói với cậu.”

Lâm Mặc không hỏi nữa nhưng tự nói với mình: “Trong lòng mỗi người đều có bí mật, bí mật nói cho người khác thì không còn là bí mật nữa.”

Câu nói cảm khái đó lọt vào tai Tô Á Nam lại có ý nghĩa khác, cô cho rằng Lâm Mặc đang trách cô không coi cô ấy là bạn tốt, cô hoang mang đặt nửa quả táo đang gọt dở xuống.

“Không phải thế, thực sự là mình cũng không hiểu rõ được cảm giác của mình, là… là mình đang suy nghĩ, đang suy nghĩ.” Đột nhiên, Tô Á Nam kéo ghế đến gần giường bệnh, ghé sát người gần Lâm Mặc hỏi: “Tiểu Mặc, mình có thể thích một người không?”

Lâm Mặc ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên họ nói chuyện liên quan đến vấn đề tình cảm, trước đây khi Tô Á Nam có bạn trai, cô chỉ nhắc nhở một câu mang tính chất tượng trưng rồi không can thiệp gì nữa, càng không hề có chuyện ngồi với nhau nói những tâm sự của phụ nữ như bây giờ.

Cô nghĩ đến lời nói tận đáy lòng của Tô Á Nam, cười một cách không tự nhiên: “Có lúc nào mình phản đối cậu không được có bạn trai sao? Mặc dù công ty không tán thành cậu công khai tình cảm, nhưng cũng không thể phản đối được.”

“Mình không nói thế, mình muốn nói, mình có thể thích anh ấy không? Mình có nên thích anh ấy không?” Tô Á Nam có vẻ hơi xấu hổ, điều này rất hiếm khi nhìn thấy trên mặt cô bởi cô luôn luôn thẳng thắn và rõ ràng, thích là thích, thích rồi sẽ công khai, không úp úp mở mở như bây giờ.

Cô ấy thích ai rồi?

Lâm Mặc nghĩ một lát, chắc chắn không phải là người ngoài giới nghệ sỹ bởi vì cô ấy không thể có thời gian giao lưu kết bạn với người ngoài. Thời gian gần đây cô ấy chỉ đóng phim, bạn diễn là Giang Hạo Vũ.

Lẽ nào là Giang Hạo Vũ?

Tô Á Nam không để ý đến tâm trạng phức tạp của Lâm Mặc, cô cầm nửa quả táo lên mũi ngửi rồi tiếp tục nói về tình cảm của mình.

“Lần đầu nhìn thấy kịch bản phim mình tự hỏi, cảm giác thầm yêu một người như thế nào, có đau khổ không hay là ngọt ngọt chua chua. Nhưng khi mình thực sự có cảm giác đó, mình phát hiện ra cảm giác đó rất kỳ diệu, giống như nước có ga không ngừng dâng lên bọt khí, nhớ nhung bất kể lúc nào, có khi gặp anh ấy rồi vẫn cảm thấy nhớ. Tiểu Mặc, mình cảm thấy mình đã thích anh ấy thật rồi.” Bộ phim cô và Giang Hạo Vũ đóng có nội dung là một câu chuyện liên quan đến tình yêu.

Nụ cười ngại ngùng của Tô Á Nam như châm vào da thịt Lâm Mặc, tay cô ở dưới chăn bám chặt lấy ga trải giường.

“Vậy thì cứ thích đi, làm thế nào hợp lý là được.” Cô bình thản nói, mỗi từ thốt ra dường như đang giằng kéo trong lòng cô.

“Thật sao? Cậu đồng ý rồi?” Tô Á Nam hưng phấn đến mức muốn nhảy cẫng lên hô vạn tuế.

Lâm Mặc cười, bàn tay bám chặt lấy ga giường thả lỏng ra, tinh thần cũng thoải mái hơn.

Cô lẽ, anh ấy và Tô Á Nam thực sự rất đẹp đôi, tính cách nội tâm của anh ấy kết hợp với tính cách vui vẻ của Tô Á Nam có thể bổ sung cho nhau và họ sẽ hạnh phúc!

“Tô Á Nam, câu nói này phải hỏi người ấy của cậu mới thỏa đáng? Là bạn bè tốt của nhau, đương nhiên mình sẽ chúc phúc cho cậu.”

“Nhưng mình cũng không biết anh ấy có thích mình không, cho đến giờ chỉ là tình cảm đơn phương của mình thôi.”

“Vậy vì sao cậu lại nghĩ đến việc phải được mình đồng ý?”

“Bởi vì hình như anh ấy đối với cậu…Mình cũng không biết liệu cậu cũng…” Tận mắt chứng kiến sự căng thẳng của Giang Hạo Vũ khi gặp Lâm Mặc, dũng khí của Tô Á Nam lại biến mất.

“Cậu muốn nói Giang Hạo Vũ nghĩ mình là người yêu đầu của anh ấy, có lúc cảm xúc của anh ấy rất phức tạp, quan tâm nhiều đến mình nên cậu không biết mình có cảm giác như vậy với anh ấy không sao?”

Mắt Tô Á Nam mở to ngạc nhiên. “Vì sao cậu biết đó là Giang Hạo Vũ? Quả nhiên là không giấu được cậu.”
“Người phụ nữ khi yêu rất ngốc nghếch, người tỉnh táo có thể nhìn thấy rõ.” Lâm Mặc cố gắng cứu quả táo đáng thương trong tay Tô Á Nam, nếu không nó sẽ bị dập nát mất.

Đột nhiên cửa phòng bệnh mở ra, có tiếng cười của Liễu Vân Dật vọng vào: “Cái gì mà người tỉnh táo có thể nhìn thấy rõ? Hai người đang nói chuyện gì thế?”

Tô Á Nam giống như bị điện giật hoang mang nhảy bật ra khỏi ghế, căng thẳng nhn ba ngời Secret dò hỏi: “Cc anh đến từ lúc no? Đứng bn ngoi bao lu rồi?”

Liễu Vn Dật cảm thy rt thú vị tiến lại gần tru c: “Ồ, s tỉ nht định l c bí mật nn sợ chúng ti nghe thy. Lm Mặc, tiết lộ một chút đi, s tỉ đng yu của chúng ti c bí mật no khng th cho chúng ti, hoặc ngời no đ trong chúng ti biết thế?”

Lm Mặc khng nhn Giang Hạo Vũ, cũng khng mun nhn anh, nh mt của c lun dõi theo T Á Nam, c pht hiện ra lúc Liễu Vn Dật đang ni, cy đã nhn trộm Giang Hạo Vũ my lần rồi. Nếu khng biết che giu nh thế ny th chẳng bao lu nữa, mọi ngời trong cng ty sẽ biết!
“Cc anh tự đi hỏi cy đi, tt nht l đa cy đến nh hng vừa ăn vừa tra khảo, ti mun ngủ một lt.” C ra quyết định, khng mun vn đ ny dy da thm nữa.

Bch Vũ Trạch nhn Lm Mặc rồi ni: “Cc anh đi đi, hm nay đi nhiu qu, chn em hơi đau nn mun ngồi ở đy nghỉ một lt.”

“Khng đợc, ai m biết đợc cậu c lm cho Tiu Mặc tức giận khng, nếu khng v cậu, Tiu Mặc đã …”

“Á Nam, chuyện này đã qua rồi.” Lâm Mặc ngắt lời Tô Á Nam lúc này vẫn đang tức giận với Bách Vũ Trạch, cô không muốn giữa họ nảy sinh thêm mâu thuẫn nữa.

Nhưng Bách Vũ Trạch cũng không giải thích gì nữa, cậu hòa giải với Tô Á Nam: “Sư tỉ, là em sai rồi được chưa, lần sau sẽ không dám nữa, chị bỏ qua cho em lần này đi!”

“Hừ.”

“Được rồi, được rồi, chúng ta đi thôi, Lâm Mặc, cô nghỉ ngơi cho khỏe. Vũ Trạch, có việc gì thì báo cho chúng tôi.” Liễu Vân Dật đứng ra giảng hòa, giục mọi người ra cửa.

Căn phòng đang ồn ào trở lại yên tĩnh.

Lâm Mặc nhìn Bách Vũ Trạch không nói gì, ánh mắt lạnh lùng trở nên ấm áp.

“Cậu ngồi xuống được không?” Cô chỉ vào chiếc ghế trước giường.

“Ồ, vâng.” Bách Vũ Trạch bước rất chậm.

Mùi hương ấy lại xuất hiện, Lâm Mặc biết cảm giác của mình buổi tối hôm đó không sai, hôm nay mùi hương ấy xuất hiện trên người Bách Vũ Trạch rõ hơn.

“Có phải cậu dùng nước hoa Cartier đã ngừng sản xuất rồi không?”

Lâm Mặc hỏi đường đột khiến cho Bách Vũ Trạch cảm thấy hơi kỳ lạ nhưng cậu không nghĩ nhiều, gật đầu. Lọ nước hoa này là mẹ cậu sưu tập, bởi vì thích mùi hương đặc biệt này nên cậu thường xuyên dùng.

Cậu nhìn Lâm Mặc đợi cô nói tiếp nhưng

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT