watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6276 Lượt

rõ lý do hỏi: “Không phải chị nói muốn giúp em sao, vì sao lại đến đây?”

Cậu chưa nghe được câu trả lời đã nhìn thấy Lâm Mặc bước xuống xe trc cậu, một đm trẻ con khoảng năm su tuổi chạy ra vy c.

“Chị, chị đã đến rồi, chị xem, đy l my bay giy em gp đy!” Một cậu bé nhảy tng tng tiến đến gần Lm Mặc, giơ cao chiếc my bay giy nh cầm một bảo bi, cậu đứng khng vững nn suýt chút nữa th bị ngã.

Lm Mặc đỡ ly cậu bé, quỳ xung, c khng cời nhng Bch Vũ Trạch c th thy nh mt dịu dng của c.

“Cc em c ngoan khng?”

“C ạ, c ạ, hm qua em bị ngã nhng khng khc.”

“Em cũng thế, em cũng thế, chị, em cũng l một đứa trẻ dũng cảm.”

Lũ trẻ đua nhau ni chuyện khng h đ ý đến Bch Vũ Trạch đang chng gậy đứng phía sau.

“Hm nay, chị đa một ngời bạn đến đy, cc em phải lm g?”

Nghe thy Lm Mặc ni thế, bọn trẻ bt đầu nhn ng khp nơi đ tm ngời bạn đ, sau khi nhn thy Bch Vũ Trạch chúng hò hét chạy đến nh một bầy ong.
“L anh Vũ Trạch.”

“Em biết, em biết, anh Vũ Trạch l anh ít tuổi nht trong Secret.”

Một c bé cầm một b ha dại bc đến, giơ tay ln mun tặng cho Bch Vũ Trạch, vui vẻ ni vi cậu: “Anh Vũ Trạch, anh rất đẹp trai!”

Bách Vũ Trạch bật cười, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, đôi mắt lúc cười cong lại thành một đường vòng cung rất đẹp. Cậu nhận bó hoa của bé gái tặng và nói lời cảm ơn.

Lâm Mặc nghĩ, đây là cảm xúc nên xuất hiện trên mặt cậu, không u buồn, không hoang mang và mất bình tĩnh, cậu nên có một nụ cười rạng rỡ như chưa hề trải qua bất kỳ đau khổ gì.

Cô bước đến, tiếp tục hỏi bọn trẻ: “Có khách đến, chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Cô vừa dứt lời bọn trẻ đã làm ngay, đứng thẳng thành hai hàng trước cửa rồi vừa vỗ tay vừa hô đồng thanh: “Chào đón anh Vũ Trạch!”

Lúc đó, Bách Vũ Trạch cảm thấy hơi ngạc nhiên vì thái độ yêu quý đó. Cậu quay đầu lại nhìn Lâm Mặc, có vẻ như không biết phải làm gì.

Lâm Mặc nói với cậu: “Không phải cậu hỏi tôi là tôi đưa cậu đến đây làm gì sao? Việc đầu tiên tôi giúp cậu là lấy lại trái tim cho cậu.”

Lấy lại linh hồn sao? Cậu vẫn không hiểu lắm, nhưng trước mặt bọn trẻ cậu cũng không hỏi thêm, chỉ đi theo Lâm Mặc bước vào viện phúc lợi.

Viện phúc lợi hơi cổ, những căn phòng trát xi măng có trần rất thấp, một tòa nhà là ký túc, một tòa nhà là phòng tổng hợp tập trung nhiều chức năng như lớp học, phòng hoạt động đoàn thể, nhà ăn, do ở vùng ngoại ô nên không gian bên ngoài rất rộng, tuy nhiên thiết kế vô cùng đơn giản, không có thiết bị vui chơi, không thể so sánh với các viện phúc lợi công lập ở thành phố.

Viện trưởng đang bận rộn trong bếp cùng với nhân viên duy nhất của bà, nghe thấy tiếng reo hò của lũ trẻ nên bước ra xem.

“Hóa ra là Lâm Mặc tới.” Cô nhìn thấy Bách Vũ Trạch đang đứng giữa bọn trẻ, ngạc nhiên hỏi: “Đây là…”

“Mẹ viện trưởng, anh ấy là anh Vũ Trạch, anh ấy là ngôi sao! Con thích nhất Secret, thích nhất anh Vũ Trạch.” Cậu bé vừa cầm máy bay giấy vội vàng khua tay giải thích với viện trưởng.

Viện trưởng xoa đầu cậu bé, cười với Bách Vũ Trạch và chào cậu. Chẳng trách nhìn rất quen, hóa ra là ngôi sao mà bọn trẻ rất thích. Bà không cảm thấy ngạc nhiên vì biết công việc của Lâm Mặc luôn luôn tiếp xúc với các nhân vật thường xuyên xuất hiện trên ti vi.

“Nào nào, mau ngồi xuống, sắp đến giờ ăn cơm rồi. Ôi, không biết là hai người đến nên tôi không chuẩn bị nhiều thức ăn.”

“Viện trưởng, cháu có mang thức ăn đến, để cháu đi lấy.” Lâm Mặc nói với Bách Vũ Trạch: “Phiền cậu chơi với bọn trẻ, tôi bận một lát.”

Bách Vũ Trạch gật đầu, ngồi trên chiếc ghế sô pha dựa vào cửa, đặt gậy sang bên cạnh. Một đứa trẻ ngoan ngoãn đi rót nước mời cậu.

“Anh Vũ Trạch, em là Tiểu Ngư.” Cậu bé cầm máy bay giấy tự giới thiệu, cậu rất hoạt bát, đáng yêu và biết cách bắt chuyện nhất trong bọn trẻ.

“Tiểu Ngư? Là cá bơi trong nước sao?”

“Vâng, anh Vũ Trạch thật thông minh. Chị nói, cá chép có thể vượt long môn, nhảy qua long môn có thể nhìn thấy một hồ nước rất lớn, vì thế em tự đổi tên thành Tiểu Ngư. Đợi sau này em lớn lên sẽ tên là Đại Ngư, về già sẽ tên là Lão Ngư.”

Bách Vũ Trạch rất buồn cười vì suy luận logic của cậu bé. “Thế em có biết làm thế nào để vượt long môn không?” Cậu hỏi.

“Đương nhiên là phải bơi mãi bơi mãi, bơi mệt rồi nghỉ ngơi một lát, nghỉ ngơi xong lại tiếp tục bơi.” Tiểu Ngư làm động tác bơi rất xấu khiến cho bọn trẻ được một trận cười thoải mái.

Bách Vũ Trạch cũng cười nhưng trong lòng cậu có một cảm giác rất lạ lùng.
Dường như cậu cũng giống như một con cá muốn vượt long môn! Từ trước đến giờ, cậu cảm thấy mình rất dũng cảm, lòng dũng cảm giúp cậu luôn tự tin để nhanh chóng tiến đến long môn. Nhưng cậu đã quên mất có rất nhiều vấn đề khó khăn ngăn cản cậu, khi cậu chưa tới được gần long môn đã bị một tảng đá to chặn giữa đường, rong rêu làm cho đuôi bị thương, thậm chí sa cả vào lưới.

Cậu hoài nghi ở giữa màn nước lạnh lẽo và tăm tối, không nhìn thấy một tia hy vọng nào.

Suy tư một lát, cậu tiếp tục hỏi Tiểu Ngư: “Nếu va phải đá thì làm thế nào? Nếu bị sa vào lưới thì phải làm sao?” Cậu không nhớ ra những vấn đề đó không phải là điều một đứa trẻ năm tuổi có thể hiểu được.

Tiểu Ngư chống cằm nghĩ ngợi một lát rồi bật cười.

“Anh Vũ Trạch, anh sợ đau không?” Tiểu Ngư chạm vào chân cậu.

“Đương nhiên… Không sợ.” Cậu không muốn nói thực sự cậu rất sợ đau bởi vì cậu không muốn bọn trẻ cười cậu.

“Anh Vũ Trạch dũng cảm như thế, không sợ đau, va vào đá thì có làm sao đâu, bơi sang bên cạnh là được mà! Lưới bắt cá…” Tiểu Ngư lắc đầu, có vẻ như không nghĩ ra biện pháp gì để đối phó với lưới bắt cá.

“Về vấn đề lưới bắt cá, nếu không ăn kẹo mà không đánh răng, chịu khó bảo vệ răng, đến khi gặp lưới, chúng ta sẽ dùng răng để cắn đứt, như vậy là có thể tiếp tục tiến lên.” Lâm Mặc bê thức ăn từ nhà bếp bước ra, giúp Tiểu Ngư trả lời câu hỏi đó.

Tiểu Ngư và các em bé khác đều đồng loạt hoan hô, thậm chí còn nghếch cằm giả vờ động tác cắn để khoe xem răng ai chắc hơn, có thể cắn đứt được lưới.
Bách Vũ Trạch nhìn Lâm Mặc giục bọn trẻ đi rửa tay ăn cơm, cậu có vẻ suy nghĩ rất mông lung.

Bữa cơm trôi qua rất nhanh. Hiếm khi có người đến thăm bọn trẻ, có thêm nhiều món ăn nên bọn trẻ rất vui mừng khiến cho người lớn cũng cảm thấy vui lây, thoải mái cười đùa nói chuyện.

Sau bữa ăn, bọn trẻ chơi đùa với Bách Vũ Trạch một lát rồi bị viện trưởng bắt đi ngủ trưa, viện phúc lợi yên tĩnh trở lại.

“Cậu đang nghĩ gì thế?” Lâm Mặc cầm hai tách trà hoa quế đến ngồi bên cạnh Bách Vũ Trạch.

Họ ngồi ở hành lang và nhìn ra phong cảnh phía xa, rừng cây xanh ngút tầm mắt khiến cho lòng người cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Bách Vũ Trạch nhận tách trà rồi nói: “Em đang nghĩ về đá và lưới.”

“Lưới cá, nếu thay đổi âm điệu, có phải “dục vọng” không?”

(Chú thích: Từ “lưới cá” và “dục vọng”, trong tiếng Hán đều có phiên âm là “Yuwang”, khác nhau về âm điệu.”
Dục vọng? Trong đầu cậu lóe lên một suy nghĩ rồi đột nhiên cảm thấy hoang mang.

“Tự bao bọc mình rồi giẫm chân tại chỗ, không muốn sống vì việc khác hoặc vì người khác là dục vọng của mình có đúng không?”

Lâm Mặc nhìn cậu, ánh mắt đầy vẻ khích lệ. Cậu l một ngời thng minh, c tin, cậu khng cần sự giúp đỡ của ngời khc cũng c th tự bc ra khỏi tnh trạng ny.

“Tiu Ng l một đứa trẻ bị b mẹ bỏ rơi, cậu bé vừa đợc sinh ra đã mc bệnh tim bẩm sinh, chc chn cả cuộc đời sẽ khng bao giờ đợc vận động mạnh, đừng ni đến l việc bơi trong nc ging nh c. Nhng cậu bé rt thng minh, c lẽ v sm bị bỏ rơi nn gi dặn hơn tuổi. Cậu bé ni mun đổi tn thnh Tiu Ng vmun nhn thy long mn c ging vi tởng tợng của mnh khng, sau đ thử nhảy một lần, cậu bé khng đ tm đến trong nc c đ v li khng, cậu bé chỉ nghĩ một cch đơn giản vc mơ vợt qua long mn đ nhn thy một vùng nc rộng ln hơn. V thế mặc dù sức khỏe khng tt nhng Tiu Ng lun c gng hơn bt kỳ đứa trẻ no v v cùng lạc quan.”

Rõ rng Bch Vũ Trạch khng dm tin vo tai mnh, tiếp xúc hơn một giờ đồng hồ, cậu khng h thy du hiệu no chứng tỏ Tiu Ng c bệnh. Cậu bé cời rt vui vẻ, m ửng đỏ nh tri to, khỏe mạnh v tò mò, một đứa trẻ nh vậy đang mc bệnh nan y c th bị giy vò bt kỳ lúc nào sao?

Không thể tin được.

“Lúc đầu tôi cũng không tin cho đến một lần tôi thấy cậu bé phát bệnh, lần đó chúng tôi nghĩ là sẽ mất cậu bé nhưng cuối cùng, cậu bé vẫn sống, cậu bé nói sẽ không lên thiên đường sớm như thế nếu chưa được nhìn thấy long môn.”

Lâm Mặc bình tĩnh kể lại câu chuyện, khóe mắt cô hơi ướt. Một lần nữa cô cảm thấy thế giới này thật không công bằng, cái được gọi là hạnh phúc chằng qua chỉ là lừa dối con người mà thôi.

“Chị có thường xuyên đến đây không?” Bách Vũ Trạch tò mò hỏi.

“Không thường xuyên, nhưng mỗi lần đên đây tôi đều thu hoạch được rất nhiều điều. Thế giới của bọn trẻ đơn giản nhưng dũng cảm, phản ánh hết những phức tạp và yếu đuối của người lớn. Mỗi lần rời khòi đây, tôi đều có thêm rất nhiều dũng khí, vì thế tôi đưa cậu đến đây, hy vọng cậu có đủ dũng khí để đối mặt với tương lai của cậu, bước tiếp con đường của cậu.”

Một

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT