|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
rồi mỉm cười đáp lại: “Cậu đang nói đến kế hoạch của tớ à?”
“…Coi như tớ chưa hỏi đi.” Bị nét mặt với câu hỏi của cô đánh bại hoàn toàn, Hà Dĩ Thuần chán nản xua tay, xoay người đi về phía quầy bar.
Dung Nhược nhìn theo bóng lưng cô, vẻ tươi cười nhạt dần. Gương mặt không chút biểu tình, quay sang nhìn ra phía cửa sổ, bên ngoài là khoảng trời nắng vàng rực rỡ.
“Cậu định tự mình đi dự bữa tiệc cuối tuần này à?” Cao Lỗi dùng ngón tay gõ nhẹ lên tấm thiếp mời để trên bàn, anh nhìn Vân Trạm hỏi.
Vân Trạm ngồi trên xe lăn gật đầu: “Trên thiệp có ghi rõ là mời cả ba người chúng ta, sáng nay bên Diệp Thị còn gọi đến nữa, e là không đi không được.”
“Hồi cha mẹ còn sống, quan hệ với nhà họ Diệp cũng không tệ. Có điều tới giờ em vẫn chưa gặp con trai của bác Diệp.” Vân Hân gọt táo, lần lượt đưa cho hai người bên cạnh. “Nghe nói lần này Diệp Lăng Thu từ nước ngoài trở về, chính thức tiếp nhận cơ nghiệp của gia đình, bữa tiệc lần này được tổ chức cũng là vì anh ta.”
Nói xong, Vân Hân dừng lại, quay đầu sang nhìn Vân Trạm: “Anh báo cho Dung Nhược chưa?” Mặc dù Dung Nhược không nằm trong danh sách được mời nhưng nếu Vân Trạm muốn tham gia cùng bạn gái, anh chắc chắn sẽ gọi cô.
“Giờ tối rồi, để sáng mai hãy gọi.” Vân Trạm đưa mắt nhìn ra màn đêm đen thẳm bên ngoài cửa sổ.
Thực ra, ngay sau khi nhận được thiếp mời, anh đã thử liên lạc với Dung Nhược, nhưng di động của cô vẫn luôn tắt máy. Mà từ khi chia tay ở sân bay tới giờ, cô cũng không liên lạc gì với anh.
Bữa tiệc cuối tuần là cơ hội tham gia hoạt động công chúng đầu tiên của bọn họ sau khi gặp lại. Anh muốn dẫn cô theo, xuất hiện trước mặt mọi người với thân phận người yêu.
“Bên này!” Chìm người trong chiếc ghế sô pha màu đỏ sẫm, Dung Nhược vẫy tay với một chàng trai trẻ phía sau người phục vụ.
“Hi! Người đẹp, đã lâu không gặp.” Diệp Lăng Thu bước lại gần, khẽ hôn lên mặt Dung Nhược, rồi nhanh chóng thả mình xuống chỗ ngồi đối diện.
Dưới ánh đèn lờ mờ, Dung Nhược nhìn chiếc áo sơ mi in hoa viền vàng sặc sỡ, nổi bật của cậu ta, hai hàng mi thanh tú hơi nhướn lên, hỏi: “Lần nào ra ngoài anh cũng ăn mặc lòe loẹt vậy à?”
“Không đẹp hả?” Cúi đầu quan sát một lúc, Diệp Lăng Thu trợn mắt, chỉ vào đóa hoa hồng trước ngực. “Đứa bạn là nhà tạo mẫu nói rằng phong cách này rất hợp với anh.” Vẻ mặt khi nói chuyện vô cùng tự tin.
“Mắt thẩm mĩ của bạn anh đúng là rất chuẩn.” Nhấp một ngụm nước chanh, Dung Nhược cười khẽ: “Sơ mi hoa hoét với một cậu ấm phong lưu, chơi bời trác táng, quả là sự kết hợp hoàn hảo.”
“Quá khen anh rồi.” Diệp Lăng Thu chẳng hề để ý tới câu nhận xét, nhấc đôi chân thon dài lên, cười bất cần đời: “Nhân lúc còn chưa già, đương nhiên phải biết tận dụng thời gian, hưởng thụ được thêm ngày nào hay ngày đó chứ.”
“Ai mà tin nổi một anh chàng như thế này lại là chủ nhân tương lai của tập đoàn nhà họ Diệp tiếng tăm lừng lẫy nhỉ?” Dung Nhược tựa lưng vào ghế, liếc mắt nhìn anh ta.
Diệp Lăng Thu nhún vai tỏ vẻ vô tội: “Chuyện sự nghiệp chả liên quan gì tới quan điểm sống cả. Mà cũng phải nói, đâu phải anh tình nguyện, là do bị ông già bắt ép cả thôi, nếu không thì anh thà sống luôn bên Anh, chả thèm mò về nữa.”
“… Đúng rồi!” Anh ta đột nhiên đứng dậy, đi vòng sang ngồi xuống bên cạnh Dung Nhược: “Cuối tuần này em đi cùng anh tới tham gia bữa tiệc đáng ghét kia nhé.”
“Nếu đã đáng ghét thì việc gì phải kéo tôi đi cùng?” Dung Nhược nhắm hai mắt, nhạt giọng đáp lời.
“Có em đi cùng ít ra cũng đỡ buồn.”
“Không đi. Anh biết thừa là tôi không thích mấy thứ đó mà.”
“Đi đi! Ít ra cũng nể tình mình từng sống chung với nhau!”
“Ai sống chung với anh! Tôi chẳng qua chỉ thuê căn phòng còn trống của anh thôi.”
“Sống chung dưới một mái nhà, sao em nỡ vô tình như vậy. Nếu em không đi, chắc anh sẽ phát điên trong cái bữa tiệc nhàm chán ấy mất.”
“Bỏ tay ra trước đã.” Dung Nhược mở mắt, liếc nhìn cánh tay đang kéo tay mình.
“Đồng ý với anh nhé?” Diệp Lăng Thu buông tay, hỏi với giọng điệu nhăn nhăn nhở nhở.
“Tôi…” Dung Nhược thở dài, vừa định nói thì di động trên bàn đổ chuông.
“Là tôi, Vân Trạm đây.” Giọng nói khe khẽ lành lạnh vang lên trong tai nghe.
“Ừm, có việc gì?” Vô thức ngồi thẳng người dậy Dung Nhược cầm chiếc cốc trên bàn, vừa xoay xoay vừa hỏi.
“Cuối tuần này em có rảnh không?”
“Cuối tuần?” Dung Nhược quay đầu sang nhìn Diệp Lăng Thu ở bên cạnh.
“Cuối tuần có một bữa tiệc, tôi muốn mời em cùng đi.”
Nghe thấy hai chữ “bữa tiệc”, Dung Nhược nhắm mắt trầm tư trong chốc lát, liếc mắt nhìn Diệp Lăng Thu một cái. “… Không được, tôi có hẹn rồi.”
Nói xong, lại bổ sung tiếp một câu: “Tôi hẹn bạn đi ăn.”
“Ừ, vậy để hôm khác nói tiếp.” Vân Trạm đáp lời bên đầu kia điện thoại.
“Được, bye bye.”
Sau khi cúp máy, Dung Nhược nhìn chăm chăm vào màn hình di động đã tối đen, một lúc lâu sau mới quay đầu sang nhìn Diệp Lăng Thu. “Trao đổi đi.”
“Gì cơ?”
“Tôi tham gia bữa tiệc với anh, sau này anh cũng phải giúp tôi một việc tôi muốn làm.” “Tôi đã từng nói, em là người phụ nữ đẹp nhất tôi từng gặp chưa?” Diệp Lăng Thu lịch thiệp mở cửa xe, không giấu nổi sự kinh ngạc khi nhìn thấy cô gái từ trong xe bước ra.
“Rồi.” Hơi nâng làn váy trên mặt đất, rất tự nhiên khoác lấy cánh tay anh, Dung Nhược lơ đễnh nói, “Hơn một năm ở Anh, gần như ngày nào anh cũng nói câu này.”
“Xin em đấy, có cần phải nói anh giống như một kẻ hám gái như vậy không?” Chán nản liếc nhìn cô gái chẳng buồn coi lời khen ngợi với sức hấp dẫn của mình ra gì, Diệp Lăng Thu đưa cô rảo bước vào khu đại sảnh rực rỡ, tràn ngập ánh sáng của buổi tiệc.
“Ông già nhà tôi hình như đang để ý đến em.” Nhận thấy ánh mắt dò xét của cha, Diệp Lăng Thu quay đầu cười nói, lại bất ngờ phát hiện Dung Nhược có vẻ mất tập trung.
“Sao vậy?”
“Không sao.” Thu về tầm mắt nhìn quanh đại sảnh, Dung Nhược làm như không có việc gì cầm lấy một ly rượu trong khay của người hầu bàn.
Có lẽ, cô đã suy đoán sai — Bữa tiệc mà Vân Trạm nói chắc không phải là bữa tiệc do Diệp thị tổ chức đêm nay. Ít ra là tới giờ, bữa tiệc đã sắp bắt đầu nhưng cô vẫn không thấy bóng dáng anh đâu.
“Cho phép tôi mời em nhảy điệu đầu tiên của đêm nay.”
Điệu valse du dương lập tức vang lên, ngân nga trong căn phòng rộng lớn, Dung Nhược ngẩng đầu lên nhìn vào gương mặt anh tuấn của Diệp Lăng Thu, nở một nụ cười dịu dàng, “Được.”
Làn váy màu ngọc trai trắng mịn lay động theo từng nhịp bước, hòa vào trong đám người, tạo thành một đường cong duyên dáng. Cùng lúc đó, ở cửa vào khắc hoa màu vàng kim, hai nam một nữ tiến vào, thu hút mọi sự chú ý của khách khứa gần đó.
“Bác Diệp, đã lâu không gặp.” Vân Trạm ngồi trên xe lăn, vươn cánh tay thon dài bắt tay người tới.
“Ha ha, đã lâu không gặp. Hi vọng bữa tiệc ngày hôm nay không làm chậm trễ thời gian của cháu.” Tinh thần Diệp Thiêm Vinh phấn chấn cười ha ha.
“Lát nữa bác giới thiệc với cháu con trai của bác, sau này còn hi vọng cháu để ý đến nó.”
“Bác khách sáo rồi.” Vân Trạm cười nhẹ, ánh mắt lơ đãng đảo qua giữa đại sảnh.
“Tiểu Hân à, các cháu cứ tự nhiên, bác còn có mấy ông bạn ở bên kia phải bắt chuyện.” Diệp Thiêm Vinh vỗ vai Vân Hân.
“Vâng, bác cứ đi đi.”
“Trạm, sao vậy?” Ba người lùi sang sô pha bên cạnh, Cao Lỗi để ý sắc mặt hơi cứng lại của Vân Trạm.
“Dung Nhược tới.” Khẽ rũ mi mắt xuống, trên khuôn mặt Vân Trạm không nhìn ra cảm xúc gì.
Vân Hân nghe vậy sửng sốt, liền nhìn bốn phía, lập tức bắt gặp bóng dáng chói mắt trong đám người kia.
“Nhưng không phải chị ấy…” Lời còn chưa dứt, Vân Hân nhíu mày nhìn về phía Vân Trạm. Cô nhớ hai hôm trước Vân Trạm nói cho cô, Dung Nhược cuối tuần có hẹn, không thể cùng đi với bọn họ. Nhưng tuyệt đối không nghĩ rằng, cái “hẹn” của Dung Nhược, lại cũng là tới tham dự bữa tiệc này, hơn nữa, cô ấy lúc này, đang nhảy với một người đàn ông trẻ tuổi anh tuấn.
“Có cần qua chào hỏi không?” Để ý âm nhạc đã ngừng, Dung Nhược và người đàn ông kia đang đi về phía sô pha đối diện bọn họ, Vân Hân quay đầu hỏi.
“Anh thấy không cần.” Không đợi Vân Trạm trả lời, Cao Lỗi đột nhiên lên tiếng.
“Anh có ý gì?” Nhìn theo ánh mắt chồng, đúng lúc thấy ba người đi về phía bọn họ, Vân Hân hơi giật mình khẽ “A” một tiếng.
“Sao vậy?” Đi bên cạnh cha, cảm giác được bước chân của người cạnh mình rõ ràng chựng lại, Diệp Lăng Thu nghiêng đầu hỏi.
“Không sao.” Dung Nhược lắc lắc đầu, ánh mắt lại bất giác dán lên trên người mặc lễ phục màu đen không xa phía trước.
Quả nhiên anh cũng tới, và cũng đã thấy cô… Khi nhận thấy ánh mắt quen thuộc kia, trong vô thức cô rụt cánh tay đang khoác hờ lên tay Diệp Lăng Thu về, cũng không để ý tới vẻ nghi hoặc của anh chàng, bước nhanh về phía trước.
“Cháu Vân Trạm, đây chính là con trai bác, Diệp Lăng Thu, nó lúc trước vẫn học quản lý ở Anh. Còn cô Dung đây là bạn nó.” Trên khuôn mặt Diệp Thiêm Vinh không giấu được ý cười.
“Chào anh.” Diệp Lăng Thu thoải mái nhẹ nhàng cười nói.
Ánh mắt lướt qua khuôn mặt Dung Nhược, Vân Trạm đẩy xe lăn lui về phía sau một chút, gật gật đầu với Diệp
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




