|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
nhiều, dù sao được ở bên Lâm Mặc cũng đã là một việc rất vui rồi. Trong tất cả mọi người, chỉ có cậu luôn ở bên Lâm Mặc.
“Hai ngày nữa, mọi người phải đi Hải Nam đúng không?” Lâm Mặc thờ ơ hỏi, ánh mắt không rời khỏi mô hình chiếc tàu biển.
Bách Vũ Trạch nhớ lại cuộc điện thoại của Trương Như lúc sáng, buồn bã gật đầu.
Cậu đã nghỉ mấy ngày rồi, công việc ở Thượng Hải có thể lùi lại nhưng không thể không đi Hải Nam. Cậu bắt đầu lo lắng, nếu Lâm Mặc tranh thủ lúc cậu đi Hải Nam để bỏ đi thì sẽ phải làm thế nào? Cho dù có bị coi là làm việc cảm tính giống trẻ con thì cậu cũng không muốn rời Lâm Mặc nửa bước.
Lấy miếng ghép cuối cùng dán vào, mô hình chiếc tàu đã được hoàn thành, Lâm Mặc thở dài. Chuyến du lịch bằng du thuyền đã vuột khỏi tầm tay, cô chỉ còn cách này đế hoàn thành mơ ước bé nhỏ của mình.
Tất cả là do số trời đã định, số trời không cho cô rời xa họ. Đã biết là không thể rời xa, vì sao cô còn lựa chọn làm một con chim đà điểu chui đầu xuống cát?
Cô cẩn thận đặt mô hình chiếc tàu lên nóc tivi, quay về phòng ngủ thay quần áo. Khi cô xuất hiện ở phòng khách, Bách Vũ Trạch hoàn toàn không hiểu.
“Đi thôi!”
“Đi đâu?”
“Về Tranh Tinh.”
“Chị… chị muốn lấy lại đơn xin nghỉ việc?”
Lâm Mặc không trả lời nhưng gật đầu.
Ngồi trên xe của cô, Bách Vũ Trạch vẫn cảm thấy rất mông lung. Vì sao cậu vẫn chưa tìm ra cách thuyết phục cô mà đã giành thắng lợi rồi?
Nhưng cô đồng ý quay lại là tốt rồi, mọi người cũng chỉ cần như vậy là đủ.
Chương 16
Sương mù
… Trước mắt anh là một lớp sương mù khiến anh nhìn không rõ và nghĩ không thông.
Từ lễ tân đến tất cả nhân vin của Tranh Tinh đu rt kinh ngạc khi nhn thy Lm Mặc, sau đ mọi ngời xúm lại hỏi han c. Lm Mặc mỉm cời gật đầu nhng khng giải thích nguyn nhn mnh xin nghỉ việc.
Tch khỏi đm đng, c tiến vo phòng của Văn Bc. Một lt sau, vi lãnh đạo cũng vội vng đến, trong đ c cả lãnh đạo cao nht của Tranh Tinh. Họ ở trong văn phòng của Văn Bc rt lu, mọi ngời ở bn ngoi đu di cổ chờ đợi.
Buổi chiu, Tranh Tinh c cuộc họp khẩn cp, tt cả nhn vin v cc nghệ sỹ khng c thng co đu v tham gia cuộc họp. Cuộc họp qu gp rút khiến mọi ngời đu cảm thy cng ty sẽ c một quyết định rt quan trọng, khng biết c lin quan g đến việc đi hay ở của Lm Mặc khng.
Văn Bc bc vo phòng họp, theo sau l một c gi xinh đẹp v Lm Mặc. C gi ny l một ca sỹ Hn Quc m Tranh Tinh sẽ ký hợp đồng, c đến cng ty đ đợc đo tạo.
Sau khi tổng kết cc cng việc trc đy v cổ vũ tinh thần mọi ngời, Văn Bc nhn khp một lợt rồi hng v phía T Á Nam v Secret. V sao lại bt anh tuyn b việc kh xử ny? Chẳng trch sau khi Trơng Nh biết tin lập tức ly lý do cần liên hệ công việc rời khỏi công ty. Anh quay sang nhìn Lâm Mặc, thấy cô vẫn rất bình thản trước ánh mắt chăm chú của mọi người, bất giác anh thở dài, hít một hơi thật sâu rồi bắt đẩu tuyên bố quyết định của công ty.
