|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đến họ, rất nhiều người gọi điện đến, Secret, Tô Á Nam, Tranh Tinh, Trí Thần, họ đều rất thân quen với cô.
Cô bất giác nhếch miệng cười không thành tiếng, không ngờ quan hệ của cô với mọi người lại tốt đến thế.
Có lẽ sắp đến tin nhắn ngày hôm nay, cô nghe rất lâu, sốt ruột muốn mau chóng nghe hết mọi tin nhắn, để còn thu dọn đồ đạc rồi nhốt mình trong phòng ngủ những ngày cuối cùng rồi thoải mái bắt đầu hành trình của mình.
“Lâm Mặc, không có cậu thật sự mình rất buồn, cậu vẫn chưa hết giận sao? Xin lỗi, mình muốn nói với cậu lời xin lỗi, cậu tha thứ cho mình cũng được, không tha thứ cũng được, mong cậu cho mình cơ hội gặp để trực tiếp nói lời xin lỗi được không? Mình không ngăn cậu nghỉ việc, cậu quá mệt rồi, nghỉ việc cũng được, nhưng đừng rời xa mình được không? Mình không thể không có một người bạn như cậu.”
Giọng nói của Tô Á Nam đầy nước mắt. Cô ấy gọi điện thoại cho cô nhiều nhất và cũng nói xin lỗi cô nhiều nhất, nhưng cô ấy không biết, Lâm Mặc không hề cảm thấy cô ấy có lỗi với mình, nếu nhất định phải có một người nhận sai thì sẽ là cô, cô đã làm rối loạn cuộc sống của họ.
“Lâm Mặc, chị có thể không nghỉ việc được không? Không có chị, thật sự Secret không biết phải làm gì, mọi việc đều rối tung. Chị Trương Như đã khóc không còn nước mắt rồi. Lâm Mặc, mặc dù không thường xuyên nhìn thấy tình cảm bộc lộ trên mặt chị, nhưng em rất nhớ, thật sự em rất nhớ, cho dù chị không thích em, chỉ coi em là em trai. Nhưng em không thể ngăn mình ngưỡng mộ chị. Coi như là chị thương em được không? Để em liên lạc với chị, để em biết chị có khỏe không?”
Giọng của Bách Vũ Trạch càng ngày càng trầm xuống, không giống với tuổi của cậu, làng giải trí quả nhiên là một nơi để người ta rèn luyện.
“Lâm Mặc, rất xin lỗi, tôi đã hiểu nhầm cô. Nhưng tôi đã quyết định đến với Á Nam nên không thể làm phiền cô nữa. Vì thế rất mong cô nể mặt Á Nam mà quay về! Những ngày này, cô ấy rất buồn.”
Nghe thấy giọng của Giang Hạo Vũ, đột nhiên Lâm Mặc lặng người rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Đến với nhau rồi sao? Cho dù biết là hiểu nhầm cũng đã chọn lựa đến với nhau? Có vẻ như anh ấy đã thực sự bỏ cuộc rồi. Nhưng vậy thì sao, cô bỏ đi cũng không hoàn toàn vì việc họ có đến với nhau hay không, lý do cô bỏ đi một phần vì muốn mình có thể sống tiếp, muốn đau khổ dần dần ăn mòn cuộc sống của cô chứ không phải là kết thúc cuộc sống của cô trong chốc lát.
“Chị Lâm Mặc, rốt cuộc chị ở đâu? Chị Á Nam vì đi tìm chị mà gặp tai nạn xe rất nghiêm trọng, rất nghiêm trọng, em sợ chị ấy không qua khỏi. Nguyện vọng lớn nhất của chị ấy là muốn gặp chị lần cuối, chị nhận được tin nhắn thì mau đến được không? Nếu không tất cả sẽ muộn mất. Bọn em ở phòng cấp cứu, bệnh viện Hoa Sơn.”
Trợ lý của Tô Á Nam nói rất nhanh, có vẻ như đang vô cùng hoảng hốt và không biết phải làm gì. Lâm Mặc vừa nghe được tin đó giật mình. Cô vội vàng chạy đến xem thông tin cuộc gọi, thời gian gọi đến trước khi cô bước vào phòng vài phút.
Không kịp suy nghĩ, Lâm Mặc cầm chìa khóa xe chạy ra ngoài. Trong bóng tối, cô vấp vào góc bàn uống nước, ngã sấp trên mặt đất và bị chảy máu, cô không có cảm giác gì. Trái tim cô đau buốt, trong lòng vô cùng sợ hãi và khủng hoảng.
Trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ, Á Nam, nhất định phải đợi mình.
Cô lái xe rất nhanh giữa dòng xe cộ đông đúc, vượt tốc độ và đèn đỏ cô cũng không quan tâm.
Không bao lâu cô đã đến bệnh viện Hoa Sơn, chạy vào khoa cấp cứu, sau khi hỏi được phòng bệnh của Tô Á Nam, cô vội vàng chạy đến.
Những gì trước mắt khiến cô ngạc nhiên, dừng bước lại nhưng theo quán tính cô đứng không vững nên bị ngã.
Mọi người trong phòng bệnh nhìn thấy cô thì vô cùng vui mừng, thấy cô ngã đều định đứng dậy đỡ cô, trong đó có cả Tô Á Nam.
“Không sao chứ?” Không nói dài dòng, Giang Hạo Vũ ở gần cô nhất đỡ cô dậy.
Lâm Mặc không trả lời, cô nhìn Tô Á Nam đang ngồi bên giường, trong đầu hiện lên cuộc điện thoại của người trợ lý.
“Chị Lâm Mặc, rốt cuộc chị ở đâu? Chị Á Nam vì đi tìm chị mà gặp tai nạn xe, rất nghiêm trọng, rất nghiêm trọng, em sợ chị ấy không qua khỏi. Nguyện vọng lớn nhất của chị ấy là muốn gặp chị lần cuối, chị nhận được tin nhắn thì mau đến được không? Nếu không tất cả sẽ muộn mất…”
Cô cố gắng khớp nội dung của cuộc điện thoại và sự thật hiện ra trước mắt cô nhưng không thể. Trái tim cô bắt đẩu lạnh buốt, cuối cùng đóng băng và như ngừng đập.
Người trợ lý biết điều bước lên xin lỗi: “Chị Lâm Mặc, em xin lỗi, bọn em chỉ muốn…”
“Chủ ý của ai?” Lâm Mặc ngắt lời, lạnh lùng hỏi.
“Em…”
“Là mình…” Tô Á Nam không né tránh, thẳng thắn nói.
Là chủ ý của cô, cô đã bắt người trợ lý gọi cuộc điện thoại đó. Đúng là lúc chiều, vì đi tìm Lâm Mặc khắp nơi mà cô gặp tai nạn nhỏ trên đường, đầu gối cô bị thương nên bệnh viện giữ lại để theo dõi.
Nhiều ngày như vậy không tìm thấy Lâm Mặc, cô hơi tức giận. Làm bạn nhiều năm như thế, trước đây chưa bao giờ gặp khó khăn, hai người luôn ở bên nhau; nhưng bây giờ chỉ vì một hiểu lầm nhỏ, một suy nghĩ trẻ con mà Lâm Mặc biến mất, cô không thế chấp nhận được điều đó.
Cô muốn biết, rốt cuộc cô có còn chút vị trí nào trong lòng Lâm Mặc không, rốt cuộc họ có còn là bạn bè không, vì thế nên nghĩ ra sáng kiến này, chỉ cần Lâm Mặc xuất hiện, cô có thể tự tin hàn gắn lại vết thương giữa họ.
Ngoài người trợ lý và cô đều không ai biết việc này. Mọi người thấy Lâm Mặc đến đều nghĩ rằng cô đã hết giận và tha thứ cho họ, nhưng vì sao thái độ của Lâm Mặc lại tuyệt vọng và lạnh lẽo đến thế.
Lâm Mặc gạt tay Giang Hạo Vũ, không nhận ra mình đã không còn đủ sức để tự đứng vững mà cả người cô đã dựa vào anh. Cô lảo đảo bước về phía Tô Á Nam, không ai dám chắn đường cô, cũng không ai dám nói gì, phòng bệnh yên lặng không một tiếng động, tất cả mọi người đều đứng nguyên chỗ cũ, không động đậy chờ đợi.
Tô Á Nam muốn đưa tay ra đỡ lấy tay cô nhưng bị cô tránh đi, mọi người thấy cô giơ cao tay lên. Bách Vũ Trạch đứng bên cạnh muốn ngăn lại nhưng động tác của cô quá nhanh, cậu chưa kịp làm gì thì bàn tay của cô đã hướng về phía mặt Tô Á Nam.
Mọi ngưòi đều ngừng thở, ngay cả Tô Á Nam cũng yên lặng nhắm mắt lại.
Nhưng không hề nghe thấy tiếng động nào. Tô Á Nam mở mắt, thấy tay Lâm Mặc dừng trước mặt mình.
Sắc mặt của Lâm Mặc rất xấu, tái nhợt như không còn một tia máu. Cô ấy lạnh lùng nhìn cô, trong ánh mắt không thấy sự ấm áp, không thấy sự bao dung, chỉ thấy một cái nhìn sắc lạnh như dao.
Cô không còn hận nữa.
Đột nhiên Lâm Mặc bật cười, tiếng cười của cô khiến cho Tô Á Nam rùng mình, cô hiểu ra sự xuẩn ngốc của mình nhưng tất cả đã quá muộn.
Chỉ thấy Lâm Mặc mở miệng thốt lên một câu: “Tô Á Nam, cậu không còn là bạn của tôi nữa”.
Nói xong, cô quay người bỏ đi, nhanh chóng biến mất trước ánh mắt sững sờ của mọi người.
Bách Vũ Trạch và Giang Hạo Vũ kịp phản ứng lại, cùng nhau chạy theo cô. Khi ra đến cửa, Bách Vũ Trạch kéo tay Giang Hạo Vũ lại, lạnh lùng nói với anh: “Lẽ nào anh không ở bên bạn gái anh sao? Lâm Mặc không cần anh phải quan tâm”.
Giang Hạo Vũ dừng lại, một người vẫn được coi là đại lực sỹ như anh tự nhiên bị Bách Vũ Trạch nhẹ nhàng đẩy sang một bên va cả vào tường.
Anh nhìn về cánh cửa phòng bệnh đang khép lại, trong lòng buồn bã, đúng là anh không có tư cách gì để đuổi theo cô.
Bách Vũ Trạch chạy ra khỏi phòng bệnh thì không thấy bóng dáng Lâm Mặc đâu nữa. Mặc dù cậu không biết Tô Á Nam đã dùng cách nào để Lâm Mặc xuất hiện, nhưng cậu đoán chắc chắn đó không phải là cách hay, nếu không Lâm Mặc đã không như thế điều này khiến cậu cảm thấy rất sợ.
Cậu chạy theo hướng trực giác mách bảo, khi đi qua cầu thang an toàn, thấy cửa an toàn đang rung lên giống như vừa có một người dùng một lực rất lớn để đẩy ra. Cậu bước về phía cầu thang an toàn.
Đẩy cửa ra, cậu bước rất nhanh về phía cầu thang. Cậu thấy Lâm Mặc nằm trên đất, toàn thân run rẩy, cô đang cổ gắng lấy chiếc túi rơi cách đó vài bậc thang.
Cậu ôm lấy Lâm Mặc, thấy khuôn mặt cô vô cùng khổ sở, sắc mặt trắng tựa giấy, thậm chí trong suốt, có thể nhìn rõ mạch máu hiện lên sau làn da mỏng.
Cô vẫn đang cố gắng vươn người về phía cầu thang để với lấy túi.
Bách Vũ Trạch lấy túi giúp cô, Lâm Mặc lao đến đổ hết mọi thứ trong túi ra tìm vật gì đó.
Một cái lọ, bên ngoài có ghi là Vitamin E. Cậu thấy Lâm Mặc mở nắp, đổ ra một nắm thuốc rồi không nghĩ gì đưa lên miệng. Cũng may thuốc trong lọ không nhiều, Bách Vũ Trạch nhanh tay ngăn lại làm rơi hết xuống đất nên Lâm Mặc chỉ uống được hai, ba viên.
“Sao thế? Chị sao thế?” Bách Vũ Trạch giữ lấy cô, cảm thấy rất lạ. “Em đi tìm bác sỹ đến, chị đợi một lát.” Cậu muốn đặt cô xuống đất nhưng bị cô giữ áo lại.
“Đừng đi… đừng đi… ôm tôi một lát, một lát là khỏe thôi.” Cô dựa đầu vào lòng cậu, cố gắng cảm nhận hương thơm trên người cậu.
Hương thơm quen thuộc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




