watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6275 Lượt

bữa tiễn mình sao?” Lâm Mặc liếc nhìn cô, trách móc một cách không che giấu.

Thật ra vào giây phút quyết định quay trở lại Tranh Tinh, cô đã tha thứ cho Tô Á Nam, dù sao không xảy ra chuyện gì là đáng mừng rồi. Lúc đó tức giận quá nên tinh thần cô hơi xuống dốc, không muốn gặp cô ấy nữa. Có Bách Vũ Trạch bầu bạn mấy ngày, cuối cùng cô hiểu ra rằng Tô Á Nam rất quan trọng với cô nên quyết định tha thứ cho cô ấy.

Mặc dù tha thứ nhưng cô vẫn quyết định giữ khoảng cách với họ, dù sao Tô Á Nam đã đến với Giang Hạo Vũ rồi, cô không nên xen vào giữa hai người. Điều quan trọng hon là cô muốn trốn chạy Giang Hạo Vũ, trốn chạy tình yêu càng ngày càng sâu đậm với anh.

Hơn một tháng nay cô rất bận, cô không hề có chủ định trốn tránh Tô Á Nam và những người khác. Đến Hàn Quốc thành lập một bộ phận mới không phải là một việc đơn giản, cần phải tiến hành rất nhiều thủ tục phức tạp, hơn nữa chức vụ tổng giám sát của cô phải chịu trách nhiệm với Tranh Tinh và Trí Thần nên không chỉ công việc của Tranh Tinh mà cả công việc của Trí Thần cô cũng cần làm rõ ràng. Vì vậy cô bận rộn cho đến tận ngày hôm nay.

Tô Á Nam ngừng khóc, quay đầu sang ngạc nhiên nhìn, không dám tin vào những lời Lâm Mặc vừa nói. Hôm đó ở bệnh viện, câu nói của Lâm Mặc vẫn văng vẳng bên tai cô: “Tô Á Nam, cậu không còn là bạn của tôi nữa”. Nhưng bây giờ, cô ấy lại nói mình không làm tròn trách nhiệm của một người bạn!! Điều này không phải là thể hiện Lâm Mặc đã tha thứ và không còn giận cô nữa sao?

“Mọi người…”

Tô Á Nam không nghĩ nhiều, vội vàng cầm điện thoại thông báo cho mọi người. Ở với Lâm Mặc lâu như vậy, cô hiểu điều này. Cô nhìn sắc mặt Lâm Mặc, không dám hỏi lại chuyện

xảy ra hôm đó, sợ rằng nếu cô không cẩn thận, tất cả sẽ trở thành ảo giác.

Ba người Secret đang chuẩn bị hoàn thành một thông cáo ở gần nhà hàng Lâm Mặc đã hẹn nên đến đó sớm hơn họ. Trương Như nghe điện thoại thông báo cũng đến ngay, Lâm Mặc và Tô Á Nam vì tắc đường nên đến cuối cùng.

Mọi người đều biết Lâm Mặc sắp đi Hàn Quốc, rất hiếm có cơ hội để tụ tập như thế này.

Vừa vào tới phòng, mọi người đều đến rồi. Lâm Mặc chào như chưa hề có việc gì xảy ra, dường như tất cả những gì xảy ra trước đây đều chỉ là một gợn mây bay qua và gió đã thổi tan biến.

Lâm Mặc không nói nhiều nhưng trên miệng luôn mỉm cười, nét mặt cô bớt đi vẻ lạnh lùng và ấm áp hơn.

Cô đứng dậy, nâng cao ly rượu nói với tất cả mọi người: “Ngày mai tôi đi rồi, có lẽ không có nhiều cơ hội về Thượng Hải, hôm nay nhờ mọi người giúp tôi hoàn thành những việc còn dang dở, mọi người bảo trọng”. Nói xong, cô uống cạn ly rượu.

“Lâm Mặc, lẽ nào không đi không được sao?” Rõ ràng là biết không thay đổi được nữa nhưng Liễu Vân Dật vẫn hỏi.

“Tôi đi là tốt cho mọi người, thị trường châu Á rất rộng lớn, các anh muốn trở thành một nhóm mạnh nhất ở châu Á thì không thể xem thường sự phát triển ở Nhật Bản và Hàn Quốc.”

“Nhưng…”

Nhưng họ không cần cô phải hy sinh vì họ như thế.

Gỗ đã đóng thành thuyền, nói nhiều cũng vô ích, không bằng hôm nay uống cho say, chỉ cần Lâm Mặc vẫn là bạn của họ là được rồi.

Mọi người cùng đứng dậy nâng cao ly rượu, không ai suy nghĩ gì nữa, ngày đầu tiên của năm mới, uống không say không về.

Cuối cùng, có người uống say, có người càng uống càng tỉnh, ví dụ như Lâm Mặc và Giang Hạo Vũ. Hai người phụ trách nhiệm vụ đưa mọi người về nhà.

Lâm Mặc thanh toán xong quay lại, thấy Giang Hạo Vũ đang đợi mình ở cửa.

Giang Hạo Vũ cầm một chiếc hộp nhỏ đặt vào tay Lâm Mặc.

“Đây là món quà Tô Á Nam trước khi uống say nhờ tôi đưa cho cô, cô ấy muốn nói xin lỗi cô nhưng không đủ dũng khí, mong cô tha thứ cho cô ấy. Sự thực là cô ấy sợ đối diện với cô, sợ cô không tha thứ.”

Lâm Mặc yên lặng nhận chiếc hộp rồi mở ra, ánh sáng của thủy tinh màu tím khiến cô nhức mắt. Bất giác nước mắt cô rơi lên đó.

Cô nhớ lại có một thời Tô Á Nam rất đam mê nghiên cứu thủy tinh, cô ấy còn đưa cô đi tìm hiểu cùng nên cô hiểu rõ ý nghĩa của từng loại thủy tinh. Thủy tinh màu tím là loại thủy tinh tuyệt vời nhất, không chỉ làm trong sạch tâm hồn mà có có thể giúp cho tình yêu ngày càng mạnh mẽ.

Cô ngẩng đầu nhìn Giang Hạo Vũ, mắt long lanh nước.

Giang Hạo Vũ tránh ánh mắt của cô, cố gắng che giấu sự lưu luyến và tình cảm của mình. Anh nhìn xuống, tiếp tục chuyển lời của Tô Á Nam.

“Có hai chiếc vòng, chiếc còn lại trên tay Á Nam. Cô ấy nói người ta đeo vòng tay tình nhân nhưng cô ấy đeo vòng tay chị em vì trong lòng cô ấy, chị em mãi mãi là quan trọng nhất.”

“Tách” một tiếng, có tiếng đóng hộp. Giang Hạo Vũ ngạc nhiên ngước lên nhìn, thấy Lâm Mặc đưa tay ra trước mặt anh, chiếc vòng thủy tinh đã được đeo vào tay cô, để lộ ra nước da trắng ngần.

“Có một điều công ty chưa nói. Trong tương lai, nếu mọi người đến Nhật và Hàn Quốc, công việc sẽ do tôi sắp xếp, vì thế chúng ta vẫn có thể thường xuyên gặp nhau.” Cô dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Mong những ngày anh ở Thượng Hải sẽ chăm sóc Á Nam cẩn thận”.

“Tôi sẽ làm vậy, cô yên tâm. Cô… cô cũng bảo trọng, có thời gian nên nghỉ ngơi thật tốt.”

“Tôi biết.”

Họ nói những lời bình thường nhưng bên trong chứa đựng rất nhiều tình cảm, đáng tiếc là đối phương đều không hiểu.

Hôm sau, Lâm Mặc bay đi Hồng Kông, chính thức bắt đầu công việc hoàn toàn mới mẻ với cô.

Mọi người đều bận rộn, tuyên truyền album mới, quảng cáo phim và đưa ra rất nhiều thông cáo. Công ty cử thêm vài người trợ lý làm việc cho Secret nhưng Trương Như vẫn bận luôn tay luôn chân, cô không ngừng mơ ước, nếu Lâm Mặc quay về thì tốt quá! Đáng tiếc là ông trời không nghe được lời cầu nguyện của cô nên cô chỉ còn cách quen dần với sự bận rộn.

Vì thế khi biết Lâm Mặc sẽ giúp Tô Á Nam và Secret khi họ đến Hàn Quốc quảng cáo cho một hãng đồ uống nổi tiếng, cô vui sướng như muốn hét lên, như vậy là có thể được làm việc cùng Lâm Mặc rồi.

Đầu tiên là quay hình ở đảo Kế Châu.

Ánh nắng mùa hè rực rỡ, bầu trời sáng trong và nước biển xanh thăm thẳm phía xa. Công ty quảng cáo sắp xếp cảnh quay ở một biệt thự rất sang trọng nằm bên bờ biển.

Nhưng điều khiến mọi người vui mừng nhất là Lâm Mặc sẽ đi cùng họ trong suốt hành trình.

Họ làm việc gấp rút, phát huy hết khả năng, trong vòng nửa ngày đã lập xong kế hoạch quảng cáo. Do nhiếp ảnh gia hẹn họ quay hình vào sáng hôm sau nên nửa ngày còn lại sáu người có thời gian rảnh rỗi để tụ tập.

Họ ăn BBQ trên bãi cát, vui vẻ kể chuyện đến với mình trong nửa năm qua, tiếng cười vui vẻ thu hút ánh mắt hiếu kỳ của du khách ngồi xung quanh.

Bách Vũ Trạch rất cẩn thận cầm quà giúp Lâm Mặc, một mô hình tàu biển giống với loại mà Lâm Mặc vẫn sưu tập. Hơn nửa năm nay, cậu là người thường xuyên liên lạc nhất với Lâm Mặc, cho dù là nhắn tin hay MSN, hàng ngày chỉ cần có thời gian rảnh là cậu gửi tin nhắn mặc dù nhiều lúc vì đang bận nên Lâm Mặc không trả lời. Cậu coi Lâm Mặc là một BLOG mới của cậu, có thể thổ lộ mọi tâm sự.

Lúc tâm trạng cậu bối rối, Lâm Mặc không trả lời để cậu tự suy nghĩ cho rõ ràng; lúc cậu vui, Lâm Mặc nhắn tin nhắc nhở cậu, ngầm ra hiệu cho cậu không được tự đắc mà quên bảo vệ hình ảnh của mình; khi cậu tiếp tục bộc lộ tình cảm, Lâm Mặc lảng tránh.

Trong mọi hoàn cảnh cậu đều rất bình tĩnh, không vui mừng quá, cũng không đau buồn quá. Có lúc cậu cảm thấy giữ quan hệ như bây giờ cũng tốt, trong những điều râìt giản dị cậu vẫn luôn nuôi một tia hy vọng.

Chỉ có duy nhất một việc cậu chưa bao giờ dám nhắc đến với Lâm Mặc. Bố của bạn cậu đã giúp cậu đưa cho khoa hóa nghiệm của bệnh viện kiểm tra những viên thuốc cậu lấy từ chỗ cô về, kết quả cho thấy đó là một loại thuốc chữa bệnh trầm cảm, tên là Maprotiline. Bố của bạn cậu nói với cậu, loại thuốc này có công dụng giúp trấn tĩnh rất mạnh, nếu uống nhiều sẽ không tốt cho sức khỏe.

Mấy lần định nói nhưng cuối cùng cậu kìm nén được. Bởi cậu hiểu đây là việc mà Lâm Mặc muốn giấu, e rằng đến Tô Á Nam cũng không biết. Nếu cậu nói ra, liệu Lâm Mặc có giận cậu không?

Cậu thấy lo lắng, mấy ngày liền gọi điện cho Lâm Mặc nói bâng quơ rồi hỏi cô ấy có còn bị đau đầu nữa không. Lâm Mặc vui vẻ trả lời nên dần dần cậu cũng thấy yên tâm hon, có lẽ, đó chỉ là thuốc Lâm Mặc dùng để giữ bình tĩnh khi gặp áp lực quá lớn mà thôi, không phải cô mắc bệnh trầm cảm, nếu không vì sao cô có thể trở thành một phụ nữ mạnh mẽ không bao giờ lùi bước như thế?

Thật ra Bách Vũ Trạch không biết lần này Lâm Mặc có thể đến, nhưng chỉ cần đến Hàn Quốc, cậu nhất định mang theo một món quà tặng Lâm Mặc, nêu không gặp được cậu lại mang về.

Mô hình thuyền này là lần thứ hai cậu mang đi, không ngờ lần này lại tặng được cô.

Mọi người cổ vũ khiến Bách Vũ Trạch ngượng đỏ mặt. Lâm Mặc không nói gì, nhận món quà rồi mang về phòng.

Liễu Vân Dật không nén được tò mò hỏi Bách Vũ Trạch: “Vì sao Lâm Mặc lại thích tàu như thế? Đây không phải là thứ mà phụ nữ vẫn thích, Lâm Mặc quả nhiên

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT