|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Nhược kịp thời vịn vào chỗ dựa trước, lúc này cũng đã ngồi thẳng người lại được, sau đó, khi quay đầu sang nhìn Vân Trạm, trái tim cô lại không khỏi đập loạn nhịp.
Mất thăng bằng, Vân Trạm nghiêng sang một bên, ngã xuống ghế, khuỷu tay trái chống đỡ thân thể, tay phải xiết chặt ngực áo vest. Mặc dù không thấy khuôn mặt anh, nhưng bóng lưng gầy gò phập phồng liên tục đã nói cho cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“Trạm!…” Tình thế cấp bách, Dung Nhược bật thốt lên, đồng thời lập tức ngồi xuống bên cạnh anh.
“Mau lấy thuốc đi!” Cao Lỗi cũng xuống xe, mở cửa xe bên Vân Trạm ra.
Bàn tay nhanh chóng tìm trong túi áo vest, Dung Nhược cảm thấy ngón tay như không nghe theo sự điều khiển của mình. Vất vả lắm mới tìm được bình thuốc trong túi bên, đổ thuốc ra cho Vân Trạm uống, cô mới thấy cánh tay mình đỡ trên vai anh đang run rẩy.
Lần đầu tiên đối diện trực tiếp với bệnh tình của Vân Trạm, cô không biết nên làm gì, không dám tùy tiện di chuyển anh. Chỉ thấy mái tóc đen mềm mại của anh dán chặt vào cổ, trên bàn tay thon thả đẹp đẽ ẩn hiện mạch máu. Điều duy nhất khiến cô thấy thoáng an tâm hơn là hơi thở hỗn loạn của anh đã dần dần ổn định lại.
“Để cậu ấy nằm thẳng xuống.” Đợi tình hình Vân Trạm ổn định lại rồi, Cao Lỗi căn dặn.
Dời ánh mắt vẫn dán chặt lên người Vân Trạm, Dung Nhược ngẩng đầu lên nhìn Cao Lỗi một cái rồi lui về vị trí cũ của mình. Đỡ người còn đang thở dốc kia, dưới sự giúp đỡ của Cao Lỗi, để anh nằm gối lên đùi mình.
“Để cậu ấy nghỉ ngơi như vậy một lúc nhé.” Cao Lỗi đóng cửa xe, trước khi quay lại ngồi ghế trước, ánh mắt anh nhìn Dung Nhược thoảng hiện vẻ kỳ quái.
Vốn không để ý Cao Lỗi nói gì, Dung Nhược chỉ nhíu mày nhìn người đang lặng lẽ nằm gối đầu lên đôi chân mình. Màu môi và sắc mặt đều tái nhợt như nhau, trên trán lấm tấm mồ hôi, mái tóc đã hơi thấm ướt. Bàn tay đặt trước ngực đã buông lỏng ra, đặt lên bụng, có vẻ cực kỳ mệt mỏi.
Cố gắng cẩn thận nhặt tấm chăn bị rơi xuống sàn xe lên, nhẹ nhàng đắp cho anh, ngón tay mềm mại khẽ vén gọn lại vài sợi tóc rũ trên trán Vân Trạm, một chút thương yêu không hề giấu giếm hiện lên trong khóe mắt Dung Nhược…
“Rốt cuộc cậu cũng tỉnh.” Khi Vân Trạm mở mắt ra, nghênh đón anh là giọng nói như trút được gánh nặng của Cao Lỗi.
Hít một hơi thật sâu, cảm giác đau nhói ở tim đã biến mất, Vân Trạm chống người ngồi dậy.
“Tiểu Hân vừa gọi điện đến, chắc khi về tớ không có nổi một ngày yên lành rồi.” Thấy anh không sao, Cao Lỗi cũng yên tâm bông đùa.
“Dung Nhược đâu?” Kéo chiếc gối mềm sang ngồi tựa vào, Vân Trạm thản nhiên nhìn ra bóng đêm tràn ngập ngoài cửa sổ.
“Đã ở bên cạnh cậu cả chiều rồi, vừa nãy mới đi.” Cố ý nhấn mạnh hai chữ “ở bên”, Cao Lỗi nhìn anh như cười mà chẳng phải cười.
“Cậu giúp mình xắp xếp lịch trình ngày mai đi.” Thần sắc Vân Trạm vẫn thản nhiên, như hoàn toàn không để ý tới câu nói của cậu bạn.
“Có lui lại thêm vài ngày cũng có sao, cậu cần nghỉ ngơi nhiều một chút. Cứ như hôm nay sẽ có người lo cho cậu đấy.” Lần này Cao Lỗi nói thật lòng. Lúc đó dù bận rộn cấp cứu nhưng anh không quên vẻ hốt hoảng và lo lắng trên khuôn mặt Dung Nhược. Đôi tay cô lúc đó không ngừng run rẩy; ánh mắt bối rối hoảng loạn; cả vẻ tự nhiên khi đỡ Vân Trạm nằm xuống, như đang làm chuyện nên làm, tất cả đều toát lên vẻ quan tâm lạ thường đối với Vân Trạm. Lúc đó cô trông hoàn toàn khác với Dung Nhược xa cách và hững hờ ở nhà họ Vân. Cũng chính sự tương phản mãnh liệt đó đã khiến anh chú ý.
“… Mình không sao rồi.” Vân Trạm vẫn trả lời thản nhiên. Trái tim lại khẽ rộn lên vì câu nói vừa rồi của Cao Lỗi.
Sự cố chấp của anh khiến Cao Lỗi bất đắc dĩ thở dài: “Được rồi, để tớ thu xếp. Thế nhưng tối nay cậu phải nghỉ ngơi cho tốt đấy.”
Gật đầu, cho tới khi Cao Lỗi rời phòng ngủ, Vân Trạm vẫn không nói thêm câu gì.
Màn đêm đen kịt nhanh chóng bao phủ. Từng cơn gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ chỉ mở một cánh, khiến lớp rèm cửa nhạt màu khe khẽ lay động.
Trong mắt Vân Trạm cũng là một màu đen tĩnh lặng.
Lúc đó, khi trái tim anh đau như bị cắt, hơi thở hỗn loạn, giọng nói của Dung Nhược lại vang lên rất rõ bên tai, mang theo vẻ hoảng loạn và căng thẳng.
Thế nhưng, khiến anh để ý hơn là cách cô gọi mình.
—— Trạm! …
Một giọng điệu mà anh quen tới mức không thể quen hơn, được cô thốt lên rất tự nhiên.
Vân Trạm tiện tay ấn nút tắt đèn, một cảm xúc khó tả ẩn sâu trong đôi mắt sâu thẳm và tĩnh lặng của anh.
Dung Nhược ôm đầu gối, dựa vào bên tường.
Lúc này đã rất khuya rồi, có lẽ mọi người đều đã ngủ. Nhưng cô, lại không cách nào chìm vào giấc ngủ.
Nếu không trải qua chuyện vài giờ trước, cô cũng không thể tưởng tượng nổi, hóa ra mình lại yếu đuối và nhút nhát tới vậy. Cô, không ngờ lại bị Vân Trạm làm cho hoảng sợ. Đầu óc hỗn loạn, tay chân luống cuống, ngay cả năm đó khi rơi xuống vách núi cô cũng chưa từng cảm thấy sợ hãi như thế. Có lẽ, năm đó trái tim nguội lạnh đã che phủ tất cả, khiến cô không cảm thấy sợ hãi. Nhưng hôm nay, đầu óc cô trống rỗng, là thật sự cảm thấy sợ.
Làn gió đêm thổi tới, cảm thấy hơi lạnh, vô thức co chặt hai tay, Dung Nhược cười khổ, nhìn chăm chăm vào tấm thảm. Hóa ra mình kém bình tĩnh tới vậy. Bức tường ngăn cách mà mình cực khổ dựng lên trước đây, cứ tưởng là lạnh lùng, chắc chắn, mà giờ đã sụp đổ chỉ trong nháy mắt.
Mọi chuyện rồi sẽ ra sao, lúc này, ngay cả chính cô cũng cảm thấy mờ mịt. Ở Anh đã hai ngày nhưng vẫn không điều chỉnh được cảm giác sai lệch về thời gian, lúc Dung Nhược tỉnh lại đã qua bữa trưa.
Hai, ba người giúp việc đang hút bụi, lau cửa sổ. Thấy cô đi ra bèn vội vã dừng việc đang làm dở, bước tới chào đón.
“Bọn họ ra ngoài hết rồi à?” Cô nhìn về phía phòng Vân Trạm.
“Vâng, đúng vậy. Trước khi đi cậu chủ có dặn không được quấy rầy cô nghỉ ngơi. Giờ cô có muốn dùng bữa không?
“Vâng.”
Ngồi xuống bên bàn ăn, người giúp việc dọn bữa trưa thịnh soạn ra, Dung Nhược ăn qua loa vài miếng. Hai ngày nay đều chỉ lúc ăn cơm tối cô mới gặp được Vân Trạm. Cô thật không ngờ, hành trình sang Anh thị sát của Vân Trạm cũng được sắp xếp chặt chẽ đến vậy, có điều, cứ thế này cũng là chuyện tốt cho cô.
Đêm hôm Vân Trạm phát bệnh, cô gần như không ngủ. Dường như đây cũng là lần đầu tiên cảm giác hoang mang và tranh đấu nội tâm mãnh liệt nổi lên trong lòng cô. Kế hoạch của cô liệu có nên tiếp tục hay không; tương lai cô với Vân Trạm sẽ ra sao; Nếu chuyện lần trước lại diễn ra, liệu cô có thể giữ mình trấn tĩnh được hay không, hay là một ngày nào đó sẽ lại không cẩn thận, không khống chế được bản thân, tự làm lộ sự quan tâm và bí mật của mình…
“Phiền cô thu dọn giúp, tôi ăn no rồi.” Đẩy ghế tựa ra, Dung Nhược đứng dậy, mang theo một bụng tâm sự rời khỏi bàn ăn.
Biệt thự của Vân Trạm ở Anh là một căn nhà nhỏ ba tầng theo kiến trúc nước ngoài. Tòa nhà với mái trắng, lớp tường ngoài màu xanh da trời, còn có một vườn hoa lớn, theo những gì cô quan sát được trong hai ngày nay, ngày ngày đều có người làm vườn tới chăm sóc cẩn thận. Liếc mắt nhìn lên bầu trời lạnh lẽo xám xịt ngoài cửa sổ, Dung Nhược bỏ ý định ra ngoài, đi ngược lên cầu thang, lên tầng ba.
Tầng một là phòng ngủ và phòng làm việc của Vân Trạm, còn cô và Cao Lỗi phân ra ở hai phòng khách trên tầng hai, chỉ có tầng ba là cô chưa xem qua. Đẩy từng cánh cửa ra xem để giải sầu, cô mới phát hiện, hóa ra tầng ba chuyên dùng trong những lúc rảnh rỗi. Ngoại trừ cái ban công cao nhất nhô ra phía ngoài, còn có phòng tập thể hình với đầy đủ trang thiết bị, phòng giải trí, chỉ có điều những căn phòng này đều đã bỏ không dùng từ rất lâu rồi.
Dung Nhược đã đi xem từng phòng một, khi bàn tay cô nhẹ nhàng vuốt qua những dụng cụ thể dục này, trong đầu lại hiện lên sắc mặt tái nhợt và đôi chân khó cử động của anh.
Cảm giác nhói đau nơi trái tim lại lan ra trước khi cô kịp ngăn cản.
Rõ ràng mới quá trưa nhưng bầu trời lại phủ một màu xám ảm đạm. Trước cửa bệnh viện
Edinburgh, một chiếc BMW lặng lẽ đợi.
Sau khi cánh cửa xe khép lại, giọng nói mang theo vẻ lạnh nhạt vang lên từ ghế sau: “Về biệt thự.”
“Ngài Cao vừa gọi điện tới nói đã thu xếp ổn thỏa chuyện khách hàng. Ngài ấy còn hỏi ngài giờ đang ở đâu. Ngài ấy nói, chắc khoảng năm giờ là có thể về đến nhà.” Ngay lúc khởi động xe, lái xe quay đầu lại, báo cáo mọi chuyện.
“Tôi biết rồi.” Vân Trạm thắt dây an toàn cho mình rồi khẽ nhắm mắt lại, trả lời.
Dưới vẻ ngoài bình tĩnh đó cất giấu những suy tư đang quay cuồng mãnh liệt mà chỉ anh mới tự biết.
Chuyện công ty đã có Cao Lỗi, anh gần như không cần lo mấy. Còn một mục đích khác khi tới nước Anh cũng vừa mới đạt được.
—— Hóa ra, Dung Nhược quả thực đã từng mất trí nhớ.
—— Nhưng, chỉ là đã từng mà thôi.
Nghĩ tới chứng cớ vừa nhận được, khóe miệng Vân Trạm không khỏi nhếch lên thành một nụ cười trào phúng ——
Cô đã lừa anh.
Không ngờ Dung Nhược lại giả bộ mất đi mọi trí nhớ liên quan tới anh, dùng thái độ hoàn toàn xa lạ để đối mặt với anh.
Cho dù sau này mình cũng hơi nghi ngờ, nhưng anh không thể không thừa nhận, lúc đầu cô giả bộ cực
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




