|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
lại là nhờ cô mát-xa cho anh. Từ khi cô trở về, gặp lại Vân Trạm, đã lâu như vậy rồi nhưng trước giờ anh luôn từ chối sự giúp đỡ từ người khác, sự kiêu ngạo và tự tôn của anh vẫn luôn bộc lộ, ngấm ngầm song lại vô cùng mãnh liệt. Song hôm nay, không ngờ anh lại nhờ cô giúp, trong lòng cô ngoài sự ngạc nhiên còn dấy lên chút vui mừng.
Điều này chứng minh địa vị của cô trong anh không như những người khác? Hay là vì cô đã lại bước tới gần tim anh một bước, có thể chắc chắn hơn về khả năng thành công của kế hoạch lúc trước rồi?
Thế nhưng cảm giác vui mừng vừa dâng lên, chưa kịp xác định là vì sao thì đã bị đánh tan bởi cảnh tượng mà cô thấy sau đó.
Chiếc áo ngủ bị kéo cao lên trên lưng, vết sẹo ngang lưng khiến Dung Nhược không tự chủ được ngây ngẩn một lúc lâu, cảnh tượng trước trước mắt thật quá kinh khủng.
Quên hẳn tấm khăn lông ấm áp trong tay, cô từ từ vươn tay ra, nhẹ nhàng xoa lên lưng anh, cô nhìn vết sẹo do đạn bắn, cũng thấy cánh tay mình đang run rẩy.
Lúc trước, chính vì viên đạn bắn vào đây nên mới khiến Vân Trạm sau này không thể nào đứng lên được. Cánh tay cô dừng lại, xoa lên vết sẹo sẽ vĩnh viễn không biến mất, cô thấy Vân Trạm nhắm mắt lại, có vẻ cũng không nhận ra động tác của cô, trong lòng lại dâng lên cảm giác chua xót đau khổ. Viên đạn bắn trúng xương cột sống, rốt cuộc đau đớn tới mức nào? Khi cô rơi xuống vách núi, chắc hẳn anh đang phải chịu nỗi đau như vậy, khi cô mất đi trí nhớ, anh cũng mất đi cảm giác từ eo trở xuống; mà khi cô khôi phục lại mọi ký ức, anh lại vĩnh viễn không thể đi lại được.
Cô và anh, số phận hai người đã đổi thay từ lúc nào chẳng hay.
Chiếc khăn mặt nắm chặt trong tay dần lạnh đi, cũng kéo cô ra khỏi những buồn thương. Tự ép mình rút tay về, cô lại thấm ướt chiếc khăn lông, nhẹ nhàng lau lên lưng anh.
Toàn bộ thời gian sau đó, mặc dù vẫn cẩn thận thực hiện từng bước một, lau bằng khăn ấm, xoa dầu, mát-xa, nhưng trái tim cô chẳng thể bình tĩnh trở lại. Ngay chính cô cũng không ngờ đến, chỉ một vết sẹo thôi lại gây ra dao động lớn tới vậy. Còn Vân Trạm, anh vẫn luôn nhắm mắt lại, mồ hôi không ngừng rịn trên trán trong suốt quá trình mát-xa.
Mùi tinh dầu thoang thoảng trong bầu không khí tĩnh lặng, chỉ còn tiếng hít thở nhè nhẹ của hai con người.
Sau khi thu dọn xong xuôi, Dung Nhược vừa đỡ Vân Trạm nằm thẳng lại xong, ngoài cửa bỗng vang lên giọng nói mang chút xấu hổ.
“… Ai da! Mong là mình không quấy rầy hai bạn!”
Hai người trong phòng cùng nhìn về phía cửa, Cao Lỗi vừa về nhà, ngay áo khoác còn chưa kịp cởi, đang mỉm cười nhìn bọn họ.
“Tớ tới để nói với cậu, chuyện vé máy bay đã thu xếp xong, sáng mai xuất phát lúc chín giờ.” Cao Lỗi nhìn Vân Trạm đang nằm trên giường, lại nhìn sang Dung Nhược đang ngồi ngay bên cạnh, cánh tay vẫn đang đỡ lên vai Vân Trạm, trong mắt thoáng hiện vẻ vui mừng và ngạc nhiên. Anh thật không ngờ chỉ trong thời gian ngắn như vậy, hai người đã thân mật trở lại.
“Ừ.” Vân Trạm trả lời, dựng người dậy, định xoay người tiếp, song liếc sang lại thấy Dung Nhược đang lặng lẽ ngồi bên cạnh, có vẻ không định giúp gì.
“Tớ về phòng trước đây, gọi điện cho Tiểu Hân cái đã.” Nhún vai, Cao Lỗi định đi ngay, kết thúc hành động quấy rầy không thức thời của mình.
“Tôi cũng về phòng đây.” Ngay lúc Cao Lỗi quay người, Dung Nhược đột nhiên mở miệng nói, đồng thời nhanh chóng rút bàn tay vẫn đặt trên người Vân Trạm lại, đứng bật dậy ra khỏi phòng, trước khi mọi người kịp phản ứng cô đã lướt qua bên người Cao Lỗi, biến mất trong tầm mắt họ.
“… Có chuyện gì vậy?” Cao Lỗi nghiêng người nhìn bóng lưng cô đi khỏi.
Lắc đầu, Vân Trạm lại nằm xuống giường, nhắm mắt lại, khuôn mặt lộ vẻ mệt mỏi.
Dung Nhược đóng sập cửa, tựa lưng hít thở từng hơi thật sâu.
Vừa rồi, nếu không thấy sắc mặt của Cao Lỗi, cô cũng gần như không phát hiện, không biết từ lúc nào mình đã lại tới gần Vân Trạm như vậy, hơn nữa còn chăm sóc giúp đỡ anh ta, mà hành động đó cũng dần dần tự nhiên và tình nguyện. Dường như cô đã bắt đầu quên đi mục đích tiếp cận anh lúc đầu, luôn không tự kiềm chế được, cho rằng lúc này là khoảng thời gian kéo dài của những ngày còn yêu nhau trong quá khứ, mọi chuyện đều diễn ra thật tự nhiên, cho dù ý định của cô vốn không phải vậy.
Khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười nhạo lạnh lùng, Dung Nhược nhìn chăm chăm vào đôi bàn tay trắng trẻo cân xứng của mình, vẻ hững hờ mà kiên quyết lại hiện lên trong mắt —— cô không còn là Dung Nhược vẫn luôn hiền lành nhã nhặn trong quá khứ nữa, giữa cô và Vân Trạm cũng không thể nối lại như xưa, mọi thứ cô làm giờ chỉ đều chỉ vì một mục đích.
Chiếc BMW màu đen dừng lại ngoài sân bay, lái xe đang bận rộn chất hành lý vào cốp xe.
“Cái này không cần!” Ngăn lái xe lại, Dung Nhược nhìn valy của mình, cười khẽ rồi nói.
“Sao vậy?” Vân Trạm đang ngồi trên xe lăn cạnh chiếc BMW nghe thế bèn quay đầu lại.
“Tôi muốn về thẳng nhà tắm rửa chỉnh trang lại một chút.” Nhìn anh, Dung Nhược đáp.
“Để anh bảo lái xe đưa em về trước.”
“Thế phiền phức quá. Nhà tôi với nhà anh ở hai hướng khác nhau, để tôi thuê xe về cho tiện.”
Nói xong, không buồn để ý tới Vân Trạm đang nhíu mày, Dung Nhược kéo theo valy, vẫy tay chào ba người đàn ông đang ở ngoài xe rồi quay người chặn một chiếc taxi, nhanh chóng rời sân bay.
“Trái tim con gái như kim dưới đáy biển.” Sau khi lên xe, Cao Lỗi hạ thấp ghế ngồi, nghiêng người về phía trước, mở miệng than vãn.
“Rõ ràng hai ngày trước còn tốt, chả hiểu sao sao hôm nay lại đột nhiên xa lánh, chẳng khác gì lúc cô ấy mới gặp lại bọn mình.” Đan ngón tay sau ót, Cao Lỗi nghiêng đầu sang nhìn Vân Trạm: “Trước đây cô ấy cũng thế à?”
“Tùy ý cô ấy thôi.” Trả lời bằng một câu chẳng liên quan gì tới câu hỏi, Vân Trạm nhìn những hàng cây lướt nhanh qua khung cửa sổ, không nói thêm gì.
Hai chữ “xa lánh” mà Cao Lỗi nói, sao anh không cảm giác được chứ? Từ sau hôm cô đột nhiên rời phòng anh, Vân Trạm đã thấy vẻ lạnh lùng trước kia lại quay trở lại. Như cố ý né tránh anh, lúc trên máy bay, ngoại trừ thời gian đọc sách ra, cô chỉ ngủ, suốt mười mấy tiếng đồng hồ gần như không mở miệng nói một câu. Trong khoang hạng nhất không có hành khách nào khác, trên đường bay, cô chuyển từ vị trí bên cạnh anh sang ghế trống phía sau, ngủ ở đó.
