watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5498 Lượt

tốt, đã gần như lừa được hết mọi người.
Bàn tay che trước ngực, khuôn mặt anh tuấn nở một nụ cười khổ. Nghĩ tới chuyện Dung Nhược vẫn nhớ rõ mọi chuyện về anh song lại dùng vẻ mặt hững hờ và xa cách để đối mặt với mình, trái tim Vân Trạm không khỏi đau thắt từng cơn.
Là vì hận anh sao?
Không ngờ cô lại hận anh tới vậy, hận anh tới mức muốn gạt bỏ mọi sự thật, chỉ muốn gặp anh với tư cách là một người xa lạ?
Nhưng có điều, nếu thực sự hận anh tới mức đó, sao lại không thuận theo chuyện đó, hoàn toàn rời khỏi cuộc sống của anh? Mà ngược lại, lại bước tiếp tới tận ngay hôm nay, đồng ý tiếp nhận thân phận bạn gái của anh, đồng ý bắt đầu lại từ đầu?
Thật ra, từ khi nghe được câu trả lời của bác sĩ, kiểm chứng được mối nghi ngờ trong lòng mình, anh đã lờ mờ đoán ra đáp án, chỉ có điều, anh không muốn nghĩ tiếp.
Từ khi gặp lại tới giờ, mỗi hành động của Dung Nhược, mỗi thái độ của cô đại diện cho điều gì, hay đang ẩn giấu thứ gì, anh đều không muốn suy nghĩ tỉ mỉ.
Không phải yếu đuối không chịu nổi sự thật, chỉ do anh không muốn mà thôi.
“Cậu chủ đã về.”
“… Cô Dung đâu?”
“Trong phòng làm việc của ngài.”
Cởi áo khoác ra đưa cho người giúp việc, Vân Trạm tự lăn chiếc xe đẩy tới cửa phòng làm việc, đẩy cánh cửa khép hờ ra.
Ánh đèn hơi tối, Dung Nhược mặc một bộ quần áo trắng, nằm nghiêng trên chiếc ghế sô pha cũng mang màu trắng sữa. Cô nhắm mắt lại, mái tóc dài rủ xuống bên chiếc ghế, thân hình hơi co lại, trên sàn nhà là một chiếc cốc thủy tinh chân cao còn vương chất lỏng màu đỏ sậm.
Cảnh tượng đầu tiên Vân Trạm thấy khi đẩy cửa ra là vậy. Anh từ từ lăn chiếc xe lại gần, nhìn

hai gò má khẽ ửng hồng của cô, nhìn chén rượu trên mặt đất, rồi lại quay đầu sang nhìn tủ rượu, lắc đầu với vẻ bất đắc dĩ. Rõ ràng là trước giờ chưa từng uống rượu, thế mà hôm nay lại uống cạn phân nửa bình rượu vang đỏ của Pháp mà anh cất kỹ, thảo nào say tới mức mê man thế này, ngay cả anh tới gần cô cũng chẳng hay, không biết đã ngủ ở đây bao lâu rồi.
Vân Trạm vươn tay, nhẹ nhàng gạt lọn tóc rủ xuống bên khuôn mặt cô, cô chìm trong giấc ngủ say, hoàn toàn không còn vẻ lạnh lùng mà lúc trước ra sức ngụy trang, khuôn mặt trở lại vẻ hiền hòa trầm tĩnh trước kia, đây mới đúng là Dung Nhược mà anh quen.
Ngón tay thon thả lưu luyến rời gương mặt mềm mại đó, một lúc lâu sau mới dùng giọng nói hơi lạnh từ từ hỏi: “Rốt cuộc em muốn gì đây?”

Người trong giấc ngủ say vẫn đang thở nhịp nhàng, trong hơi thở đều đều đó, Vân Trạm rút tay về, khép chặt đôi mắt, che giấu con ngươi đen thẫm mang đầy vẻ phức tạp, từ từ lùi xe lăn. Trước khi đi còn không quên đắp tấm chăn trên đùi mình lên người Dung Nhược.
Ngay lúc tắt đèn, anh lại nhìn vào khuôn mặt thanh tú đó.
Cho dù cô muốn gì, chỉ cần là thứ anh có thể làm được đưa ra được, anh đều sẽ giao hết cho cô.
Hành trình tới Anh kéo dài gần một tuần đã sắp kết thúc, rõ ràng không xảy ra chuyện gì song Dung Nhược lại mơ hồ cảm thấy có điều gì đó đã thay đổi, nhưng lại không thể nói rõ cảm giác kỳ quái này được.
Tối hôm trước, khi cô tỉnh lại trên ghế sô pha trong phòng làm việc, phát hiện trên người mình được phủ tấm chăn nhung mỏng vốn thuộc về Vân Trạm, trong lòng cô ngoài ngạc nhiên còn dâng trào một cảm giác ấm áp thật thuần khiết. Cũng từ ngày đó trở đi, cô cảm thấy ánh mắt Vân Trạm dường như có đôi chút thay đổi, đôi khi, cô thậm chí còn cảm thấy cái nhìn anh dành cho cô luôn mang theo chút suy tư và thâm ý nào đó.
Dẫu cứ nghi hoặc và suy đoán như vậy nhưng không tìm được cách giải thích hợp lý, vì thế cô mong những thứ đó đều là ảo giác của mình thôi.
Hạt mưa gõ lên bệ cửa sổ tạo thành một tiếng vang trong trẻo.
Vẫn dùng bữa một mình như trước, khi người giúp việc bưng bát canh nấm nóng hổi lên, Dung Nhược thuận miệng hỏi: “Vân Trạm đã ra ngoài từ sáng sớm rồi phải không?”
Hôm nay cô không dậy muộn lắm nhưng vẫn không thấy anh đâu, điều này khiến cô không khỏi nghi ngờ, có thật công việc trong công ty nhiều tới mức đường đường là Tổng giám đốc cũng không thoát nổi không, ngay cả ngày cuối cùng cũng không rảnh rỗi.
“Thưa không, hôm nay cậu chủ không ra ngoài.”
“… Gì?” Nghe người giúp việc nói xong, cô sửng sốt, bàn tay đang cắt miếng bít tết ngưng lại, ngẩng đầu lên hỏi với vẻ không dám chắc: “Cô nói anh ấy giờ vẫn đang ở nhà?”
“Vâng thưa cô Dung.” Người giúp việc nhìn cô như thể không hiểu câu mình nói có chỗ nào không rõ ràng mà khiến cô phải hỏi lại như vậy.
Buông dao nĩa xuống, Dưng Nhược đột nhiên cảm thấy nực cười. Cô đợi ở nhà tới trưa, lại chẳng hề biết, hóa ra còn một người khác cũng đang ở đây.
“Anh ấy ở trong phòng à?” Cô chỉ về phía phòng ngủ.
“Đúng vậy.”
Chỉ cách có một cánh cửa song cô lại hoàn toàn không hay biết. Sáng nay người giúp việc có ra vào phòng ngủ của Vân Trạm nhưng cô lại cho rằng chỉ là thu xếp quét dọn thông thường, không để ý mấy.
“Vậy anh Cao đâu?”
“Ngài Cao ra ngoài có chút việc, có nói buổi chiều mới về được.”
Dung Nhược gật đầu, liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường, trước khi người giúp việc rời đi, cô lại hỏi:
“Vậy anh ấy… không ra ăn trưa à?” Vừa nói cô vừa đưa mắt nhìn về phía phòng ngủ.
“Cậu chủ có nói mình muốn nghỉ ngơi, đừng quấy rầy.”
Nghỉ ngơi? Mấy ngày nay công việc bận rộn khiến anh mệt tới mức không muốn ăn trưa sao? Dung Nhược khẽ khép hai hàng mi, tình cảnh tỉnh lại sau cơn say ngày hôm trước lại hiện lên trong đầu, cô do dự một chút, cuối cùng hít sâu một hơi, đứng dậy.
Quan tâm tới anh ta một chút, coi như báo đáp lại hành động của anh ta hôm ấy. Cô tự nói trong lòng.
Khi Dung Nhược bước vào phòng, thấy Vân Trạm vẫn nằm trên giường, đôi mắt nhắm nghiền. Cô không dám chắc liệu có phải anh còn đang ngủ hay không, đành nhẹ nhàng bước tới. Ngay lúc cô cúi người xuống định cất tiếng hỏi, lại đột nhiên phát hiện một cặp mắt đen nhánh đang nhìn mình.
Cô giật mình, lui lại phía sau một bước theo phản xạ rồi mới hắng giọng hỏi: “Anh tỉnh rồi?” Nói xong, cô mím môi với vẻ thiếu tự nhiên. Mặt đối mặt ở khoảng cách gần như vậy, tuy chỉ trong vài giây ngắn ngủi nhưng lại khiến cô thấy lúng túng mà không rõ vì sao.
“Ừ, vẫn luôn tỉnh mà.” Vân Trạm bình thản quan sát từng động tác nhỏ nhất của cô, gật đầu đáp.
“Nghe nói anh không ăn trưa nên tôi vào thăm một chút.” Tìm một cái ghế, tùy ý ngồi xuống, cô cố gắng bình tĩnh lại sau hành động thất thố vừa rồi.
“Không đói à?” Cô nhìn anh, sắc mặt vẫn tái nhợt và mỏi mệt như trước.
“Không đói lắm.” Anh lại nhắm mắt, thật ra nếu so sánh, chỗ bị thương ở eo giờ càng đau đớn hơn trước.
Nghe Vân Trạm trả lời như vậy, Dung Nhược nhất thời không biết nói sao, quay sang nhìn xung quanh một chút, lúc quay đầu lại mới phát hiện Vân Trạm đang nhìn mình, màu trắng tinh của chiếc gối cùng gương mặt nhợt nhạt càng khiến đôi mắt đen thẫm của anh có vẻ thâm trầm đến kỳ lạ.
Cô tránh né cái nhìn của anh, đứng dậy: “Vậy anh nghỉ ngơi tiếp đi, tôi ra ngoài đây.” Nói xong, cô bước ra cửa.
“Có thể giúp tôi một chút không.” Khi Dung Nhược bước tới cạnh cánh cửa, Vân Trạm lại lên tiếng, giọng nói thản nhiên khe khẽ đó khiến bước chân cô ngừng lại.
“Chuyện gì vậy?” Cô quay đầu lại, lần thứ hai đối diện với ánh mắt của anh.
Nhìn bóng người qua lại phòng ngủ và phòng tắm, Vân Trạm nhớ lại cảnh tượng vừa rồi khi mình gọi Dung Nhược, một suy nghĩ thoáng hiện như ánh chớp. Lần trước, khi bệnh tình tái phát trên xe, mặc dù sau đó Cao Lỗi dùng thái độ rất ám muội kể lại, nhưng dẫu sao lúc đó anh đã gần như chìm vào trạng thái hôn mê, cảm giác và ý thức đều không rõ ràng, Cao Lỗi có tả vẻ quan tâm và lo lắng của Dung Nhược rõ tới mức nào anh cũng không mấy cảm giác, điều duy nhất còn nhớ chỉ là cách xưng hô thân mật mà cô bật thốt lên trong tình huống nguy cấp.
Mà hôm nay, cô chủ động bước vào, cho dù không chịu nói rõ nhưng anh gần như khẳng định được đây là cách cô quan tâm tới anh. Có lẽ đã lâu rồi không cảm nhận được tâm ý của cô nên khi cô định đi, anh lại có cảm giác mất mát khó tả. Vì vậy, cho dù lúc thường không muốn lộ vẻ yếu đuối bất lực của mình trước mắt người khác nhưng hôm nay anh lại dùng lý do này để giữ chân cô lại.
“Tôi nên làm gì đây?” Bưng nước nóng tới, vắt chiếc khăn khô lên lưng ghế, Dung Nhược hỏi.
“Đỡ tôi một chút.” Liếc nhìn cô, Vân Trạm cố sức chống người ngồi dậy.
Cảm giác đau đớn từ chỗ vết thương bị đạn bắn vẫn chậm rãi lan ra toàn bộ vùng lưng, đây cũng là lý do anh hay phải nằm trên giường nghỉ ngơi, bây giờ ngay cả sức lực để xoay người anh cũng không còn.
Cẩn thận đỡ lưng, từ từ giúp Vân Trạm trở mình, sau khi giúp anh nằm sấp trên giường, Dung Nhược mới kéo chăn lên đắp cho anh.
“Trong ngăn kéo đầu giường có tinh dầu, sau khi chườm nóng cứ xoa thẳng lên da là được.” Động tác vừa rồi dù đã nhờ Dung Nhược giúp đỡ nhưng vẫn khiến anh phải thở một cách khó nhọc.
Theo lời Vân Trạm, Dung Nhược tìm ra chai tinh dầu, thấm ướt tấm khăn. Nhìn anh nằm sấp trên giường, cô thật sự không ngờ lại có lúc anh mở miệng nhờ cô “giúp”, càng không ngờ việc cần “giúp” này

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT