|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
giờ?” Tô Á Nam biết nhân viên bảo vệ này, mỗi lần đến nhà Lâm Mặc cô đều gặp anh ta, có lần anh ta còn lấy sổ xin chữ ký của cô rồi nói luôn là một fan trung thành của cô.
Nhân viên bảo vệ nghĩ một lát rồi đáp: “Có lẽ là sáng ngày 23, khoảng 7 giờ, cô Lâm về lấy đồ đạc rồi đi ngay”.
“Anh chắc chắn không?” Ngày 23 chính là ngày họ đi Nhật.
“Chắc chắn.”
Sau khi hỏi thăm nhân viên bảo vệ, Bách Vũ Trạch chau mày: “Vậy Lâm Mặc về Thượng Hải không về nhà, chị ấy có thể đi đâu được?”.
“Hay cô ấy về Hàng Châu?” Liễu Vân Dật đặt ra giả thiết.
Tô Á Nam nghe thấy thế vội lấy điện thoại định gọi về nhà cô ở Hàng Châu nhưng vừa tìm thấy số điện thoại thì Giang Hạo Vũ ngăn lại.
“Giờ muộn rồi, người nhà cô ấy đã đi nghỉ. Bây giờ em gọi điện đến, nếu Lâm Mặc không về nhà thì không phải là làm cho họ lo lắng sao?”
Tô Á Nam đành thôi, nét mặt không giâu được vẻ buồn bã. Cô khuỵu xuống, ngồi dựa vào cửa và bắt đầu khóc.
“Đều do tôi không tốt, tôi không nên cảm tính mà tức giận với cô ấy như thế tôi không nên không quan tâm đến cô ấy. Cô ấy làm tất cả mọi việc vì tôi mà tôi lại đối xử không tốt với cô ấy. Chắc cô ấy giận tôi lắm, có một người bạn như tôi đúng là đen đủi.”
“Cũng không thể trách chị, là do chúng tôi làm phiền chị ấy, nếu không phải là…” Bách Vũ Trạch quay đầu nhìn Giang Hạo Vũ, không nói tiếp nữa.
Đột nhiên trong đầu Liễu Vân Dật lóe lên một suy nghĩ, anh hỏi Tô Á Nam: “Tối hôm đó Giang Hạo Vũ uống rượu say là đúng rồi, nhưng đầu tiên Lâm Mặc không biết việc này, vì sao cô lại có mặt ở nhà Lâm Mặc? Hơn nữa lại cũng uống rượu say?”. Anh nghĩ một lát rồi tiếp tục phân tích: “Nếu nói đó là âm mưu của Lâm Mặc thì chỉ có một khả năng duy nhất, cô ấy biết Giang Hạo Vũ uống rượu say, sau đó gọi cô đến, chuốc rượu cho cô ngủ rồi đưa Giang Hạo Vũ về. Nhưng lúc đó tôi nói với cô ấy, mười phút sau tôi phải đi rồi, thực ra tôi trốn trong xe đợi cô ấy đến, lúc cô ấy đến là vừa tròn mười lăm phút sau khi tôi gọi điện. Trong vòng mười lăm phút, gọi cô đến uống rượu rồi đi đón Giang Hạo Vũ là điều hoàn toàn không thể”.
Lúc đó Liễu Vân Dật chỉ hỏi Giang Hạo Vũ tối qua có tiến triển gì không, anh không ngờ nhận được câu trả lời như thế. Vì muốn Tô Á Nam và Giang Hạo Vũ đến với nhau mà Lâm Mặc làm một việc như vậy với bạn thân của mình sao? Mặc dù không tin lắm nhưng thái độ tức giận của Giang Hạo Vũ và bối rối cùa Tô Á Nam khiến anh không thể không tin. Sau đó đích thân Lâm Mặc thừa nhận nên anh không suy xét nhiều nữa.
Bây giờ nghĩ lại, tất cả mọi chuyện đều không hợp lý.
Tô Á Nam hoang mang ngẩng đầu lên, sau khi xảy ra chuyện này, cô luôn cho rằng đó là hành động Lâm Mặc nói sẽ giúp cô. Mặc dù hơi giận nhưng Giang Hạo Vũ đồng ý hẹn hò với cô nên sự vui mừng đã xóa nhòa tất cả, cô không nhớ lại câu chuyện giữa cô và Lâm Mặc đêm hôm đó nữa.
Bây giờ nghe Liễu Vân Dật phân tích cô mới nhớ lại, tất cả các cảnh diễn ra tôi hôm đó lần lượt hiện lên trong đầu cô. Trời ơi, rõ ràng là một sự hiểu lẩm, một sự hiểu lầm trùng hợp.
Tô Á Nam càng ngày càng bối rối, nước mắt cô không ngừng tuôn rơi. Cô đứng dậy, cầm lấy tay Giang Hạo Vũ nói: “Anh hiếu nhầm Lâm Mặc rồi, cô ấy không, cô ấy không…”, cô khóc không thành tiếng.
“Không làm sao?” Liễu Vân Dật hỏi dồn.
Tô Á Nam vừa khóc vừa nói: “Hôm đó em không vui nên mang rượu đến nhà Lâm Mặc uống, vì uống nhiều nên bị đau đầu. Lâm Mặc nhận được điện thoại, em thấy cô ấy có vẻ khó xử nên đấy cô ấy ra ngoài, bảo cô ấy đi giải quyết công việc”. Cô nhìn khuôn mặt tái xanh của Giang Hạo Vũ rồi nói tiếp: “Hạo Vũ, em không biết, em thật sự không biết cô ấy đến chăm sóc anh. Chắc chắn cô ấy nghĩ em đã về nhà rồi nên mới đưa anh về. Xin lỗi, sau đó em vui quá nên không nghĩ gì nhiều. Em nghĩ là cô ấy giúp em, thậm chí còn nghĩ là cô ấy muốn giữ em lại. Hóa ra không phải, hôm đó em ngủ mơ, khi từ nhà vệ sinh về phòng thấy có người nằm trên giường, em nghĩ là cô ấy nên không nghĩ gì cả”.
Sự thật phơi bày trước mắt khiến tất cả mọi người đều thở dài.
“Thế vì sao Lâm Mặc lại thừa nhận?” Bách Vũ Trạch cảm thấy lạ.
Nhưng Trương Như rất nhanh trả lời cậu: “Lâm Mặc làm việc luôn chú trọng đến kết quả, không coi trọng quá trình. Chỉ cần đạt được kết quả mong muốn, cho dù sự việc phát sinh thế nào cô ấy cũng không để tâm. Cô ấy định mai mối cho Hạo Vũ và Á Nam, Hạo Vũ nói muốn qua lại với Á Nam là đạt được mục đích của cô ấy rổi, mọi người hiểu nhầm cô ấy cũng được, trách móc cô ấy cũng được, cô ấy không coi trọng chuyện đó”.
Tô Á Nam lau nước mắt, cô kìm nén đau khổ hỏi Giang Hạo Vũ: “Có phải vì cô ấy mà anh đồng ý hẹn hò với em không? Anh thích cô ấy phải không?”.
Giang Hạo vũ ngạc nhiên rồi thốt lên hai tiếng: “Không phải”.
Mặc dù tất cả đều là hiểu nhầm nhưng cũng đủ khiến anh hiểu rằng, Lâm Mặc sẽ không cho anh cơ hội. Cô ấy chấp nhận bị hiểu nhầm, cam tâm tình nguyện chịu ánh mắt kỳ thị của mọi người để hai người có thể đến với nhau. Có lẽ, cô ấy quyết định bỏ đi cũng vì không muốn anh có cơ hội làm tổn thương đến Á Nam.
Anh nghĩ rằng, tình yêu của anh đã chết rồi nên hẹn hò với ai cũng không quan trọng nữa.
“Anh vì thích em nên mới hẹn hò với em.” Anh thích Tô Á Nam nhưng cảm giác đó không phải là tình yêu. Tô Á Nam là một cô gái rất tốt, cô có thể thay đổi thói quen vì người mình yêu, là một người phù hợp để anh lựa chọn, có lẽ nếu không có gì thay đổi, quan hệ của họ sẽ tiến xa hơn.
Anh nghĩ là chỉ cần thích thì có thể tiến xa hơn.
Tô Á Nam có vẻ không dám tin. Nhớ lại sự tức giận của Giang Hạo Vũ sáng hôm đó, cô thấy anh giống một đứa trẻ đang giận dỗi. Rõ ràng là hiểu nhầm, vì sao anh ấy vẫn nói như vậy? Lẽ nào sự kiên trì của cô đã làm cho Giang Hạo Vũ cảm động sao?
Liễu Vân Dật hiểu tình cảm của Giang Hạo Vũ, nghe thấy câu trả lời và nhìn thấy vẻ cô đơn trên mặt anh nên cố gắng kìm nén lại những lời mình muốn nói.
Người trong cuộc đã quyết định rồi, anh là người đứng ngoài có tư cách phản đối sao? Nhưng sau này anh ấy không được hối hận mới ổn.
“Muộn quá rồi, mọi người về thôi! Ngày mai tìm tiếp.” Anh bước xuống cầu thang, quay đầu lại nói với mọi người, lúc đó vẫn đang đứng yên trước cửa nhà Lâm Mặc.
Nếu Lâm Mặc muốn trốn họ, họ có cố gắng đến đâu cũng không có cách nào tìm được cô.
Chương 15
Số trời đã định
… Số trời đã định, cô không thể rời xa anh và mọi người.
Thoáng chốc hai ngày đã trôi qua, Tranh Tinh tm Lm Mặc bng rt nhiu cch, thậm chí còn nhờ bạn bè lm bn cảnh st. Nhng Lm Mặc khng mt tích nn họ khng th bo cảnh st xử lý. Secret v T Á Nam cũng nhờ khng ít bạn bè nhng khng thu đợc kết quả g. Lm Mặc nh th đã bc hơi vo khng khí v biến mt khỏi tầm mt của mọi ngời.
Thật ra c vẫn ở Thợng Hải, ở một nơi c khng thích lm đ lm đầu bếp ngn ngy.
Chơng Vận rt vui, sng sng đúng giờ c ra chợ mua đồ mnh mun ăn rồi ngồi chờ đến bữa cơm, thậm chí c còn dặn trợ lý tạm
ngừng cng việc my ngy, dnh thời gian ở nh đ nghỉ ngơi v thởng thức cc ngn ngon.
Lúc khng nu cơm Lm Mặc cũng khng ni g, chỉ yn lặng đọc sch trn tủ. Chơng Vận cũng khng c ý định quy rầy c, v trong my ngy Lm Mặc ở đy, Chơng Vận tận mt quan st v thy tm trạng của cy đã bnh tĩnh lại, cũng khng thy cy ung thuc nữa.
C biết Lm Mặc đang đợi visa, chỉ cần c visa cy sẽ bt đầu chuyến du lịch khp thế gii trn du thuyn. C lúc c rt mun đi cùng Lm Mặc, kiếm tin bao lu nay, một kỳ nghỉ thích hợp sẽ giúp cho c c một tơng lai tốt hơn. Đáng tiếc cô đã lên lịch cho mình đến sang năm rồi, thực hiện ước vọng này của cô cũng giống như chuyện nghìn lẻ một đêm. Vì thế cô rất hâm mộ Lâm Mặc.
Lâm Mặc tắt điện thoại, dùng điện thoại của Chương Vận để liên lạc với công ty du lịch. Không lâu sau, công ty du dịch gọi điện thoại tới phòng làm việc của Chương Vận thông báo thời gian lên đường cụ thể là buổi chiều ngày kia.
Chương Vận lưu luyến nhưng vẫn rất vui vẻ chúc mừng Lâm Mặc, chúc cô đi chơi vui vẻ và dặn dò cô nhớ thường xuyên liên lạc. Lâm Mặc mỉm cười đồng ý.
Tối hôm đó, Lâm Mặc quyết định về nhà thu dọn đồ đạc. Cô rất hiểu lịch làm việc của Secret và Tô Á Nam, tối nay họ đều có công việc cần hoàn thành nên chắc chắn sẽ không đợi trước cửa nhà cô được.
Về tới nhà, cô không bật đèn, nằm yên lặng trên sofa. Nhiều ngày không về, ngôi nhà có vẻ lạnh lẽo hơn. Cô nhìn ánh đèn Led sáng trên điện thoại, đó là tín hiệu báo có tin nhắn.
Lẽ ra cô có thể bỏ qua, họ gọi điện đến vì muốn tìm cô nhưng cô đã quyết định ra đi rồi thì còn quan tâm làm gì nữa?
Trong lòng nghĩ thế nhưng tay cô vẫn ấn phím nghe.
“Chị Lâm Mặc, chị nghe điện thoại được không? Em biết chị đang ở nhà. Vì sao chị lại nghỉ việc? Vì sao?” Âm thanh phát ra theo trình tự thời gian từ cũ đến mới. Đây là giọng của trợ lý hiện tại của Tô Á Nam vào buổi chiều hôm cô xin nghỉ việc.
Tiếp theo là các cuộc gọi có nội dung giống nhau, hỏi cô vì sao không nghe điện thoại, vì sao nghỉ việc, vì sao không quan tâm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




