|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
lúc lâu, hai người cùng im lặng mơ hồ nhìn về cảnh vật đằng xa. Gió thổi làm rung chiếc chuông gió treo trên mái hiên. Âm thanh trong trẻo vang lên như một điệu nhạc tuyệt đẹp của thế gian.
Trong điệu nhạc ấy, Bách Vũ Trạch mơ màng ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh giấc, cậu thấy trên người mình đã được đắp một chiếc chăn lông, Lâm Mặc đã đi đâu đó. Cậu chầm chậm đứng dậy, không biết nên đi về hướng nào.
Bỗng nhiên từ xa có tiếng dương cầm vọng lại, âm điệu chính là bài Lãng quêntrong album của nhóm cậu. Cậu bị tiếng nhạc làm cho mê hoặc, chống gậy bước từ từ về phía đó.
Bước qua một con đường đất nhỏ, cậu phát hiện ra phía sau viện phúc lợi có một nhà thờ nhỏ ẩn kín trong rừng cây, nếu không tìm kỹ sẽ không thể phát hiện ra nó.
Tiếng nhạc từ trong nhà thờ vọng ra ngày càng rõ, thậm chí cậu có thể nghe rõ âm sắc bị sai lệch của một chiếc dương cầm quá cũ kỹ.
Vì sao ở đây lại có một nhà thờ nhỏ như thế, người nào đang ở trong nhà thờ đàn bài hát của họ?
Bách Vũ Trạch ngó qua cửa sổ, cậu thấy Lâm Mặc đang ngồi cúi đầu trước dương cầm, ngón tay cô lướt đi trên phím đàn.
Cô ấy biết chơi dương cầm, hơn nữa trình độ không kém một nghệ sỹ chuyên nghiệp như cậu. Một lần nữa Bách Vũ Trạch kinh ngạc, không biết Lâm Mặc còn bao nhiêu điều mà cậu chưa biết, cậu luôn cảm thấy người phụ nữ này giống như một quyển sách, một hộp bảo bối không sao khám phá hết được.
Cậu bước đến rồi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào làm ngắt quãng điệu nhạc tuyệt đẹp đó.
“Đừng dừng lại, chị chơi hết bài có được không?”
Lâm Mặc yên lặng một lát, biết rằng cố gắng giấu cũng không được, cô không để ý đến cậu nữa, hai tay tiếp tục lướt trên phím đàn. Từ khi nhận thấy mùi nước hoa trên người cậu, cô không thể lạnh lùng vói cậu, mỗi lần tiếp xúc với cậu cô đều cảm thấy mình trở nên vô cùng dịu dàng.
Cô biết mình không nên như vậy nhưng cô không thể kháng cự lại.
Bản nhạc kết thúc, cô phát hiện ra Bách Vũ Trạch đã bước tói trước mặt cô. Cậu dựa người vào chiếc dương cầm say mê lắng nghe, hai tay bất giác vỗ vào nhau, khi tiếng đàn dừng lại cậu cũng chưa kịp định thần.
Cậu rất yêu âm nhạc, một tình yêu thuần khiết không vì danh lợi, không vì cơm áo gạo tiền, chỉ vì âm nhạc đem đến rung động trong tâm hồn cậu. Cô cũng đã từng như thế nên có thể hiểu được những cảm xúc trong lòng cậu.
Bách Vũ Trạch nở một nụ cười rạng rỡ.
“Lâm Mặc, chị chơi đàn rất hay, chị học bao lâu rồi?”
Lâm Mặc không nói gì, cô không muốn nói quá nhiều về mình. Nhưng Bách Vũ Trạch vẫn còn trẻ, cậu không hiểu được suy nghĩ của cô nên cố gắng hỏi cho đến cùng. Lâm Mặc thở dài, buồn buồn nói: “Là bố tôi dạy tôi, ông là một nhạc sỹ”.
“Chắc chắn ông ấy là một nhạc sỹ rất giỏi.” Không biết vì sao Lâm Mặc tự nhiên lại buồn như thế Bách Vũ Trạch chuyển chủ đề: “Chắc chị đã chơi bài Lãng quên này rất nhiều lần rồi phải không? Cảm giác như bài hát đã ăn sâu vào trong não, không cần nhìn bản nhạc cũng có thể chơi hoàn chỉnh và thể hiện rất nhiều cảm xúc. Em không làm được điều này.” Cậu tự cười chế giễu mình.
“Đúng là tôi đã chơi rất nhiều lần, hai mươi năm rồi, đã hai mươi năm trời rồi.”
Không thoát ra khỏi những cảm xúc của mình, Lâm Mặc tự nói với chính mình, cô chợt nghe thấy Bách Vũ Trạch hỏi với giọng ngạc nhiên.
“Hai mươi năm? Không phải tổng giám sát Ngô viết riêng cho chị tám năm trước sao? Vì sao lại là hai mươi năm? Lâm Mặc, chị đang đùa à?” Hôm nay cô có vẻ không vui, giống như đang bị rơi vào một vũng bùn mà không thể thoát ra, cũng không muốn thoát ra. Cô đang nghĩ đến điều gì, vì sao cô lại thốt lên những lời kỳ lạ như vậy?
“Hai mươi năm rồi, từ hồi tám tuổi tôi đã bắt đầu học dương cầm với bố, chỉ chơi bài này thôi. Bài hát này là do ông viết trong lần đầu tiên gặp mẹ tôi, nói đúng hơn, tuổi của bài hát này cũng được ba mươi lăm năm rồi!”
“Gì? Bài hát này của chị sao? Là do bố chị viết lời ba mươi lăm năm trước?” Bách Vũ Trạch há to miệng vì ngạc nhiên.
Lâm Mặc đứng dậy đậy nắp dương cầm lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn sự ngạc nhiên của Bách Vũ Trạch.
“Bài hát này là của bố tôi, năm đó tôi cố tình để ở công ty để muốn tất cả mọi người có thể nghe được giai điệu của nó. Không ngờ, bài hát này ba mươi lăm năm trước không hề được đánh giá cao mà bây giờ lại được khen ngợi. Tôi nghĩ, linh hồn bố tôi trên trời cũng được an ủi phần nào.”
“Nhưng vì sao tám năm trước chị không tự mình thể hiện bài hát đó?”
Vẫn là câu hỏi này, vì sao, vì sao, vì sao?
“Không vì sao cả. Cậu nhớ nhé, việc hôm nay tôi tin cậu nên nói với cậu. Nếu truyền ra ngoài, tôi sẽ không bao giờ để tâm đến cậu nữa.”
Bách Vũ Trạch ngạc nhiên, bỗng nhiên cảm thấy ấm áp trong lòng. Cô ấy nói tin cậu, chỉ điều đó thôi cũng đủ khiến cho cậu vui rồi, cậu muốn nhảy lên thề với cô tuyệt đối sẽ không nói chuyện này với ai.
Khi cảm giác hưng phấn đó qua đi, cậu cảm thấy Lâm Mặc chưa bao giờ vui vẻ, thậm chí cô chưa bao giờ cười thoải mái. Cô luôn có một thái độ lạnh lùng và không phản ứng mạnh trước bất kỳ việc gì. Do tuổi thơ của cô không vui sao? Hay vì một nguyên nhân nào khác?
Nghĩ đến đó, đột nhiên cậu nhớ đến thời hơ ấu của mình.
Cậu sinh ra và lớn lên trong một gia đình khá giả nên tuổi thơ của cậu rất hạnh phúc, cậu muốn gì được nấy, bố mẹ không hề phản đối cậu bất kỳ việc gì. Thành tích học tập tốt, quan hệ với mọi người tốt, chơi dương cầm hay, từ tiểu học đên đại học, cậu luôn là niềm tự hào của bố mẹ và thầy cô.
Cuộc đời quá thuận lợi khiến cậu luôn luôn tự cảm thấy vui mừng, nghĩ rằng những ngày tiếp theo cũng thuận lợi như vậy. Vì thế, khi gặp khó khăn trắc trở, cuộc sống của cậu bị đảo lộn, cậu không có cách nào đối diện vói cảm giác mất mát nên bắt đầu oán trách số phận.
Cuộc đời ai có thể thuận buồm xuôi gió mãi được. Điều đáng buồn cười là, bây giờ cậu mới chính thức đối mặt với vấn đề này, cũng may không phải là quá muộn.
“Lâm Mặc, cảm ơn chị.”
Cậu nói với Lâm Mặc lời cảm ơn rất chân thành, đôi mày gần đây luôn chau lại đã giãn ra. Lâm Mặc mỉm cười với cậu.
Sau hôm đó, Bách Vũ Trạch dường như bắt đầu thay đổi.
Mẹ cậu là người đầu tiên phát hiện ra điều khác thường.
Sau hôm đó, cậu luôn luôn mở cửa phòng rồi ngồi trong trạng thái đang suy nghĩ điều gì. Bà Bách không yên tâm, trốn sau cánh cửa theo dõi cậu, phát hiện thấy cậu đang mỉm cười một cách ngốc nghếch.
Bà Bách theo dõi suốt mấy ngày, bà thấy con trai mình không còn đau khổ buồn bã, tâm hồn để tận đâu đâu như trước. Bây giờ cậu yêu cầu được đến công ty, trợ lý Lâm Mặc đến đón cậu mỗi buổi sáng, tối lại đưa cậu về nhà. Những lúc như vậy, bà Bạch có cảm giác cậu vui vẻ lạ thường.
Bà Bạch thầm cảm thấy sự hòa hợp giữa cậu và Lâm Mặc, trong lòng rất vui mừng.
Người thứ hai phát hiện ra sự thay đổi của Bách Vũ Trạch đương nhiên là đồng nghiệp, bao gồm sư tỉ Tô Á Nam. Cậu không những yêu cầu tiếp tục được học trong thời gian nghỉ ngơi, thậm chí mỗi lần Tô Á Nam và mọi người họp, cậu cũng ngồi bên cạnh lắng nghe. Nhiều lúc cậu đến luyện hát khi phòng thu âm không có người sử dụng, hoặc ngồi trong phòng ghi hình xem các tiết mục biểu diễn và giải trí, học kỹ năng nói chuyện và cư xử của các nghệ sỹ khác.
Người cuối cùng phát hiện ra là đồng nghiệp trở về Thượng Hải sau khi hoàn thành công việc.
Theo thông lệ của Tranh Tinh, sau khi xuống máy bay mọi người đều phải về công ty để họp tổng kết rồi mới về nhà nghỉ ngơi.
Giây phút Giang Hạo Vũ nhìn thấy Lâm Mặc, trái tim đang bị treo lơ lửng của anh mới về được vị trí vốn có của nó.
Anh chưa bao giờ nghĩ mình lại có thể nhớ một người nhiều như vậy, nhớ nhiều hơn cả hồi anh đi Anh nhớ Chung Nhã Tuệ năm đó. Anh cố gắng kiềm chế bản thân, hoàn thành công việc nhưng vẫn phạm phải rất nhiều sai lầm, thậm chí có lúc quên cả lời bài hát trên sân khấu.
Tim của anh bồi hồi rung động, tối tối ngủ không yên, trong đầu luôn hiện lên hình ảnh của Lâm Mặc. Anh biết chắc chắn đó là Lâm Mặc chứ không phải là Chung Nhã Tuệ, dường như sau khi nói chuyện với Liễu Vân Dật, hình ảnh của Lâm Mặc như ăn sâu vào trong đầu óc anh không sao xóa nhòa được.
Trong đầu anh luôn nghĩ đến vấn đề anh hỏi Liễu Vân Dật, có phải Bách Vũ Trạch đã thích Lâm Mặc rồi không? Tự nhiên anh cảm thấy lòng mình xót xa và không thoải mái.
Cuộc họp kết thúc, mọi người xúm lại nói chuyện vui vẻ.
Liễu Vân Dật lấy khuỷu tay huých vào Giang Hạo Vũ ngồi bên cạnh, ra hiệu cho anh nhìn về hướng đối diện, sau nói ghé sát vào tai anh nói nhỏ: “Anh có phát hiện thấy Bách Vũ Trạch dường như rất khác so với hồi chúng ta đi không?”.
Giang Hạo Vũ ngẩng đầu nhìn, anh thấy Lâm Mặc đang thu dọn lịch công tác trên bàn, Bách Vũ Trạch ngồi bên cạnh cô, nằm bò ra bàn nghiêng đầu nhìn cô. Giang Hạo Vũ không nhìn rõ được thái độ của cậu ấy, nhưng chắc chắn rằng cậu ấy đang cười, nụ cười đó không hề biến mất kể từ khi họ gặp lại cậu.
Tô Á
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