Có lẽ thật sự như Cao Lỗi nói, mọi thứ lại như trở về như lúc vừa tìm được cô.
Cô đã sớm khôi phục trí nhớ, nhưng lại giả bộ mất trí nhớ trở lại bên anh.
Cô trở lại bên anh, nhưng khi gần khi xa, lúc quan tâm, lúc tránh né.
Thái độ như vậy khiến anh chẳng nghĩ ra cách nào để thăm dò. Câu trả lời mà anh muốn có chỉ có thể thu được bằng cách chờ đợi.
Trước ngực lại dấy lên cảm giác đau đớn quen thuộc, Vân Trạm mặt không đổi sắc ấn tay xuống, bất đắc dĩ nở một nụ cười nhẹ rất khó nhận ra.
Nghĩ lại chuyện Dung Nhược lừa dối anh, giả bộ để gạt anh; nhớ lại thái độ lạnh lùng của cô, trái tim Vân Trạm như càng lúc càng yếu đuối, thường xuyên dấy lên từng cơn đau thắt vượt qua khả năng chịu đựng và khống chế của anh.
Còn đáp án cho câu hỏi đó —— mục đích của cô khi tiếp cận anh là gì, lúc này trái tim anh càng lúc càng đau đớn, đau tới mức khiến anh không còn đủ tự tin để ung dung bình thản nghênh đón ngày nó được công bố.
“Tớ về rồi đây.” Dung Nhược đẩy cửa bước vào, vẫy tay với người ngồi phía trong quầy, rồi tiến thẳng về phía chiếc bàn bên cửa sổ.
Quán cà phê còn chưa tới giờ mở cửa kinh doanh, ngoại trừ Hà Dĩ Thuần ra, chỉ có hai ba người phục vụ đang sửa sang bàn ghế. Bắt chéo chân một cách tao nhã, cô cúi đầu lấy một bao Thất Tinh và một cái bật lửa màu bạc ra.
“Tiểu thư à, ở đây cấm hút thuốc.” Vừa rút điếu thuốc ra đã bị người ta cướp mất, Dung Nhược ngẩng đầu lên nhìn người vừa bước tới trước mặt.
“Dẫu sao cậu cũng là nửa chủ nhân ở đây đấy!” Hà Dĩ Thuần kéo ghế ngồi xuống, khinh khỉnh liếc xéo gương mặt đang tỏ ra vô tội phía trước. “Tớ không muốn khách vừa đến đã thấy chỗ này chìm ngập trong khói thuốc đâu! Mà cũng phải nói, cậu vốn đâu có nghiện thuốc lá, sao mới sáng sớm đã chạy đến đây hút thuốc?”
Nhún vai từ chối trả lời, Dung Nhược cười nói: “Thế thì cho tớ một cốc cà phê, giờ tớ đang cần nâng cao tinh thần.” Vừa nói, cô vừa cướp lại điếu thuốc trong tay Hà Dĩ Thuần, mân mê trên tay mình.
“Nicotine với caffeine, cẩn thận chóng già đấy!”
“Không trẻ sẵn rồi, còn sợ gì nữa.” Một nụ cười nhẹ tênh hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp.
“Cậu cứ mạnh miệng đi!” Cười khẽ một tiếng, Hà Dĩ Thuần đứng dậy, bước tới quan sát khuôn mặt Dung Nhược một lát. “Chậc, chậc, rốt cuộc là ai ngược đãi cậu thế? Mới một tuần không gặp, mắt đã thâm quầng cả rồi.”
“Thế à?” Vô thức xoa xoa khuôn mặt, Dung Nhược nhíu mày.
“Sao bảo là không quan tâm?” Hà Dĩ Thuần mỉm cười lắc đầu, con gái càng xinh đẹp lại càng chú ý đến dung mạo của mình, cho dù bề ngoài cứ luôn miệng nói mình chẳng hề để tâm.
“À, đúng rồi!” Trước khi đi, cô đột nhiên quay lại hỏi: “Cậu với Vân Trạm tiến triển đến đâu rồi?”
Sắc mặt Dung Nhược chợt cứng lại rồi nhanh chóng giãn ra, cô thoải mái tựa lưng vào ghế, ngẩng mặt lên, khẽ nhíu mày
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




