|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
dám cãi. Vừa sợ vừa tức mà đi.
– Ai cho đứng? – Ông Khôi nhìn TT khi thấy bọn nó đứng dậy.
Nghe câu nói quy lực của ông ấy, TT sợ hãi quỳ xuống.
– Phiền cô lấy giúp cây kéo. – Ba nó nói với bà chủ nhiệm.
Sau câu nói đó, bà ta mở tủ. lấy ra một cây kéo trông rất mới mà dượng nó đã chuẩn bị lúc nãy.
– Cô cắt 1 gang tóc của các em ấy! – Giọng nói lạnh lùng của ông Nam làm bà cô nghe răm rắp.
“ Soạt…soạt…soạt…soạt…”. Tiếng của bốn nhát kéo vang lên. TT khóc. Tứ Đại nhìn TT, ánh mắt xem thường.
– Về lớp và im lặng! – Ba nó ra lệnh cho TT.
TT quệt nước mắt, im lặng lui về lớp sau khi trả thù bất thành mà còn nhục HƠN lần trước mấy nghìn lần.
– Hôm nay con và các cháu nghỉ học đi. Ta đặt nhà hàng rồi. Cả chú nữa, đi chung cho vui! – Ba nó vui vẻ.
– Em không từ chối đâu. – Dượng nó cũng vui vẻ.
Thế là ba của Tứ Đại cùng Tứ Đại và dượng của nó bước lên hai chiếc Roll Royce màu đen sang trọng tiến thẳng đến nhà hàng La Taverne ở quận 1.
Hôm đó, Tứ Đại đã có một ngày thật sự vui vẻ khi đoàn tự với ba mình. Giữa nó và ba nó không còn cái gọi là khoảng cách nữa.
Lần này ba của Tứ Đại về nước thứ nhất là đi thăm mấy tiểu công chúa, Thứ hai là xây một trường học dành cho trẻ em nghèo ở Cân Thơ. Họ chỉ ở lại được 2 tuần là phải về Úc.
Trong khoảng thời gian họ ở lại Việt Nam, Tứ Đại đã nghỉ học, theo học về Cần Thơ. Vừa tiện cho việc đi chơi cùng ba mình mà vừa được ngắm trường học sắp được khỏi công.
Khi Tứ Đại đi thì FK buồn không tả nổi. Mỗi chàng nhớ mỗi nàng.
TT thì đã lên một kế hoạch tự tay trả thù rất chi tiết. Khi Tứ Đại về thì sẽ hành động.
Liệu Tứ Đại sẽ ra sao sau khi các Daddy của họ về nước? Tuy rằng họ không dựa dẫm vào gia đình nhưng Tứ Đại ngoài sáng còn chúng trong tối? Mời mọi người đón đọc Chương 21 vào ngày 14 tháng 05.
Sáng hôm qua là ngày Tứ Đại tiễn các Daddy của mình ra sân bay trong sự lưu luyến và tiếc nuối thì sáng hôm nay, Tứ Đại nhận được một lá thư nặc danh như sau:
[ Gửi các tiểu thư đáng kính,
Các người có biết rằng việc làm lần trước là núp vạc áo ba mẹ không? Nhưng không sao! Những con người cao cả như chúng tôi đây không bao giờ trách nhất những hành động ô nhục đó cả.
Lá thư này chúng tôi gửi cho các người để cảnh báo vài việc thôi. Khi các người ngồi đúng vào vị trí mà chúng tôi đã sắp xếp thì tai họa sẽ giáng xuống đầu các người trong đau khổ và tuyệt vọng. Chúng tôi sẽ để các người nếm trải mùi vị sống không yên mà chết cũng không xong là như thế nào. Để rồi các người sẽ phải quỳ dưới chân chúng tôi mà cầu xin tha mạng.
Hãy cố gắng tận hưởng những ngày tháng bình yên này đi khi các người còn cơ hội để làm những việc đó. Để rồi kết cục thì FK cũng thuộc về chúng tôi.
Chào thân ái các tiểu thư đáng kính">
Đó là nội dung lá thư được gọi là nặc danh mà Tứ Đại nhận được. Họ nhìn nhau, nở những nụ cười bán nguyện bí ẩn sau khi thẳng tay cho lá thư đó vào sọt rác, nơi vốn dĩ nó thuộc về rồi đến trường.
***
Ở một góc của sân trường, có bốn nam và ba nữ vừa bàn một việc gì vẻ khá quan trọng.
– Nhớ đưa cô ấy đến giúp mình nhé! – Một chàng nói khi ba nữ sinh kia đã quay lưng đi.
Ba nữ sinh không trả lời. Một cô đưa ba ngón tay lên làm ký hiệu “ Ok” rồi thẳng tiến về lớp.
***
– Ê Ry! Chiều về chung xe với tao được không? – Ngọc nói, tay quàng lấy cổ của Mai.
– Ừ! Cũng được. Shopping nghe mậy? – Mai nhí nhố.
– Ok cưng! 2 đứa bây sao? – Ngọc quay sang nó và Nhi.
– Ờ! – Nó.
