|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
khăn anh mới thoát khỏi tay thần chết.
Chính vì thế nên anh bị di chứng là căn bệnh đau nửa đầu khó chịu.
Đột nhiên anh gập cuốn sổ lại, tay ôm lây trán, cố gắng chịu đựng từng cơn đau.
Không thể không thừa nhận, Chung Nhã Tuệ để lại trong lòng anh những hồi ức vô cùng sâu đậm, anh không cần nhớ đến, hình ảnh của cô cũng có thể tự nhiên hiện lên trước mắt. Bỗng nhiên anh muốn biết bây giờ Chung Nhã Tuệ trông như thế nào. Cô ấy có còn để tóc dài như anh vẫn thích không, hay là giống Lâm Mặc có một mái tóc cắt ngắn gọn gàng? Bây giờ cô ấy vẫn còn độc thân hay đã lấy chồng và một lòng chăm sóc gia đình? Nếu lấy chồng rồi, có phải là người năm đó không? Cô vì người đó phũ phàng chia tay với anh, để mặc cho trái tim anh rỏ máu. Thực sự anh rất muốn biết, người đã từng khiến mình tổn thương có hạnh phúc không.
Có lẽ lần sau về Singapore, anh có thể tìm bạn bè hỏi thăm về cô ấy.
Thật sự có lúc anh thấy mình rất ngốc, vì một tình cảm thoáng qua như thế vì một người không trân trọng anh mà anh sống cô đơn suốt mười năm. Nhưng anh không muốn quên đi tình cảm đó, anh đợi đến ngày mình có thế từ bỏ hoàn toàn tình yêu với Chung Nhã Tuệ, khi đó anh sẽ bắt đầu một tình yêu mới để không làm tổn thương đến người khác.
Anh thực sự không chắc mình có thể từ bỏ được không?
Đến Thượng Hải gặp Lâm Mặc có ngoại hình giống hệt Chung Nhã Tuệ, trái tim anh tự nhắc mình, anh sẽ mãi mãi không quên
được mối tình đầu khắc cốt ghi tâm đó.
Có thể anh sẽ mãi mãi ngốc nghếch như vậy.
Anh hít thở thật sâu, cơn đau đầu đã giảm bớt. Anh mở cuốn sổ lật từng trang, cảm nhận từng thay đổi trong suốt mười năm qua.
Vài ghi chép đầu tiên được anh viết lúc bắt đầu đến Anh. Thực sự lúc đó, do xa gia đình, xa Chung Nhã Tuệ nên anh ăn không ngon. Nhưng anh đã đồng ý với Chung Nhã Tuệ, nhất định sẽ ăn nhiều, hơn nữa còn ghi lại những món ngon mà họ chưa ăn bao giờ nên vào các ngày nghi anh đều đên các nhà hàng ngoài trường học để thưởng thức. Trong sổ có ghi món sườn dê nướng, các món hải sản tươi ngon nổi tiếng ớ London, món rau trong một làng nhỏ, đặc biệt nhất là món cá bơn bắt ở biển Dover.
Nhìn những bức ảnh mình chụp, anh bật cười, tay lướt qua dòng chữ phía dưới ảnh: Tuệ Nhi, sau này anh sẽ cùng em đi du lịch khắp thế giới, em phải chờ anh nhé!
Thời đó anh đứng là quá trẻ con, trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến Chung Nhã Tuệ, hình ảnh cô đi sâu vào trong óc, vào tận đáy trái tim anh, anh không muốn nếm lại một lần nữa nỗi đau khổ đó.
Vì thế anh thấy tình cảm của mình đã thay đổi.
Thói quen ghi chép lại các món ăn ngon vào cuốn sổ này cũng vậy, trong lòng anh luôn tự nhắc nhở phải đối xử tốt hơn với chính bản thân mình, phải đối xử tốt hơn với mọi người, vì trên thế giới này chỉ có mình và người thân là không bao giờ phản bội.
Từng năm trôi qua, anh dần dần trưởng thành. Theo thời gian, nỗi căm hận lúc đầu đã nhạt nhòa đi và biến mất. Anh biết, cho dù Chung Nhã Tuệ có làm gì anh cũng không thể hận cô, tình yêu của anh đối với cô có lúc khiến anh cảm thấy đáng sợ, nhung anh không còn cách nào khác.
Cho đên giờ, anh vẫn rất muốn cảm ơn Chung Nhã Tuệ bởi vì cô đã nói với anh: “Chỉ cần ăn no thì tâm trạng sẽ có vui vẻ và thoải mái”.
Đúng vậy, cho dù đi đâu, chỉ cần ăn các món ngon ở đó, anh đều cảm thấy rất vui vẻ và thoải mái. Có người bạn đã cười sở thích này của anh nhưng anh không quan tâm, anh không cần trở thành một nhà ẩm thực, anh chỉ cần mình cảm thấy vui vẻ mà thôi.
Vì thế, anh cảm ơn Chung Nhã Tuệ đã cho anh những hồi ức tốt đẹp, dạy anh những thói quen thay đổi cuộc đời anh.
Anh cầm bút, viết thêm một câu trong ngày hôm nay: Tuệ Nhi, anh không còn bắt mình quên em nữa vì chỉ có nỗi nhớ mới có thể khiến ta từ bỏ.
Chương 10
Xa cách
… Khoảng cách giữa anh và cô giống như hai đường thẳng song song, dần dần xa nhau và không có giao điểm.
Hôm sau đến cng ty, Giang Hạo Vũ v T Á Nam khng c g bt thờng, một ngời tiếp tục ăn mn m mnh thích nht, một ngời chạy đi chạy lại trong cng ty, vui vẻ v hoạt bt ging nh mọi ngy.
Nhng Lm Mặc vẫn cảm thy c điu khc lạ, c pht hiện ra T Á Nam trang đim mt đậm hơn thờng ngy, mặc dù mu rt gần vi mu da nhng c vẫn cth nhận thy. C biết, nếu khng phải biu diễn hay ht trn sn khu th T Á Nam sẽ khng trang đim đậm nh vậy, cch giải thích duy nht l cy đang che giu điu g đ.
C vẻ nh l đã tht bại rồi.
Lm Mặc thở di, nghe thy tiếng chung điện thoại reo, c quay ngời đi nghe điện thoại.
Liễu Vn Dật thy Giang Hạo Vũ vừa ăn bữa sng vừa xem lịch cng việc, khng nén đợc tò mò lại gần hỏi – “Khng phải l đã pht từ hm qua rồi sao, v sao by giờ mi xem? Sp đến giờ xut pht rồi”.
Năm giờ sng họ đã đến tập trung ở cng ty, đúng su giờ xut pht, bt đầu hoạt động quảng co đĩa nhạc ở Thợng Hải.
“Hm qua cha xem.” Giang Hạo Vũ khng ngẩng đầu ln tiếp tục xem. Đm qua, anh ngồi bn cửa sổ, nhn ngm đèn đờng phía dưới lầu lần lượt bật sáng rồi lại lần lượt tắt đi, trời sáng lúc nào anh cũng không biết, đến khi Lâm Mặc gọi điện gọi anh dậy anh mới sực nhận ra thời gian.
Anh không nói ra được thành lời cảm xúc của anh khi nghe thấy giọng của Lâm Mặc, dường như anh đang lạc vào một lớp sương mù. Cả đêm qua, anh chỉ nghĩ đến hai người phụ nữ, Chung Nhã Tuệ và Lâm Mặc. Nếu tính thời gian của hai người phụ nữ này trong suy nghĩ của anh thì có thể nói rằng, một nửa đêm thuộc về Chung Nhã Tuệ, những hình ảnh về quãng thời gian họ hẹn hò lần lượt hiện lên như một bộ phim, nửa đêm còn lại hoàn toàn thuộc về Lâm Mặc, anh phân tích từng cảm xúc của mình đôì với cô rồi cố gắng phủ nhận, rốt cuộc anh vẫn hoang mang giữa một lớp sương mù.
Đúng lúc đó Lâm Mặc gọi điện thoại tới.
Cô vẫn giữ thái độ lãnh đạm, không đợi anh phản ứng cô đã cất tiếng trước. Giọng nói của cô giống như một làn gió thổi vào đầu anh một làn sương mỏng mát lành.
Có lúc anh hơi ích kỷ nghĩ, vì sao anh phải kiềm chế những cảm xúc của mình với cô ấy? Nếu có cơ hội ở bên nhau không phải anh có thể coi như đó là bù đắp những luyến tiếc với Chung Nhã Tuệ sao?
Mặc dù anh biết Chung Nhã Tuệ và Lâm Mặc là hai người có tính cách hoàn toàn khác nhau nhưng vì ngoại hình giống nhau đến kỳ lạ nên anh bắt đầu có hoang tưởng có lẽ họ chỉ là một người, một người với hai tính cách cuốn hút anh khiến anh không sao thoát ra được.
Liễu Vân Dật vừa đoán vừa hỏi Tô Á Nam, lúc đó cũng đến sớm để đi cùng họ với giọng ám muội: “Hôm qua hai người đi ăn có làm điều gì không thể nói cho người khác không thế?”.
“Không có, ăn xong là về thôi.”
“Nói dối, không có gì vì sao bây giờ Giang Hạo Vũ mới xem lịch trình?”
“Anh đi mà hỏi anh ấy xem anh ấy có làm gì với ai không, tôi về nhà ngủ luôn một giấc rất thoải mái.” Tim Tô A Nam đột nhiên cảm thấy vô cùng đau đớn.
Theo như hiểu biết của cô về Giang Hạo Vũ, chắc chắn anh ấy đã nhớ Chung Nhã Tuệ suốt đêm, cũng giống như cô nhớ anh. Có lẽ, cô không thể chờ đợi đến ngày Giang Hạo Vũ muốn hẹn hò với cô được nữa.
“Sắp đến giờ rồi, xe đang đợi ở dưới tầng, chúng ta đi thôi.” Lâm Mặc nghe điện thoại rồi giục mọi người, tiện tay cầm một chiếc áo khoác đưa cho Tô Á Nam: “Hôm nay bên ngoài lạnh, cậu cầm theo áo đi nhé”.
Một câu nói rất bình thường, một hành động không có gì đặc biệt nhưng khiến cho Tô Á Nam vô cùng cảm động, cô ôm lấy Lâm Mặc, suýt chút nữa thì bật khóc.
Liễu Vân Dật và Bách Vũ Trạch cười sư tỉ của họ hóa ra cũng có lúc tình cảm như vậy, họ trêu đùa khiến tâm trạng Tô Á Nam bình tĩnh trở lại.
Do công việc quảng cáo rất vất vả, sau khi xuống máy bay không nghỉ ngơi nên buổi chiều, Giang Hạo Vũ cảm thấy rất khó chịu, đầu anh đau kinh khủng.
Một bên đầu của anh đau đến mức khiến anh có cảm giác như mình sắp chết.
Mọi người tiếp tục chuẩn bị đến nơi khác làm việc. Lúc sắp xuống xe, Giang Hạo Vũ dựa người vào ghế không sao đứng dậy được nữa, anh muốn cố gắng tham gia nôt lần này nhưng đầu đau tới mức khiến anh gần như mất cả lý trí.
Trương Như biết anh không thế tiếp tục được nữa, đành đi cùng hai người còn lại của Secret, để Lâm Mặc ở lại chăm sóc Giang Hạo Vũ, nếu khỏe hơn sẽ tiếp tục đi cùng họ.
Lâm Mặc dìu anh nằm lên hàng ghế phía cuối xe, lấy hai viên thuốc aspirin giảm đau đầu cho anh uống rồi chạy đến cửa hàng gần đó mua túi chườm đá đặt lên trán và cô anh, tay nhẹ nhàng xoa lên hai huyệt thái dương.
Cảm giác lạnh kích thích lên thần kinh của Giang Hạo Vũ giúp anh cảm thấy minh mẫn trở lại. Anh mở mắt, thấy Lâm Mặc đang bận rộn quỳ xuống bên chăm sóc anh với vẻ lo lắng.
“Làm phiền cô rồi.” Anh khó khăn nói, mỗi tiếng thốt lên anh đều cảm thấy đầu mình đau nhức.
Lâm Mặc hơi ngạc nhiên rồi quay về vẻ điềm nhiên vẫn có.
“Lần đầu tiên? Hay là rất nhiều lần rồi?” Cô giả vờ hờ hững hỏi, trong lòng rất mong nhận được câu trả lời. Cô biết trước đây anh không mắc bệnh này.
Giang Hạo Vũ chau mày, anh cảm thấy nhắm mắt lại sẽ dễ chịu hơn. Anh lấy tay giữ túi chườm trên trán rồi trả lời: “Rất lâu rồi, từ hồi học đại học”.
Lúc đầu, mỗi lần nghĩ tới Chung Nhã Tuệ và những lời nói của cô khiến anh đau lòng, chứng đau
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




