|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
sao? – Nhi.
– Nghe đâu là do mấy bà đánh nó hôm trước nên nó về nó mét ba mẹ nó.
– Rồi sao nữa? – Ngọc.
Thấy thái độ này của Tứ Đại thì không những nhỏ lớp trưởng mà cả các học sinh xung quanh đó đều rất ngạc nhiên. Lí do của sự ngạc nhiên đó thì vô cùng đơn giản: TT của lớp 11C cậy thế ba mẹ nên kiêu căng.
– Cảm ơn vì đã thông báo! – Nó nhẹ nhàng nói với nhỏ lớp trưởng.
– Mời các em Hoàng Minh Thanh Như, Trần Nguyễn Bảo Nhi, Nguyễn Quỳnh Bảo Ngọc, Bùi Yến Mai lớp 11A xuống phòng hiệu trưởng có việc cần! – Giọng bà cô chủ nhiệm vang lên trên loa của trường.
– Let’s go nào các quý cô! – Nó phấn khởi.
Tứ Đại bước ra khỏi lớp và trở thành tâm điểm chú ý của toàn trường. Các học sinh tụ tập thành nhóm bàn tán xôn xao. Tứ Đại tay chắp sau lưng ung dung bước xuống phòng hiệu trưởng.
Đến nơi, Tứ Đại bước vào và ngồi đối diện với ba mẹ của bọn TT. 8 người bọn họ nhìn Tứ Đại khinh bỉ. Vừa lúc dượng của nó vào.
– Con chào dượng! – Nó.
– Chào chú! – Nhi, Ngọc và Mai.
Câu chào hỏi của Tứ Đại làm 8 vị phụ huynh kia và bà giáo viên chủ nhiệm ngạc nhiên đến mức trợn mắt. Theo thông tin mà họ biết được thì Tứ Đại vào được trường là do học bổng, sao hôm nay lại xưng dượng cháu với cả hiệu trưởng.
– Chào mấy đứa!…- Rồi ông ấy quay sang 8 phụ huynh kia … Các vị đến lâu chưa?
– Hiệu trưởng nên biết thời gian của chúng tôi vô cùng quý báu. Ông có biết việc chậm trễ của ông làm chúng tôi không hề hài lòng không? – Ba nhỏ Linh lên mặt.
– Đúng vậy! Hơn nữa, hiệu trưởng còn để cho học sinh đánh nhau ngay trong trường mà không có biện pháp giải quyết. – Mẹ nhỏ Linh.
Nó nhìn sang dượng nó, hai người khẽ cười khinh miệt. ba đứa bạn nó cũng vậy. Nhưng họ vẫn im lặng. Hiệu trưởng chắp hai tay lại chống xuống bàn chờ họ nói tiếp.
– Tôi đã nghe con tôi kể về việc các em này… – Nhìn sang Tứ Đại – … đánh và sỉ nhục con chúng tôi. – Ba nhỏ Vân.
– Đúng vậy! Tôi nghe nói trường này chỉ nhận những học sinh có gia có thế. Trong trường hợp này thì các em đây vào trường với thân phận gì? – Mẹ nhỏ Quyên liết xéo Tứ Đại.
– Các người có đủ tứ cách để biết thân phận của chúng tôi không? – Nó nhẹ giọng, tay khoanh trước ngực trông rất oai.
– Con mất dạy, mày không có quyền lên tiếng. – Bà ta điên lên.
Tứ Đại cười khẩy.
– Bọn cháu nghĩ việc này chú không nên vướng vào đâu chú! – Nhi nói với dượng nó.
– Các cháu có thể tự giải quyết nếu muốn! – Dượng nó vui vẻ trả lời Nhi.
– Hiệu trưởng không thể làm vậy với lũ học sinh vô giáo dục này. Hơn nữa ngài cũng biết địa vị của chúng tôi trong xã hội mà. – Ba nhỏ Huyền trợn mắt với hiệu trưởng.
– Thành thật xin lỗi! Nếu như mọi người cứ tỏ thái độ như vậy thì tôi e là không ổn! – Dượng nó từ tốn.
– Tôi yêu cầu đuổi học bốn em này. – Mẹ nhỏ Quyên.
– Im cái mồm không ra gì đó lại! – Nhi quát.
Nghe câu này bà ta trợn mắt, chườm lên định đánh Nhi nhưng cánh tay đó đã bị Ngọc nắm lại.
– Bàn tay này có xứng để chạm vào tôi và bạn tôi không? – Ngọc nói, hất tay bà ra ta rồi phủi phủi, đây là điệu bộ chê tay bà ta bẩn.
– Mày… mày…- Bà tay lại định đánh Ngọc.
– Mong bà giữ lịch sự. – Hiểu trưởng gằng giọng làm bà ta dừng lại.
– Đủ tồi! Tôi mong hiệu trưởng làm theo yêu cầu của bà Nghi. Một học sinh không tôn trọng người lớn và vô kỉ luật như thế thì không có tư cách học trong trường. – Ba nhỏ Huyền.
Ông ta vừa dứt câu thì từ ngoài cửa, bốn người đàn ông bước vào cùng một bọn vệ sĩ cao to vạm vỡ. Từ họ toát lên khí chất vương giả.
– Daddy! – Tứ Đại khẽ thét lên rồi chạy lại ôm chầm lấy bốn người đó, cả nó cũng thế.
– Con nhớ Daddy quá! – Nhi nũng nịu.
– Daddy cũng nhớ con. – Ông nựng má cô con gái cưng.
– Sao giờ Daddy mới qua thăm con? – Ngọc dỗi.
– Sao vậy? Công chúa nhỏ của ba giận rồi sao? Thôi ba xin lỗi nha! – Ông diệu dàng nói với Ngọc.
– Daddy làm con vui quá! Nhớ daddy quá đi mất! – Mai vui mừng ôm ba mình.
– Được rồi. Daddy cũng nhớ con nữa. – Ông vui vẻ đáp với Mai.
– Ba! – Nó thốt lên trước khi ôm lấy ba mình.
– Con ốm đi nhiều quá! – Ba nó rớm nước mắt.
8 người họ ôm chầm lấy nhau trong sự ngỡ ngàng của 8 vị phụ huynh và bà cô chủ nhiệm. Dượng nó bước xuống ghế, đi lại phía ba nó. Tứ Đại buông ba họ ra rồi ba của Tứ Đại ngồi xuống ghế của Tứ Đại lúc nãy.
– Xin giới thiệu với các vị, đây là phụ huynh – là ba của bốn em học sinh mà các vị định đuổi học. Ông Trần Quốc Nam – Ba của em Trần Nguyễn Bảo Nhi. Ông Bùi Mạnh Quân – Ba của em Bùi Yến Mai. Ông Nguyễn Tuấn Khôi – Ba của em Nguyễn Quỳnh Bảo Ngọc. Và cuối cùng là ông Hoàng Nhất Phong – Ba của em Hoàng Minh Thanh Như. – Dượng nó dùng tay kính cẩn giới thiệu những người đàn ông trong bộ vest đen đầy quyền lực.
Ba mẹ của nhỏ Linh khi vừa nghe cái tên Hoàng Nhất Phong thì mặt chuyển sắc.
– Thưa ông chủ! Chúng tôi có mắt như mù xin ông chủ…- Haivợ chồng họ đứng dậy cúi đầu trước Tứ Đại và ba của họ.
Thấy hành động của ba nhỏ Linh thì 6 vị phụ huynh còn lại chắc cũng hiểu phần nào địa vị của bốn nữ sinh mà họ đồi đầu, mặt họ cũng từ từ chuyển từ bình thường sang xanh.
Ba của Tứ Đại vẫn không nói gì. Nó ra hiệu cho dượng nó giới thiệu rõ ràng gia thế của mình và các bạn cho họ nghe. Dượng nó gật đầu tồi bắt đầu kể.
10’ sau, sắc mặt của 8 vị phụ huynh hiện rõ chữ SỢ. Họ đứng dậy, cúi đầu xin lỗi Tứ Đại.
– Chú kể lại cho anh nghe đầu đuôi! – Ba nó lên tiếng, giọng đầy quyền lực.
Dượng nó tiếp tục kể về việc của Tứ Đại. Vì trước đó nó và Nhi đã gặp riêng ông ấy để kể tường tận những vấn đề đã xảy ra nên ông ấy biết rõ mọi chuyện.
– Thế cho hỏi con ai đã làm quá? – Ông Khôi nói, giọng vừa lạnh vừa uy quyền.
– Chúng tôi thành thật xin lỗi. Là do chúng tôi không biết dạy con! – Ba nhỏ Vân.
– Xin lỗi là cho qua sao? Các ông cũng biết tiếng tăm của bốn gia đình này trong xã hội là thế nào mà! – Ông Nam.
– Vậy các vị cần gì ạ? – Ba con Huyền sợ sệt.
– Gọi con các người lên đây! – Ba nó – Ông Phong ra lệnh.
Bà cô chủ nhiệm rung bần bật. Bà ta lên loa thông báo cho gọi bọn TT xuống.
Bọn TT đi xuống mà cứ nghĩ sẽ nhìn thấy Tứ Đại xin lỗi. ( Ước mơ chỉ mãi là mơ ước).
Đến nơi, bọn chúng mở cửa bước vào thì gần như chết đứng vì ba mẹ chúng đang đứng cúi đầu trước Tứ Đại và bốn người đàn ông nhìn rất bề thế.
– Quỳ xuống đi mấy đứa. – Ba con Linh khẽ gọi.
– Sao phải quỳ? – Con Linh kênh mặt.
“ Rầm!”. Ông Quân đập mạnh tay xuống bàn làm TT xanh mặt, quỳ xuống
ngay lập tức.
– Xin lỗi các bạn của con đi. – Ba con Quyên.
– Ba…- Con Quyên õng ẹo.
– Xin lỗi đi. – Ba nó quát lớn làm TT sợ chết khiếp.
– Xin lỗi! – TT cúi mặt, vừa quỳ vừa xin lỗi.
Tứ Đại và ba của họ nhìn TT và phụ huynh bằng ánh mắt khinh bỉ rồi cho họ ra về, còn TT thì ở lại. Đương nhiên là họ đâu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