– Được chứ! – Nhi.
Tiếng chuông báo hiệu giờ học kết thúc vang lên giòn giã. Mai lại bàn Ngọc, kéo tay Ngọc đi. Ngọc bị Mai kéo nhưng không quên quay lại nháy mắt với nó và Nhi.
Ngọc giành láy nên Mai đành nghe theo. Bên này Nhi chở nó. Nó ngồi trong xe mà mắt đăm chiêu nhìn ra cửa sổ.
“ Két!”. Tiếng hai chiếc xế dừng trước một căn biệt thự màu kem trang nhã.
– Đi đâu thế Zeny? Chẳng phải là shopping sao mậy? – Mai hỏi ngố.
– Á à! Bọn tao nhận nhiệm vụ đưa mày đến đây! – Nhi lủng lẳng đáp.
– Bọn mày giấu tao chuyện gì sao? – Mai lườm ba đứa. Ba đứa nhùn vai, vẻ vô tội.
– Thôi vào đi. – Ngọc kéo tay Mai.
Mai bị kéo thì bất ngờ nên Mai xém té. Nó và Nhi đi sau chỉ biết cười phì trước hành động của hai đứa bạn. Cănbiệt thự này thật lãng mạng. Hai bên lối vào trồng hai hàng bằng lăng tím đang vào mùa, tuy đẹp nhưng đượm buồn. Xung quanh sân vườn trồng hoa ly, phải nói là rất rất nhiều hoa ly. Trùng hợp thay, hoa ly là hoa mà chị Mai nhà ta thích nhất. Ngọc kéo Mai đi đến cửa thì dừng lại.
– Ra tay đi Ken. – Ngọc nháy mắt với nó.
Nó cười rồi lấy lấy từ trong balo ra một mảnh vải màu hồng đậm. Nó tiến lại gần Mai, đưa mảnh vải lên, cột che mắt Mai lại.
Hành động của nó làm Mai sững người nhưng cũng không chống trả.
– Gì vậy Ken? – Mai hỏi, tay đưa lên sờ vào cài bịt mắt.
– Đây là bất ngờ mà một người chuẩn bị cho Ry đó! Để tụi này dẫn đường cho. – Nó nói xong thì kéo Mai vào trong.
Mai bị bịt mắt nên cứ ngơ ngơ như con nít. Nó cùng hai đứa kia dẫn Mai đến một gian phòng vừa đẹp vừa rộng. Xung quanh trang trí hơn 1000 đóa hoa ly tỏa ngát hương. Coi như xong nhiệm vụ. ba đứa quay đi. Trước khi quay gót, Nhi thì thầm vào tai Mai:
– Buổi tối hôm nay Ry sẽ là nữ hoàng! – Nói xong, Nhi bước đi ra đại sảnh cùng hai đứa.
Nhạc nổi lên. Mai cảm nhận được đang có người đi về phía mình.
– Ai vậy?
– Mai đoán thử xem.
– Làm sao tôi biết!
– Hôm nay là ngày 06 tháng 12. Ngày này hai năm trước, Mai nhớ không?
– Ai cơ? Ngày này hai năm trước? Rốt cuộc là ai?
– Một hàng xòm cũ của Mai. – Câu nói này vừa dứt thì khăn bịt mắt bị tháo ra. Mai sững người.
– Lâm!
– Ngày này hai năm trước. Ngày mà Lâm chuyển nhà rồi bặt vô âm tính. Lâm là người mà Mai ngày nào cũng bảo mua hoa ly tặng Mai! Nhớ chưa?
Nghe câu này, Mai ôm chầm lấy Lâm mà ứa nước mắt. Lâm đón cái ôm từ Mai mà lòng ấm áp vô cùng.
… Hai năm trước…
Ngày này hai năm trước, anh bạn hàng xóm của Mai đột nhiên biến mất sau một đêm. Đóa hoa ly cuối cùng mà Mai nhận được, Lâm đã gửi kèm một lá thư nhưng khi đến tay Mai thì lá thư đã vô tình rơi mất.
Từ ngày Lâm đi, Mai càng ngày càng lạnh lùng. Mai cố gắng tìm tung tích của Lâm nhưng vô vọng. Rồi tia hi vọng trong Mai dần bị xóa mờ…
…
– Lâm là đồ đáng ghét! Đáng ghét, đáng ghét… – Mai vừa nói, mắt ứa lệ. Cô đánh nhẹ lên ngực Lâm.
Lâm khẽ buông người con gái quan trọng của anh ra, nở một nụ cười nhẹ nhàng ấm áp.
– Thế muốn Lâm đền gì nào?
– Híc… Híc… Híc… Lâm phải nuôi Mai suốt đời! – Mai nấc lên.
Lâm cười khẩy, đưa tay lên lau hai hàng nước mắt của Mai rồi hôn nhẹ lên tráng cô ấy.
Mai không khóc nữa. Lâm trang trọng dìu Mai đến bàn ăn. Toàn những món ăn kiểu Pháp.
– Lâm thay đổi nhiều thế? – Mai cười.
– Sau khi chuyển nhà thì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