“Mọi người đều biết, công ty sẽ ký hợp đồng với ca sỹ Hàn Quốc Kim Shin Na, hiện tại công ty đã quyết định chính thức ký kết và công bố với giới truyền thông vào ngày 4 tháng 1 năm sau, có nghĩa là chỉ còn hơn một tháng nữa. Thời gian này, Kim Shin Na ở công ty để tham gia đào tạo, mong mọi người sẽ giúp đỡ cô ấy. Ngoài ra, album mới của Secret cũng chính thức phát hành vào ngày 4 tháng 1, vì vậy ngoài chuyến đi Hải Nam ngày mai, tiếp theo sẽ có rất nhiều kế hoạch tuyên truyền cho album mới. Ở đây có sự thay đổi về nhân sự, Lâm Mặc là trợ lý cho Secret sẽ trở thành người quản lý của Kim Shin Na, cùng với Kim Shin Na tấn công vào thị trường Hàn Quốc. Ngoài ra, Lâm Mặc còn kiêm chức tổng giám sát bộ phận phát triển sự nghiệp châu Á mà công ty mới thành lập, đây là do công ty và hãng phim Trí Thần cùng nhau thực hiện với hy vọng có thể hiểu về thị trường ở Nhật Bản và Hàn Quốc nhiều hơn nữa, giành thêm nhiều cơ hội hợp tác cho nghệ sỹ của công ty.”
Anh vừa nói dứt lời, cả phòng họp bắt đầu xôn xao. Mọi người dường như không tin được quyết định của công ty.
Văn Bác tuyên bố kết thúc cuộc họp, Kim Shin Na đứng dậy nói với Lâm Mặc, cô phát âm tiếng Trung Quốc không chuẩn lắm: “Mong tiền bối chỉ giáo nhiều”.
Lâm Mặc cười: “Sau này tất cả cùng cố gắng”. Nói xong, cô gấp sổ lại và bước ra khỏi phòng họp.
Cô không nhìn phản ứng của Tô Á Nam và Secret, dường như họ đã không còn bất kỳ quan hệ nào với cô.
Bề ngoài cô đồng ý quay lại tiếp tục công việc, nhưng trên thực tế cô đã sắp xếp cho mình ở một vị trí không còn va chạm gì với họ.
Bộ phận phát triển sự nghiệp châu Á? E rằng đó là một bộ phận vô cùng bận rộn vì cả bộ phận chỉ có một mình cô, hơn nữa cô còn kiêm chức quản lý cho Kim Shin Na.
Tô Á Nam và Secret đều không nói được lời nào.
Mỗi lần cô bắt đầu một hành trình mới, mọi thứ đều vô cùng khó khăn, càng ngày càng khó khăn hơn. Vì sao công ty lại đưa ra quyết định như thế? Họ đang phát triển rất tốt, càng ngày càng nổi tiếng ở châu Á nên hoàn toàn không cần phải đi tìm bất kỳ một cơ hội phát triển mới nào.
Nhưng Lâm Mặc không trả lời, sau khi kết thúc cuộc họp, họ không thấy bóng dáng Lâm Mặc đâu nữa. Cô rất bận, bận đến mức chân không chạm được xuống đất, bận đến mức không nghe điện thoại của họ.
Trên đường đi Hải Nam, Trương Như nói cho họ biết sự thật.
“Mọi người nghĩ công ty nỡ cử cô ấy đi nước ngoài sao? Tất cả do cô ấy quyết định, nếu cô ấy quay lại thì phải sắp xếp như vậy, nếu không miễn bàn.”
Đương nhiên, mỗi điều kiện cô ấy đưa ra đều khiến lãnh đạo công ty phải cân nhắc. Hiện tại thị trường ở châu Á ngày càng quan trọng, nhiều công ty giải trí trong nước cũng đang cố gắng xúc tiến ra thị trường này, hơn nữa, nghe nói sắp tới sẽ có chính sách tăng cường hợp tác quốc tế vì thế ai đi tiên phong, người đó sẽ được chia miếng bánh to nhất.
Cả công ty Tranh Tinh chỉ có một mình Lâm Mặc đủ năng lực để đi khai thác thị trường. Vì vậy, vì sự phát triển của công ty và giữ Lâm Mặc ở lại, lãnh đạo công ty đã đưa ra quyết định này.
Những ngày gần đây, Tô Á Nam cảm thấy rất khó ở. Chớp mắt đã đến tết Nguyên đán.
Trước đây, mỗi dịp lễ tết quan trọng như thế này, Lâm Mặc luôn ở bên cô, nhưng bắt đầu từ năm ngoái, cô biết là mình sẽ phải cô độc.
Ngày 4 tháng 1, Kim Shin Na đến Hồng Kông chính thức tuyên bố tin ký kết với Tranh Tinh, vì thế ngày mai họ sẽ rời Thượng Hải đến Hồng Kông chuẩn bị. Sau đó, hầu hết thời gian Lâm Mặc sẽ ở Hàn Quốc, cơ hội gặp được cô ấy càng ngày càng ít.
Hoàn thành thông cáo, Tô Á Nam từ chối đề nghị đón Tết cùng bạn bè trong làng giải trí, một mình về nhà. Cô tẩy trang, mặc quần áo bình thường, đội một chiếc mũ thể thao và đi dạo nhàn rỗi như một đứa trẻ.
Về nhà cũng vô vị, ở công ty cũng vô vị, đi đâu cũng thấy vô vị. Bởi vì không có Lâm Mặc, cô cảm thấy một ngày của mình trôi qua không có phương hướng.
Đi qua cửa hàng trang sức, qua lớp cửa kính trong suốt cô nhìn thấy một đôi vòng đeo tay màu tím. Những hạt vòng sáng lấp lánh khiến cô hoa mắt.
Cô nhớ đến chiếc vòng mà Lâm Mặc đeo ở tay chưa bao giờ tháo ra, các hạt bằng gỗ đã mòn và không còn nhẵn nữa, sơn cũng đã bong hết.
Cô bước vào cửa hàng, không hỏi giá tiền mà mua luôn hai chiếc vòng đó. Nhân viên bán hàng cười chúc phúc cho cô và bạn trai mãi mãi yêu thương nhau, bởi vì thủy tinh màu tím còn có tên là “đá bảo vệ tình yêu”.
Nhưng cô muốn tặng một chiếc cho Lâm Mặc, một chiếc đế cô đeo. Cô đã từng tìm hiểu về thủy tinh, trong thần thoại Hy Lạp, thủy tinh màu tím có tác dụng điều trị những vết thương lòng bằng sự từ bi và mang đến yên bình may mắn.
Trái tim của cô và Lâm Mặc đã bị tổn thương, cô hy vọng có thể dùng chúng để bù đắp. Liệu Lâm Mặc có nhận không? Hơn một tháng nay, cô chỉ nhìn thấy Lâm Mặc vài lần ở công ty, cô ấy luôn vội vàng bước qua cô, không chào hỏi.
Đối với cô, cô ấy đã trở thành một người không quen biết thân thuộc nhất.
Đang buồn bã, đột nhiên cô nghe thấy tiếng còi ô tô ở phía sau. Quay đầu lại nhìn, cô thấy một chiếc xe ô tô rất quen.
Người trong xe liên tục bấm còi cho đến khi cô bước lại gần mới dừng lại.
Lâm Mặc ngồi trong xe nói với Tô Á Nam: “Lên xe, cùng nhau đi ăn cơm”. Thấy Tô Á Nam ngạc nhiên đứng ở chỗ cũ, không có phản ứng gì, cô mở cửa xe: “Ở đây không được phép đỗ xe”.
Tô Á Nam định thần lại, vội vàng ngồi vào trong xe nhưng không dám quay đầu nhìn, không dám nói gì, tay chân cứng đờ không biết đặt vào đâu, đầu óc cô rối bời.
Lâm Mặc thấy vẻ ngượng nghịu đó của cô, không nhịn được cười phá lên. Tiếng cười khiến cho Tô Á Nam bật khóc.
Tô Á Nam quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hai tay không ngừng lau nước mắt, trút bỏ tất cả những phiền muộn trong lòng.
Lâm Mặc thở dài nói: “Khóc nhìn xấu lắm, cẩn thận không bị thợ săn ảnh chụp được”. Cô biết Tô Á Nam luôn muốn mình thật hoàn hảo trước ống kính.
“Chụp thì chụp, không có bạn bè nữa, chụp được cũng không sao, không làm nghệ sỹ nữa cũng được.” Cô khóc nức nở, nói với giọng rất chua xót.
“Vẫn còn nói là bạn, ngày mai mình phải đi rồi mà cậu cũng không hẹn mọi người tụ tập, đi ăn một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




