watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6286 Lượt

tháo ra, trước mắt Chung Nhã Tuệ hiện ra một chiếc du thuyền. Chiếc du thuyền được trang trí rất đẹp, khắp nơi có treo bóng bay màu hồng. Trên boong đặt một chiêc bánh ga tô và một bó hoa hồng màu đỏ thắm, trên lan can treo băng rôn: “Chúc Tuệ Nhi & Evan Lễ Tình nhân vui vẻ”.

Chung Nhã Tuệ ngạc nhiên đến mức cô đưa tay bịt miệng lại, từ từ bước về phía chiếc du thuyền, không dám tin vào những gì đang hiện ra trước mắt. Cô không ngờ, chỉ một câu nói vô tình của mình mà anh cũng nhớ, hơn nữa còn mang đến cho cô một niềm vui bất ngờ như vậy.

Anh rất hài lòng trước thái độ của cô, vô cùng hài lòng vì kế hoạch lần này của mình.

Chung Nhã Tuệ quay lại ôm chặt lấy anh, cảm động đến phát khóc.

Cô nói: “Evan, thuê chiếc du thuyền này chắc là đắt lắm? Anh chi cần đưa em đến xem là được, không cần phải tôn nhiều tiền thế.

Đột nhiên sắc mặt anh trầm xuống không nói gì nữa. Anh không biết vì sao lúc đó mình không nói cho Chung Nhã Tuệ biết, chiếc du thuyền đó là của anh, là món quà bố anh tặng vào sinh nhật lần thứ mười tám của anh.

Thực sự anh không muốn để khoảng cách kinh tế của hai gia đình trở thành rào cản giữa họ.

Hôm đó, Chung Nhã Tuệ rất vui, cùng anh ngồi trên boong du thuyền và nhìn ngắm biển rộng bao la.

Anh ôm cô, nâng mặt và hôn nhẹ lên môi cô. Anh nói với cô: “Tuệ Nhi, anh yêu em, mãi mãi”.

“Evan, em cũng yêu anh, mãi mãi.”

Chớp mắt đã sắp đến ngày họ tốt nghiệp.

Những ngày này anh có vẻ hơi lơ đãng, trong lòng cảm thấy nặng nề, những lúc ở bên Chung Nhã Tuệ, anh thường ôm cô rất lâu mà không nói gì cả.

Anh biết Chung Nhã Tuệ cảm thấy bất an, nhưng không hề hỏi.

Trước ngày thi tổt nghiệp, cuối cùng anh cũng nói cho Chung Nhã Tuệ biết quyết định của mình. Anh ôm cô rất chặt, dường như không muốn rời xa cô.

“Tuệ Nhi, xin lỗi, bố mẹ anh muốn anh đi Anh du học.”

Toàn thân cô như hóa đá nhưng rồi lập tức trở lại bình thường.

“Evan, rất tốt, không phải là anh vẫn luôn muốn đi đây đi đó sao?” Cô dựa vào vai anh, một tay nghịch nghịch tóc mình, cố gắng giấu đi tâm trạng thực.

“Tuệ Nhi, anh không muốn xa em.” Anh không muốn xa cô nhưng anh cũng không thế thay đổi được nguyện vọng của bố mẹ anh.

Chung Nhã Tuệ là người biết suy nghĩ, mặc dù trong ánh mắt chứa chan lưu luyến nhung cô vẫn cố gắng an ủi anh: “Evan, bây giờ chúng ta vẫn còn đi học, học là điều quan trọng nhất, xa nhau cũng chỉ là tạm thời trong bôn năm mà thôi. Hơn nữa, lúc được nghỉ học anh vẫn về thăm em được mà!”.

“Tuệ Nhi, em đi cùng anh được không? Anh không thể chịu đựng được nếu xa em lâu thế Chúng ta cùng đi nhé?”

“Xin lỗi anh, Evan, em không thể.” Chung Nhã Tuệ không nói lý do vì sao nhưng anh biết, gia đình cô không có nhiều tiền để cô đi du học. Nếu anh cho cô tiền học phí thì sẽ làm tổn thương đến tâm hồn nhạy cảm của cô.

Bốn năm, chỉ bốn năm mà thôi. Sau bốn năm, anh có thể dựa vào chính bản thân mình để đem hạnh phúc đến cho Chung Nhã Tuệ mãi mãi.

Trong kỳ nghi tốt nghiệp, họ luôn cố gắng ở bên nhau mỗi ngày vì sắp phải xa nhau.

“Tuệ Nhi, ngày kia, ngày kia anh phải đi rồi.”

Tay Chung Nhã Tuệ đang cắt bánh ga tô hơi run run rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô đặt bánh vào đĩa rồi đưa cho anh.

“Vâng, em cũng sắp khai giảng rồi.” Cô tránh ánh mắt buồn bã của anh, giả vờ thu dọn bàn học, nói với giọng nhàn nhạt: “Anh đã chuẩn bị hết đồ chưa?”.

Lúc đó anh hơi buồn vì sự điềm nhiên của cô. Anh giận giữ ôm lấy cô, tinh thần bị kích động tới mức không để ý là có thể làm cô đau.

“Tuệ Nhi, em không buồn sao? Xa anh, lẽ nào em không thèm để tâm?”

Giây phút đó Chung Nhã Tuệ cảm thấy lòng mình sụp đổ, cố gắng đẩy anh ra, nước mắt cô tuôn rơi không sao kìm nén được.

“Làm sao anh biết được là em không buồn? Làm sao anh biết được là em không để tâm? Đêm nào em cũng không ngủ được, ngắm ảnh của chúng ta mà chảy nước mắt, anh có biết không? Mỗi lần nhìn thấy máy bay bay qua trên trời, em luôn cảm thấy đó chính là chiếc máy bay sẽ đưa anh đi xa em, nỗi khổ đó anh có thấu hiểu được không? Anh căn cứ vào đâu mà nói em không buồn? Dựa vào đâu?” Cô từ từ khuỵu xuống, ôm lấy hai chân mình ngồi khóc.

Đây là lần đầu tiên anh thấy cô đau khổ vì cô vốn luôn hoạt bát và vui vẻ.

“Xin lỗi, xin lỗi, Tuệ Nhi.”

Chung Nhã Tuệ kìm nén cảm xúc của mình, lau khô nước mắt, cô đứng dậy kéo anh đến bên giường.

Cô tháo cúc áo, cởi bỏ mọi thứ trên người rồi ôm chặt lấy anh lúc đó đang kinh ngạc nhìn cô.

“Evan, em là của anh. Em mãi mãi là của anh.”

Cô hơi run rẩy, da thịt cô nóng bỏng, nét mặt kiên quyết của cô khiến anh đau lòng. Anh cũng run rẩy chạm lên người cô, hôn cô, hôn người con gái mà anh nguyện sẽ yêu cả cuộc đời.

Không biết thời gian đã trôi bao lâu, hai người nằm yên trên giường ôm chặt lây nhau, họ như hòa vào làm một.

Chung Nhã Tuệ giơ tay nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán anh, cười dịu dàng: “Lúc anh đau khổ, em không được đau khổ, nêu không chúng ta sẽ bị đau thương làm cho gục ngã. Evan, anh phải nhớ, chúng ta chỉ có thể cùng nhau vui vẻ, nhưng tuyệt đối không được cùng nhau đau khổ, vì thế khi em đau khổ, anh nhất định phải vui vẻ để có thể giúp em vượt qua đau khổ”.

Ngày anh đi, vì bận đi làm nên Chung Nhã Tuệ không đi tiễn.

Lúc đợi máy bay, nghĩ đến thời gian dài biệt ly, anh không kìm nén được tình cảm nên bật khóc. Anh tìm một trạm điện thoại gọi tới nhà ăn Chung Nhã Tuệ làm việc.

“Evan, anh đã ăn cam chưa?” Chung Nhã Tuệ dịu dàng hỏi.

“Chưa, anh không ăn được.”

“Vậy anh mau đi ăn đi. Evan, mẹ em vẫn nói với em, chỉ cần ăn no thì tâm trạng sẽ vui vẻ và thoải mái. Evan, anh nghe lời em được không? Cho dù anh vui vẻ hay buồn bã, anh đau khổ hay bình yên, anh đều phải ăn, ăn những món thật ngon và những món mình thích. Được không?”

“Tuệ Nhi, anh chỉ thích ăn bánh ga tô và các món em làm thôi.”

“Vậy thì làm thế nào được? Em cảm thấy trình độ nấu ăn của em vẫn chưa tốt, hay là như thế này, Evan, ở nước ngoài anh phải ăn thử nhiều món, ăn thử những món mà chúng ta chưa ăn, khi nào anh về kể về hương vị các món đó cho em, em nhất định sẽ nấu cho anh đúng các món đó! Anh có tin không?”

“Anh tin, em yên tâm, anh nhất định sẽ mua các món ngon để ăn trên máy bay.”

Tâm trạng của anh tốt hơn, anh thở phào nhẹ nhõm khi nghe thấy giọng nói hơi khoa trương của Chung Nhã Tuệ, mỉm cười.

Chung Nhã Tuệ tiếp tục nói với anh bằng giọng nhẹ nhàng: “Evan, nhà em có trộm”.

“Gì? Em không sao chứ?”

“Không sao, thực ra cũng không ăn trộm thứ gì giá trị, em chỉ không thấy cái chăn của em đâu nữa, rõ ràng là hôm qua em phơi ở trong vườn.”

Anh bật cười. “Tuệ Nhi, anh mang chăn của em đi đây.”

“Anh mang chăn của em đi làm gì?”

“Anh muốn đắp nó lúc đi ngủ! Như vậy, anh sẽ cảm thấy em đang ở bên anh.”

“Đáng ghét, thế anh không để lại gì cho em, em cần anh thì làm thế nào?” Lúc này, đến lượt Chung Nhã Tuệ rơi nước mắt.

Anh hơi hốt hoảng, vội vàng an ủi cô: “Đừng khóc, đừng khóc được không? Lần sau về, anh sẽ cho em chăn và gối của anh được không? Nếu không, anh sẽ tặng em cả giường của anh”.

Hai người, một người ở trong trạm điện thoại ngoài sân bay, một người đứng ở nhà ăn đang khóc bỗng nhiên bật cười.

Những ngày đi du học ở Anh, chương trình học nhẹ nhàng nên có nhiều thời gian rảnh rỗi, anh rất nhớ Chung Nhã Tuệ. Nhưng anh không thể thường xuyên gọi điện thoại cho cô vì cô còn đi học, đi làm, múi giờ lệch nhau nên lâu rồi họ không nói chuyện điện thoại.

Ngày 10 tháng 12 là sinh nhật của anh, anh hẹn trước sẽ gọi điện cho cô nhưng không nói cho cô biết, mình đã bí mật gửi một món quà cho cô, đó là một chú gấu Pooh cao bằng chính anh được đặt làm ở nước ngoài.

Anh nhờ bạn mình là Duy mang gấu đến nhà Chung Nhã Tuệ, gọi điện thoại cho bạn nhưng không tắt máy để nghe thấy tiếng reo vui vẻ của Chung Nhã Tuệ.

Chuông cửa reo một hồi lâu, cuối cùng cũng thấy Chung Nhã Tuệ ra mở cửa. Anh nghe thấy Duy nói: “Tuệ Nhi, Hạo Vũ dặn tôi mang món quà này đến tặng cô, cô có cảm động không?”. Sau đó, Duy đưa điện thoại cho Chung Nhã Tuệ.

“Hạo Vũ.”

“Tuệ Nhi, em có thấy bất ngờ không?” Anh cười nhẹ nhàng.

“Evan, hôm nay là sinh nhật của anh, vì sao anh lại tặng quà cho em?”

“Đồ ngốc, sự tồn tại của em là món quà tuyệt vời nhất của cuộc đời anh. Anh sợ em nhớ anh, không giống anh có chăn của em nên tặng em gấu Pooh, từ giờ hãy coi nó là anh nhé!”

Anh nghĩ một người dễ xúc động như Chung Nhã Tuệ sẽ bật khóc không nói nên lời, nhưng không ngờ cô lại bị ngất.

Anh nghe thấy Duy không ngừng kêu thất thanh: “Tuệ Nhi, Tuệ Nhi, cô sao thế? Mau tỉnh lại”. Anh vô cùng hoảng hốt.

Chung Nhã Tuệ bị ốm, sốt rất cao, cô nằm trong bệnh viện ba ngày, cơn sốt mới dần lui. Duy nói, sau khi tan học cô ấy đi làm thêm nhiều nên mệt quá sinh bệnh. Mặc dù điều đầu tiên cô ấy làm sau khi tỉnh là mong Duy không kể sự thật bệnh tình của cô với anh, nhưng sao có thể thế được? Anh biết vậy nên rất lo lắng.

Anh ăn không

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT