watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6300 Lượt

cho mnh rồi bc v phía mọi ngời.

C ngạc nhin khi thy bng dng của T Á Nam ở đ. Hnh nh T Á Nam đang xin nghỉ phép, c th cy đi cùng họ đến Nhật Bản đ du lịch.

C bc lại gần ly vé đ lm thủ tục bay nhng mọi ngời cời ni vui vẻ vi nhau, tảng lờ c nh th c l khng khí.

Trơng Nh cảm thy hơi thi qu, c bc vo giữa đm đng.

“No no no, đa vé my bay cho ti, khng nhanh th sẽ khng kịp mt. Mọi ngời chuẩn bị hnh lý đ đem gửi.”

Mọi ngời tản đi.

Trơng Nh cầm tay Lm Mặc ni vi c: “Họ đu còn trẻ con, em đừng đ bụng”.

Lm Mặc cời đp: “Khng sao”. Ni xong, c cầm vé my bay của mọi ngời đến trc quầy lm thủ tục.

Trơng Nh nhn theo c thở di. Những đứa trẻ ny không biết bao giờ mới trưởng thành? Cô là người ngoài cuộc nên hiểu rõ, còn họ đang ở trong cuộc nên không nhìn ra bản chất sự việc. Hy vọng không phải là khi xảy ra chuyện gì đó không hay họ mới hiểu.

Máy bay đang bay qua biển.

Mỗi lần đi công tác, Lâm mặc luôn ngồi ở khoang hạng thương gia với mọi người, nhưng lần này, cô chủ động ngồi ở khoang hạng phổ thông.

Nhìn ra ngoài qua cửa sổ, cô thấy máy bay xuyên qua từng tầng mây giống như đang sa vào một lớp sương mù, trắng nhờ nhờ và mù mịt.

Ánh nắng chiếu xuyên qua các tầng mây ngày càng nhiều khiến cô lóa mắt đến mức không mở mắt ra được.

Lòng cô cũng đang trong một chuyến hành trình như vậy, hoang mang không biết đi về đâu.

Đã đến lúc cô phải rời xa mọi người rồi, tất cả mọi điều cần làm cô đã làm xong, không hổ thẹn với Tranh Tinh, không hổ thẹn với “bạn bè”, không hổ thẹn với bản thân cô. Vậy còn có lý do gì để giữ cô ở lại?

Cô phải đi xa, đi rất xa và bắt đầu một cuộc sống mới.

Đó là một kết cục tốt nhất cho họ.

Quyết định như vậy nên cô thấy nhẹ nhõm trong lòng, tâm trạng không vui đều tạm thời lắng xuống. Cho dù bạn bè không quan tâm đến cô, yêu cầu Trương Như tiếp nhận công việc của cô, cô đều có thể bình tĩnh đón nhận.

Có lẽ đây là lần cuốỉ cùng cô đi cùng họ, cô cũng nên có một tiết mục hạ màn tốt đẹp.

Secret đến Nhật Bản được chào đón nồng nhiệt ngoài dự đoán của mọi người, Trương Như dự định cho họ đi chơi ở Nhật Bản hai ngày.

Trên xe về khách sạn trong ngày làm việc cuối cùng, Trương Như chính thức tuyên bố tin này khiến mọi người đều vỗ tay hoan hô. Tô Á Nam dựa vào người Giang Hạo Vũ hỏi: “Chúng ta đi Disney được không? Em rất muốn đến đó chơi”.

Giang Hạo Vũ không nói gì gật đầu. Liễu Vân Dật ngồi đằng sau họ rất thích thú với ý kiến này nên mọi người đều nhất trí quyết định ngày đầu sẽ đi Disney chơi, ngày thứ hai đi Shopping.

Trương Như ngồi cạnh Lâm Mặc hỏi: “Đi cùng chứ?”.

Lâm Mặc mỉm cười lắc đầu: “Em có chút việc cần giải quyết”.

“Lúc này việc không gấp, về rồi giải quyết sau, rất khó để có cơ hội cùng nhau đi chơi như thế này.” Trương Như hy vọng cơ hội này có thể giải quyết mâu thuẫn giữa mọi người nhưng Lâm Mặc dường như không cần hiểu.

“Không, mọi người đi chơi vui vẻ nhé.”

Nếu như trước đây, Tô Á Nam sẽ là người đầu tiên bắt cô đi cho bằng được thì thôi, còn lần này mọi người yên lặng lạ thường, không ai đứng ra mời cô cùng Trương Như.

Sắc mặt Trương Như hơi khó coi nhưng Lâm Mặc vẫn rất bình tĩnh, cô quay đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Cô vẫn còn một việc phải làm rồi mới có thể ra đi.

Mặc dù rất tức giận với câu nói của Lâm Mặc nhưng Bách Vũ Trạch vẫn muốn nói chuyện rõ ràng với cô. Buổi sáng sớm hôm sau, tranh thủ khi chưa đến giờ tập trung, cậu chạy đến gõ cửa phòng Lâm Mặc. Nhưng người trợ lý ở cùng phòng với Lâm Mặc nói cô đã ra ngoài trước đó một tiếng đồng hồ, cô cầm bản đồ tìm một địa chi và dùng bút đánh dấu lên đó. Vì tò mò, cô ấy đã xem trộm lúc cô vào phòng vệ sinh, chỗ cô đánh dấu là ngôi đền Asakusa nổi tiếng ở Tokyo.

Cô đến đó làm gì?

Bách Vũ Trạch quyết định không đi cùng mọi người, một mình đến đền Asakusa tìm Lâm Mặc.

Nghe nói, đền Asakusa là đền thờ Đức Quan Thế Âm Bồ Tát nên rất linh thiêng, điều đặc sắc nhất là trong đền có thẻ ước nguyện, thường xuất hiện trong các bộ phim về tình yêu của Nhật Bản.

Lâm Mặc đến vái tất cả các vị Phật trong đền, cuối cùng bước đến trước bàn đặt thẻ ước nguyện. Cô cầm bốn chiếc thẻ trong tay, chăm chú ghi tên và lời chúc phúc lên đó rồi cẩn thận treo lên tường ước nguyện.

Ngón tay cô lướt qua từng cái tên rồi nhủ thầm trong lòng: Bảo trọng.

Bách Vũ Trạch đến đền Asakusa. Cậu chạy thẳng đến tường ước nguyện vì có dự cảm là sẽ gặp Lâm Mặc ở đó.

Nhưng cậu đến chậm một bước, Lâm Mặc đi rồi cậu mới hổn hển chạy đến. Không thấy bóng dáng Lâm Mặc đâu, cậu nghĩ trong lòng, lẽ nào dự cảm của mình sai?

Một làn gió thổi lại làm rung động các tấm thẻ ước nguyện trên tường thu hút sự chú ý của cậu. Đột nhiên cậu nhìn thấy bốn cái tên quen thuộc: Tô Á Nam, Giang Hạo Vũ, Bách Vũ Trạch, Liễu Vân Dật.

Trên thẻ ước nguyện cùng ghi một dòng chữ rất thanh và đẹp: Cầu bình yên, sức khỏe, vui vẻ cả cuộc đời.

Lời chúc phúc rất đơn giản nhưng lại khiến cho Bách Vũ Trạch cảm thấy đau xót trong lòng. Cậu bắt đầu nghi ngờ, một người có thể viết những tẩm thẻ này vì sao lại có thể nghĩ họ là “phiền phức”?

Câu hỏi cần phải có người giải đáp nhưng cậu tìm khắp đền mà không thấy bóng dáng Lâm Mặc đâu. Lúc đó, Lâm Mặc đang đứng ở sân bay Tokyo và đã mua được một chiếc vé sớm nhất bay quay về Thượng Hải.

Sau khi xuống máy bay, Lâm Mặc về ngay công ty.

Khi Văn Bác nhìn thấy đơn xin nghỉ việc của cô, anh giật mình.

“Lâm Mặc, chị… chị…”

“Tất cả mọi giấy tờ liên quan đến công việc tôi đã sắp xếp gọn gàng, cho dù ai tiếp nhận công việc cũng có thể đọc là hiểu ngay, không cần phải tiến hành bàn giao nữa.”

“Lâm Mặc, không phải là chị đang đùa đấy chứ? Không buồn cười chút nào.” Văn Bác có vẻ hơi ngạc nhiên. Anh nghe thấy Trương Như kể chuyện Lâm Mặc và Secret có chuyện không vui, nhưng sao có thể trầm trọng đến mức xin nghỉ việc được?

Anh không hiểu. Ở TranhTinh, Lâm Mặc làm việc lâu hơn anh và rất trung thành, vì sao có thể nói đi là đi ngay được?

“Lâm Mặc, có phải lương ở vị trí mới khiến chị không hài lòng không? Chị có thể báo cáo lên cấp trên…”

Anh chưa kịp nói xong đã bị Lâm Mặc ngắt lời: “Anh yên tâm, tôi rời khỏi Tranh Tinh có nghĩa là sẽ rời khỏi làng giải trí”.

Cô biết Văn Bác đang lo lắng điều gì, sự nổi tiếng của cô giúp cô trở thành đối tượng được rất nhiều công ty giải trí tranh nhau mời đến làm. Đã từng có một công ty giải trí rất lớn cử người đến nói chuyện với cô, để cô tự đưa ra tất cả mọi điều kiện, thậm chí cô muốn góp vốn cổ đông cũng được. Cô chưa bao giờ động lòng trước những cám dỗ đó. Vì Tô Á Nam ở Tranh Tinh nên cô cũng ở Tranh Tinh, nếu Tô Á Nam sang công ty khác cô cũng theo sang công ty khác.

Nhưng bây giờ, Tô Á Nam không cần cô nữa, sự tồn tại của cô chỉ là chướng ngại vật cho hạnh phúc của họ mà thôi, vì thế cô cần phải ra đi.

“Lâm Mặc, chị biết là tôi không có ý đó, tôi… dù sao tôi cũng không thể đồng ý cho chị nghỉ được.”
Lâm Mặc vẫn lạnh lùng nhìn thái độ như sắp phát điên của Văn Bác: “Nếu tôi nhớ không nhầm, tôi ký hợp đồng với Tranh Tinh không có thời hạn, có thể nói là, chỉ cần tôi muốn đi thì lúc nào đi cũng được”.

Đúng, chỉ cần cô muốn đi thì không ai có thể ngăn cản.

Văn Bác không có cách nào khác, đành bắt đầu chiến thuật hoãn binh.

“Vậy được rồi, lá đơn này cứ để ở chỗ tôi, tôi biết gần đây chị có nhiều việc nên rất vất vả cần có một kỳ nghỉ? Chị nghỉ bao lâu cũng được, muốn quay lại làm việc lúc nào cũng được, chị đồng ý không?”

Lâm Mặc thấy Văn Bác nói giọng gấp gáp như vậy, cô không muốn tiếp tục nói chuyện với con người yếu đuối đó nữa.

Cô đặt tất cả tài liệu giấy tờ và máy tính xách tay của mình lên bàn làm việc của Văn Bác, không nói gì và quay người bỏ đi.

Khi cô đóng cửa, Văn Bác bắt đầu không ngừng gọi điện thoại cho mọi người để tìm cách giữ cô lại.

Ở Nhật, mọi người từ Disney về khách sạn với tâm trạng rất vui vẻ và thích thú. Tô Á Nam kể chuyện thao thao bất tuyệt về Disney với Bách Vũ Trạch nhưng cậu không có tâm trạng để nghe.

Trương Như cảm thấy lạ khi không thấy Lâm Mặc đâu, cô ngạc nhiên khi nhận được điện thoại của Văn Bác.

“Sao thế Văn Bác?”

“Trời ơi, mọi người đi đâu thế? Sao không nghe điện thoại?” Văn Bác ngồi ở văn phòng trách móc.

Không khí ở Disney rất đông vui và náo nhiệt nên không nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Trương Như thấy có mấy cuộc gọi lỡ, cô ngạc nhiên hỏi: “Có chuyện gì sao?”.

“Lúc Lâm Mặc đi không nói gì với chị sao?”

“Lâm Mặc đi rồi à? Đi đâu?”

“Chị làm việc kiểu gì thế? Lúc chiều Lâm Mặc về Thượng Hải, còn… còn đưa đơn xin thôi việc. Mọi người cùng đi Nhật với nhau, trước khi đi vẫn tốt đẹp, sao giờ lại xảy ra chuyện này?” Văn Bác trút tất cả mọi tức giận trong lòng lên Trương Như.

Lúc đó, Tô Á Nam ngồi trong phòng cũng nhận được điện thoại của trợ lý thông

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT