|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
càng ngày càng phức tạp, không ai khác có thể bước vào trong lòng anh. Nhưng Tô Á Nam vẫn muốn thử, cô hy vọng có thể kéo Giang Hạo Vũ bước ra khỏi hình bóng của Chung Nhã Tuệ và sống vui vẻ.
Cô hạ quyết tâm, cúi đầu nhìn món sushi trong đĩa, nét mặt bôi rồi. Chỉ nghe thấy một giọng nói nhỏ hơi run run của cô: “Giang Hạo Vũ, tôi cảm thấy tôi đã yêu anh rồi”.
Đợi một lát, cô không thấy có bất kỳ phản ứng gì, vì sao lại không có phản ứng gì?
Cô ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ ngạc nhiên trong ánh mắt của Giang Hạo Vũ.
Rõ ràng anh ấy nghe thấy, nhưng vì sao anh không phản ứng gì?
“Tôi nói thật đây, sao thế? Anh có muốn chúng ta thử hẹn hò không?” Cô cứng cỏi nói tiếp. Việc đã quyết định làm nhất định phải có kết quả, cô không thích điều gì không rõ ràng, hoặc là ở bên nhau, hoặc là chỉ làm bạn bè, chọn một trong hai, rất đơn giản.
“Xin lỗi.” Giang Hạo Vũ nói một câu khiên cho cô cảm thấy lòng mình hóa đá, “Tạm thời tôi không nghĩ đến chuyện yêu đương”.
Cô nhếch miệng cười tỏ vẻ không để ý: “Lúc nào anh muốn hãy nói với tôi, tôi sẽ đợi”.
Giọng nói nửa đùa nửa thật nên rất khó để người khác nhận ra sự tổn thưong trong lòng cô, chỉ có cô biết mình đau đớn như thế nào. Cô không muốn hỏi vì sao, sự thật đã trả lời là anh không thế quên người yêu cũ nhưng trong lòng cô vẫn hoài nghi, một tình cảm đã qua mười mấy năm liệu có thể sâu đậm như vậy không?
Rõ ràng là cô không thể tưởng tượng được.
Ăn xong, không hề giống như mong muốn của Tô Á Nam, hai người ai về nhà người đó. Giang Hạo Vũ về chỗ ở của mình, không bật điện, anh nằm bất động trên sofa.
Trời tối dần, đèn đường bật sáng, cả thành phố chìm trong một biển đèn.
Anh lấy cuốn sổ ra khỏi ba lô đem đến ngồi xuống bên cửa sổ, đầu dựa vào tấm kính cửa nhìn ánh đèn phía xa.
Căn phòng này do công ty thuê theo yêu cầu của anh, mặc dù ờ khu vực trung tâm của thành phố nhưng rất yên tĩnh, an toàn và có không gian riêng tư. Thêm vào đó, anh ở tầng rất cao nên mới được thiết kế một chiếc cửa sổ lớn như vậy.
Anh rất thích khu vực này, đặc biệt là vào buổi tối, anh vừa nhìn dòng xe nườm nượp đi lại vừa nghĩ đến những tâm sự của mình. Có lúc anh cảm thấy rất cô đơn, rõ ràng anh có thể tìm một người cùng anh ngồi ngắm cảnh này nhưng anh chọn cách từ chối suốt mười mấy năm qua.
Mấy trang đầu tiên của cuốn sổ đã ố vàng, các trang trắng còn rất ít, có lẽ không bao lâu nữa, cuổn sổ sẽ hoàn thành sứ mệnh của nó. Yên lặng nâng niu vật lưu giữ những ký ức đã qua của mình, tâm trạng của anh trở nên nặng nề.
Giang Hạo Vũ giở cuốn sổ, trên trang bìa có viết một câu mà Tô Á Nam không nhìn thấy. Cuốn sổ này là Chung Nhã Tuệ tặng anh, trên đó có viết: “Dear Evan, 1 love you forever”.
Đáng tiếc, cô đã không giữ lời hứa đó đến cùng, họ hẹn hò được hơn một năm rồi chia tay.
Rốt cuộc là không biết tình cảm của họ bắt đầu thế nào, kết thúc ra sao? Những ngọt ngào, vui vẻ, đau thương lần lượt hiện lên trước mắt, anh chìm đắm vào hồi ức của mình.
Một ngày xuân tươi đẹp thời trung học, anh vừa lau bảng vừa để ý đến Chung Nhã Tuệ đang thu dọn sách vở.
Anh biết, thực sự cô cũng đang để ý đến nhất cử nhất động của anh, nếu không, vì sao cô cất hai, ba quyển sách mất nhiều thời gian như thế, hình như từ lúc tan học cho đến lúc bạn bè đã về hết mà vẫn chưa thu xong.
Anh rất hy vọng cô sẽ mãi mãi không bao giờ thu xong sách vở, đợi đến khi anh trực nhật xong, họ có thể có lý do chính đáng để cùng nhau rời khỏi trường học. Đáng tiếc, có vẻ như Chung Nhã Tuệ đang từ từ bước ra khỏi lóp học. Trái tim anh dường như cũng đang bay theo cô.
Anh cảm thấy hơi hối hận, vì sao vừa rồi không nắm lấy cơ hội bày tỏ tình cảm của mình với Chung Nhã Tuệ, anh bước đi trong khuôn viên trường, không ngừng tự mắng mình. Không lâu sau, anh phát hiện ra có một bóng người nhỏ bé đang bí mật đi theo anh.
Hai bên đường trồng rất nhiều hoa, mỗi hoi thở đều có thể cảm nhận thấy hương hoa thơm ngát. Anh cố ý bước chậm lại giống như đang đi dạo, không ngừng để ý đến người đang đi phía sau.
Cô ấy còn trốn bao lâu? Vì sao không nhanh chân bước lên phía trước?
Nghĩ đến đó anh đột nhiên dừng chân quay người nhìn Chung Nhã Tuệ, cô cũng dừng lại, nét mặt vô cùng ngạc nhiên,
“Muộn thế này vẫn chưa về nhà sao?” Anh nhịn cười hỏi cô.
Chung Nhã Tuệ cúi đầu, hai tay bám lây dây đeo cặp sách, chần chừ một lát rồi đột nhiên bước nhanh đên gần anh, nhìn vào mắt anh nói: “Evan, mình có chuyện muốn nói với cậu”.
“Việc gì?”
“Mình… mình…”
“Mình thích cậu.” Hóa ra, nói câu này không phải là quá khó như tưởng tượng.
Chung Nhã Tuệ tròn mắt ngạc nhiên, dường như không tin được rằng anh vừa nói ra câu đó, tâm trạng của cô thay đổi liên tục rồi buồn bã cúi đầu xuống.
“Evan, sao cậu có thể như vậy, người ta rất khó khăn mói có thể nói ra.”
Anh rất thích nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu đó của Chung Nhã Tuệ, không muốn trêu cô lâu nên nhẹ nhàng nói: “Được rồi, mình sai, vậy làm lại nào. Chung Nhã Tuệ, tìm mình có việc gì thế?”.
Chung Nhã Tuệ thấy anh rất bình thản nên càng không nói nên lời, mặt đỏ như gấc, cô vẫn không ngừng lắp bắp: “Mình… mình… mình…”.
“Mình thích cậu.” Anh khẳng định lại một lần nữa câu nói mà anh và cô đều muốn nói với nhau.
Không ngờ Chung Nhã Tuệ lại hiểu nhầm ý của anh, cho rằng anh chỉ đang trêu đùa mà thôi, khóe mắt cô hơi đỏ rồi quay người như muốn bỏ chạy. Anh hoảng hốt, không muốn cô có cơ hội chạy thoát, đưa tay kéo cô lại ôm vào lòng.
Anh hít một hơi thật sâu lấy dũng khí nói vói cô gái đang vùng vẫy ở trong lòng mình: “Câu… Mình thích cậu thứ nhất là mình nói, câu Mình thích cậu thứ hai là giúp cậu nói. Đồ ngốc, bộc lộ tình cảm đương nhiên là việc của con trai, con gái không cần nói”.
Chung Nhã Tuệ ngẩng đầu nhìn anh đầy nghi ngờ: “Evan, cậu thích mình sao? Cậu cũng thích mình giống như mình thích cậu sao?”.
Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt bộc lộ tình cảm đang trào dâng trong lòng: “Chung Nhã Tuệ, mình thích cậu, luôn luôn thích cậu”.
Chung Nhã Tuệ ở một ngôi nhà có hai tầng chật hẹp và một khu vườn nhỏ, đó là tài sản mà bố mẹ cô để lại cho hai anh em cô trước khi qua đời. Anh trai của Chung Nhã Tuệ thi đỗ vào một trường đại học của Mỹ, sau khi tốt nghiệp anh ở lại Mỹ làm việc nên chỉ có một mình Chung Nhã Tuệ ở đó. Sau khi thổ lộ tình cảm, anh trở thành khách quen thường xuyên đến nhà Chung Nhã Tuệ.
“Evan, anh có đói không? Anh có muốn ăn bánh ga tô không?”
“Anh không thích ăn đồ ngọt, có món gì khác không?”
“Không có, chỉ có bánh ga tô thôi.” Chung Nhã Tuệ bưng một khay đầy bánh ga tô ra vườn, đặt vào tay anh. “Anh ngày nào cũng chăm chỉ đọc sách, chơi bóng rổ, nên bổ sung thêm đường. Bánh này là do em tự tay làm! Anh nể mặt em ăn thử xem!”
Anh ngạc nhiên nhìn cô có vẻ như không dám tin vào tai mình. Trong nụ cười rạng rỡ của cô, anh cầm thìa xúc một miêng bánh đưa lên miệng.
Rất ngon. Không kịp nuốt hết miếng bánh, anh lại xúc một thìa nữa đưa lên miệng.
Bánh của Chung Nhã Tuệ làm không quá ngọt, có một vị thanh thanh rất đặc biệt, bơ rất mịn, bánh rất mềm, không hề giống với bánh ga tô mà anh đã từng ăn trước đây. Ăn từng miếng, anh đã vô cùng yêu thích hương vị này.
“Ăn từ từ thôi, trong nhà vẫn còn mà, em đi lấy cho anh.”
Anh đặt đĩa xuống ôm lấy Chung Nhã Tuệ. “Tuệ Nhi, sao em có thể làm bánh ngon thế?” Anh hỏi.
Chung Nhã Tuệ cúi đầu, nét mặt cô trở nên rất kỳ lạ và vô cùng buồn bã. Cô nghịch chiếc nhẫn của anh rồi đáp: “Do di truyền, mẹ em nấu ăn rất giỏi, cho dù nấu cơm ngày ba bữa hay các món ăn vặt đều rất ngon. Từ nhỏ em đã học mẹ cách làm nên biết làm!”.
“Không có bố mẹ, em có buồn không?” Từ khi anh biết bạn gái mình mồ côi cha mẹ, anh luôn cảm thấy rất đau lòng, đấu tranh trong lòng hồi lầu anh mới dám hỏi. Từ khi họ hẹn hò, chưa bao giờ họ nói đến chuyện gia đình của nhau. Gia đình của Chung Nhã Tuệ rất đơn giản, ngược lại, gia đình anh là một gia tộc lớn và phức tạp, không biết phải bắt đầu kể từ đâu. Cũng may Chung Nhã Tuệ chưa bao giờ hỏi, anh cũng không chủ động nói tới.
Chung Nhã Tuệ lắc đầu, cười vui vẻ nhìn anh: “Em không buồn vì em biết bố mẹ em đang ở thiên đường, trong tương lai em cũng sẽ được đoàn tụ với họ”.
Anh xoa đầu nói cô là đồ ngốc rồi nghĩ, nhất định anh sẽ đem hạnh phúc đến cho cô, nhất định anh sẽ dùng tình yêu của mình để bù đắp cho cô, nhất định như thế.
“Evan, anh đưa em đi đâu đây? Mau bỏ bịt mắt ra đi, như thế này em sẽ bị ngã mất.”
Trong ngày Lễ Tình nhân đầu tiên của họ, anh bí mật đưa Chung Nhã Tuệ đi chơi, còn dùng khăn bịt mắt cô. Họ đi rất lâu, ngồi xe bus, đi bộ, có lẽ phải mất đến hai tiếng đồng hồ.
“Đến ngay bây giờ đấy, em chịu khó nhẫn nại một chút.” Anh dắt cô và nói bên tai cô. Hương thơm trên người cô khiến anh mê mẩn.
Chung Nhã Tuệ nghe thấy anh nói thế không trách móc gì nữa, yên lặng để anh dắt tay dẫn về phía trước.
Khi bịt mắt được
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




