watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:48 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5384 Lượt

và Min bước vào…
– Good moring!
– Hai cậu đến rồi à. – Nó nhìn hai đứa bạn mà mừng rỡ – Mà anh hai đâu?
– Anh ấy đi làm thủ tục xuất viện rồi!
Nó gật đầu rồi quay lại dọn đống đồ. Min bước lại gần nó phụ dọn dẹp…
– Này! Mai là đi học lại rồi. Cậu có học được không?
– Chắc được mà! Có cậu giúp thì việc gì phải sợ…
Nó nhìn Min rồi nỡ một nụ cười thật tươi. Min mĩm cười với nó. Ken cầm cái ba lô lên rồi quay sang tụi nó…
– Các cậu ra xe luôn nhé, bố tớ bảo hôm nay ra viện thì cả đám cùng đi ăn với ông.
– “Bố tớ”? Hòa rồi nhỉ?
Nó nhìn Ken rồi nói châm chọc khiến Ken dần đỏ mặt vì ngượng.
– Ờ thì cũng gần như vậy. – Cậu quay sang chổ khác tránh ánh nhìn châm chọc của nó.
Cửa mở, Jun bước vào và mĩm cười với cả bọn.
– Xong hết chưa? Ra xe thôi nào…
– Vâng!
Sau đó, Jun đưa cả đám đến một nhà hàng khá sang trọng. Bố Ken đã đến đó trước. Hôm nay là một ngày đẹp trời, một ngày của những tiếng cười và là một ngày hạnh phúc. Đặc biệt là với Ken và chủ tịch…
___________________________
Sau vài hôm đi học lại, nó cũng khá mệt mỏi vì không hiểu bài cho lắm do nghỉ quá lâu. Cũng may có mấy bạn trong lớp giúp đỡ nên nó cũng đỡ phần nào. Nó thì đã bình phục hẳn, chỉ không dám làm gì quá sức như trước thôi.
Nhưng mấy hôm nay nó thấy Ken có gì đó là lạ. Nó không biết lí do. Nhưng chắc chắn là có gì đó khiến nó không yên tâm. Cậu vẫn tốt với nó, thậm chí tốt hơn lúc trước nhiều. Cậu quan tâm nó đến mức nó thấy ngại. Nhưng nó vẫn cảm thấy có gì đó lạ lắm. Cái gì nhỉ?!
Sáng nay cậu còn nghĩ học nữa chứ. Hỏi thì thấy chủ nhiệm dường như không muốn nói cho nó biết lí do. Vì thế nó quyết định qua phòng cậu rũ cậu ra ngoài sẵn tiện hỏi chuyện cậu luôn.
Nó đứng trước cửa phòng cậu rồi gõ cửa. Gõ chừng hai ba lần rồi mà vẫn không có tiếng trả lời.
– Ken…
Vẫn không có tiếng trả lời. Nó nghĩ chắc cậu đã ra ngoài. Nó lấy tay xoay tay cầm thì cửa mở ra. Nó hơi bất ngờ. Nếu cậu ra ngoài sao không khóa cửa lại? Trong lòng nó bỗng có cảm giác bất an mà chính nó cũng không biết cảm giác đó là gì…
Nó tiến vào phòng. Không có ai cả, đồ đạc cũng không còn nhiều. Nó đi lại gần nhà tắm. Cũng chẳng có ai. Tự dưng nó sợ, sợ điều gì thì nó cũng không biết nữa. Nó định ra khỏi phòng thì thấy một bức thư đặt trên bàn học của Ken.
Nó tiến lại gần bàn học rồi cầm bức thư lên. Trên bức thư có ghi dòng chữ “Gửi Shin!”. Tự dưng nó thấy khó chịu trong lòng. Nó nửa muốn mở ra nửa không muốn. Nó sợ mở ra rồi thấy những gì nó không muốn thấy. Nó cầm bức thư trên tay mà nhắm nghiền mắt lại. Rồi nó cũng lấy hết can đảm mở bức thư ra…
Chap 28 –
Gửi Shin!
Thật sự thì tớ cũng không biết nói gì hơn, xin lỗi cậu! Tớ không thể đo được chỉ số may mắn của tớ cao bao nhiêu cả! Nó quá cao đến nỗi tớ chẳng thể đếm… Vì được gặp cậu! Cậu và tớ quen nhau chẳng được một năm nhưng thực sự những gì cậu mang đến cho tớ, cả một đời mình tớ cũng không thể làm được. Nhưng còn tớ chỉ mang đến cho cậu nỗi đau, thể xác lẫn tinh thần. Không biết bao lần tớ đã dặn mình phải cố gắng tự bảo vệ bản thân để cậu chẳng phải gặp rắc rối, nhưng không hiểu sao mọi thứ xảy ra quá nhanh và bất ngờ, tớ chẳng thể trở tay kịp… Tớ đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng chẳng tìm ra cách nào tốt hơn là… tớ nên ra đi. Không có tớ thì mọi chuyện xui xẻo chắc rằng sẽ không còn xảy ra với cậu nữa! Tớ sẽ luôn giữ những kỉ niệm của chúng ta trong trái tim. Nó thật đẹp, đúng không?
Mong cậu sẽ luôn giữ được nụ cười nhé, cậu cười đẹp lắm!
Đọc xong lá thư cả người nó như đông cứng lại, lá thư nhẹ nhàng rơi và nằm trên sàn. Mắt nó đỏ dần và rưng rưng nhưng nó không khóc. Nó không cho phép mình khóc vào lúc này! Nó chạy thẳng vào nhà vệ sinh, xả vòi nước và đập vào mặt mình tới tấp. Nó cố gặng hết trí nhớ của mình. Bỗng mắt nó lóe lên. Nó biết… nó biết Ken đi đâu rồi. Nó nhanh chóng ra khỏi phòng Ken và chạy… Nó chạy ra ngoài thì gặp Jun cũng vừa đỗ xe.
– Anh hai!
Jun bất ngờ trước vẻ mặt của nó. Gương mặt tái mét hiện lên rõ sự gấp gáp, vội vàng và khẩn trương. Dường như sợ vuột mất gì đó…
– Shin, em sao vậy? Có chuyện gì?!
– Mau… – Nó thở hổn hển – Mau đưa em ra sân bay đi. Nếu không không kịp mất…
– Sao… ừm!
Jun định hỏi thêm nhưng thôi. Thấy vẻ mặt nó anh nghĩ chắc chắn có gì đó rất quan trọng. Để lên xe rồi hỏi một thể. Nó và anh nhanh chóng lên xe và chạy về hướng sân bay. Nó cứ mãi hối thúc anh chạy thật nhanh kẻo không kịp. Anh chẳng hiểu chuyện gì xảy ra nhưng vẫn làm theo lời nó. Vì anh biết em mình không phải người không biết suy nghĩ, mỗi việc nó làm đều có mục đích…
_______________________________
Vừa đến sân bay nó đã vội vàng mở cửa xe và lao ra. Đứng giữa dòng người tấp nập khiến nó không khỏi khẩn trương. Cố gắng quan sát thật kĩ, nó sợ nếu không thì sẽ không thấy cậu ấy.
– Em tìm ai? – Jun bước xuống xe và chạy đến bên cạnh nó đang tìm kiếm.
– Ken… Anh giúp em tìm cậu ấy đi!
Jun tuy không hiểu tại sao Ken ra sân bay nhưng anh vẫn chạy xung quanh để tìm kiếm. Gần năm phút nhưng vẫn chưa thấy đâu. Nó tưởng chừng Ken đã đi mất. Mắt nó bắt đầu rưng rưng. Nó đứng thừ ra như kẻ mất hồn. Bỗng có tiếng loa thông báo vang lên…
– Chuyến bay đến Pháp phải dời lại một giờ sau vì lí do nhiên liệu. Xin quý khách vui lòng ra ngoài phòng chờ và đợi. Xin chân thành cảm ơn quý khách!
Đoàn người chuẩn bị đến Pháp ào ra canteen để đợi. Nó vì giật mình do thông báo nên quay sang phía cửa. Giữa dòng người đang dạt ra nhiều phía, nó thấy… Nó đã thấy Ken. Nó nhìn thẳng về phía cậu đang lủi thủi bước ra. Cậu ngước mặt lên và thấy nó. Bất ngờ, cậu im lặng nhìn nó không chớp mắt.
Nó hít một hơi thật sâu và tiến về phía Ken. Nó đứng trước mặt. Nhìn thẳng vào đôi mắt cậu.
– Sao… sao cậu biết tớ ở đây? – Ken e dè trước ánh mắt của nó.
– Chẳng phải cậu từng nói cậu rất muốn đến Pháp để ngắm tháp Eiffel sao?! – Nó nói với giọng bình tĩnh nhất có thể.
Ken chợt nhớ lại, có lần cậu đã bảo muốn đến tháp Pháp để ngắm thấp Eiffel. Và cậu còn hứa sẽ đi cùng với nó, cậu muốn nói gì đó nhưng cổ họng như nghẹn lại…
– Cậu định bỏ đi mà bỏ tớ lại một mình sao? – Giọng nó đã bắt đầu run run.
– Tớ…tớ…
– Cậu…
Nó bật khóc! Nó không thể gượng được nữa. Nó khóc nhiều khiến Ken không khỏi bối rối. Ken lấy tay gạt nước mắt cho nó nhưng nó lại gạt tay cậu ra. Nó hít một cái để ngưng khóc…
– Cậu… không muốn bên cạnh có tớ. Vậy thì người ra đi phải là tớ chứ không phải cậu. Tớ đến đây và tớ không thuộc về nơi này. Còn cậu thì khác. Cậu hãy ở lại, người ra đi phải là tớ.
Nói rồi quay lưng đi, nó không muốn Ken thấy nó khóc nữa. Nó quay đi. Ken đứng đó, bàng hoàng. Trong lòng cậu cảm thấy khó chịu. Cậu không muốn rời xa nó?! Đúng, cậu muốn bên cạnh nó!
Cố gắng lấy lại bình tĩnh Ken đuổi theo bóng nó đang khuất dần. Cậu chạy thật nhanh. Nắm tay và ôm chặt nó vào lòng…
– Tớ xin lỗi! Cậu đừng đi có được không? Đừng rời xa tớ, nếu không tớ sẽ cơ đơn lắm. Tớ xin lỗi, tớ xin lỗi!
Giọng Ken cũng run, cậu khóc. Lại một lần nữa khi bên cạnh nó cậu khóc. Vì nó. Cậu khóc vì không muốn rời xa nó. Cậu khóc vì thấy lỗi lầm cậu đem đến cho nó quá lớn. Cậu ôm chặt lấy nó đang khóc. Jun đứng ngoài nhìn cả hai. Anh cũng khóc. Nhưng anh không khóc vì buồn. Anh khóc vì hạnh phúc và mãn nguyện… Anh mĩm cười và lắc đầu rồi quay lại xe.
_______________________________________
Tại ngôi nhà nhỏ ấy…
Hắn ngồi tựa lưng vào ghế và hai bàn tay đan vào nhau, chân phải chéo lên chân trái. Liếc mắt nhìn người đang cúi mặt phía trước.
– Hình như chẳng bao giờ tôi giao việc gì mà cậu làm được cả. Người tôi bảo cậu giải quyết thì cậu lại giải quyết người tôi bảo cậu phải để mắt đến. Her… – Hắn nói rồi bật cười với giọng đểu cáng và khinh thường.
– Tôi… tôi… *sợ hãi*
– Chắc cậu hết “date” rồi nhỉ?
– Đừng! Hãy cho tôi cơ hội… Lần nào tôi cũng cố hết sức… Chỉ là do…
– Cậu định bao là thiếu may mắn chăng?!
– Một phần… là vậy. Nhưng mà tôi hứa…
– Thôi được rồi. Chuyện đến nước này thì đích thân tôi sẽ giải quyết… – Hắn ngắt lời.
– Còn tôi?! Tôi…
– Cậu cứ là Min đi! Chỉ cần bên cạnh và cho tôi biết tình hình. Khi tôi cần thì cậu sẽ có việc để làm…
– Vâng! Vậy… tôi về trước.
– Ừ! Mà khoan…
– Dạ?!
– Mua gì cho “nó” ăn đi.
– Vâng!
___________________________________
Trưa hôm sau tại trường học….
– Vậy là hôm qua hai đứa bây “đóng phim” ngoài sân bay luôn hả?
Sun bật cười ha hả khi nghe nó kể lại câu chuyện khiến nó đỏ bừng mặt. Nó cốc đầu Sun rồi nói:
– “Đóng phim” cái đầu mày. Nhỏ này…!
– Ui da! Mà Ken quan tâm mày thật đó. Hay là cậu ấy đã biết mày là…
Nó vội bịt miệng Sun lại trước

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT