|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
lại.
Ken thở như trút hết mọi lo lắng mà cậu nén trong lòng từ nãy đến giờ. Còn Min thì mĩm cười nhìn vào phòng.
– Cảm ơn bác sĩ! – Ken gật đầu chào bác sĩ – *Sao trong thức ăn lại có thứ đó?*
Bác sĩ rời đi thì Jun cũng vừa đến, đi bên cạnh là chủ tịch.
– Shin sao rồi?
– Không có gì nguy hiểm lắm.
– Còn Sun?
– Cũng giống Shin thôi, cả hai đang nghĩ ngơi.
Jun gật đầu rồi quay sang chủ tịch.
– Bố vào thăm Shin với Sun đi. Con sang hỏi chuyện bác sĩ tí.
Jun bước đi trước khi chủ tịch gật đầu một cái. Chủ tịch quay sang nhìn Ken, Ken quay sang hướng khác.
– Để con đi mua sữa cho họ.
Nói rồi cậu bước đi, Chủ tịch nhìn theo cậu với một ánh mắt buồn và hơi thất vọng. Thật sự cả hai không có gì để nói sao?
– Con có việc phải đi trước. Bác ở lại với hai cậu ấy nhé! – Min mỉm cười nói.
– Ừm.
Ông chào tạm biệt Min và bước vào phòng của nó với Sun.
Mở cửa bước vào, ông tiến về phía giường bệnh của nó. Sun vẫn còn đang ngủ còn nó thì nó đã tỉnh lại…
– Chào bác! – Nó ưỡn người như muốn ngồi dậy.
Ông vội chạy đến ngăn nó lại.
– Con cứ nằm nghĩ đi! – Ông mĩm cười rồi ngồi xuống bên cạnh nó – Tội nghiệp con, tốt bụng vậy mà lúc nào cũng gặp chuyện xui xẻo.
– Dạ con không sao đâu. Bác đừng lo kẻo ảnh hưởng sức khỏe! *mĩm cười*
– Dạo này ta bận nhiều việc nên không thể thăm con được. Con đừng buồn ta nhé!
– Bác đến thăm là con vui lắm rồi!
Ông mĩm cười nhìn nó trìu mến. Không hiểu sao khi nhìn nó thì bao nhiêu căng thẳng của ông điều biến mất và luôn mang đến cho ông một cảm giác thoải mái. Nếu nó là con gái thì có lẽ ông đã nhận nó làm con dâu từ lâu rồi. Ông thấy nó với ông rất có duyên và còn là em của Jun nữa chứ… Đúng là quả đất thật tròn!
– Bác với Ken đã làm hòa chưa ạ? – Nó nói làm cắt ngang dòng suy nghĩ của ông.
Ông không trả lời, chỉ nhìn nó cười và nhẹ lắc đầu. Nó thấy được trong đôi mắt ông đang ẩn chứa một nổi buồn. Một nổi buồn vô cùng to lớn. Nó muốn giúp ông nhưng nó thực sự chưa nghĩ ra cách gì có thể. Nhìn ông một thoáng rồi nó lên tiếng:
– Sao bác không nói ra hết mọi chuyện cho Ken biết. Con nghĩ nếu bác nói ra hết mọi chuyện thì nhất định Ken sẽ thay đổi thái độ thôi mà.
Ông thở dài nhìn nó. Ông biết nó luôn tìm mọi cách để giúp ông và Ken hàn gắn mối quan hệ.
– Nói ra thì chỉ khiến Ken buồn thêm thôi con à!
– Nhưng mà… ít nhất cậu ấy biết bác không cố ý làm như vậy. Mối quan hệ giữa hai người sẽ không tệ đến mức này.
Ông mĩm cười, một nụ cười chứa đựng biết bao đắng cay. Nó thấy và lòng nó cũng đau xót thay…
– Bây giờ cũng không tệ lắm đâu con. Chỉ cần thấy Ken được vui vẻ là tốt lắm rồi!
– Phải chi cậu ấy cũng hiểu được tình cảm của bác thì tốt quá!
– Có con hiểu bác là bác mừng lắm rồi. Dù gì cũng phải cảm ơn con nhiều lắm! Từ khi quen biết con Ken đã vui vẻ hơn trước rất nhiều.
– Không có gì đâu bác! – Nó mĩm cười, mặt nó đang đỏ dần vì ngượng.
Chợt nó nảy ra một ý định trong đầu. Nó mĩm cười nhìn ông và tiếp tục trò chuyện…
Bên ngoài, từ nãy giờ Ken đã đứng đó và nghe hết mọi chuyện. Trong đầu cậu lúc này là một dấu chấm hỏi to đùng. Một thoáng suy nghĩ và cậu bước đi…
__________________________________
Lát sau chủ tịch ra về. Sun cũng tỉnh dậy và nói chuyện với nó và Min. Jun mở cữa bước vào cùng với một giỏ trái cây. Đặt lên bàn anh lấy dao định gọt táo thì Ken mở cửa bước vào…
– Anh Jun, em có tí việc muốn nói chuyện với anh.
Cả đám nhìn Ken với vẻ bất ngờ, Jun cũng bất ngờ không kém. Anh cùng Ken bước ra ngoài khuôn viên bệnh viện. Đứng đó im lặng một hồi Ken quay lại nhìn Jun và nói:
– Nếu em yêu cầu anh kể sự thật thì anh có kể không?
– Sự thật gì? – Jun nhìn Ken đầy ngạc nhiên.
Chap 27 –
Ngồi trên cái ghế đá ở khuôn viên của bệnh viện, Ken nhìn xa xăm về phía trước. Cậu đang suy nghĩ, cậu tự hỏi những gì vừa nghe có đúng là sự thật? Nếu đó là sự thật thì bấy lâu nay cậu đã hiểu làm bố mình ư? Trong lòng có trổi dậy một cảm giác khó chịu.
– Vậy sao trước giờ anh không nói cho em biết?
Ken quay sang nhìn Jun, cậu cố nói với vẻ mặt khá bình tĩnh, nhưng thật ra trong lòng cậu vẫn còn ngạc nhiên lắm. Anh cũng quay sang nhìn cậu, anh thở dài rồi mím môi một cái…
– Anh cũng muốn cho em biết nhưng vì bố không cho anh nói. Bố không muốn em phải chịu thêm bất cứ đau khổ gì nữa…
Anh nói nhưng không nhìn cậu, hai tay anh chống ra sau, anh hơi ngã người và nhìn lên bầu trời.
Ken đứng dậy. Cậu liếc nhìn anh một cái rồi bước đi. Anh có thể cảm nhận được nổi buồn hiện lên từ đôi mắt cậu dù cậu đã cố tỏ vẻ bình thường. Anh mĩm cười. Có lẽ đây là một cơ hội tốt. Anh mong thế!
_______________________________
Lát sau, mọi người về hết chỉ còn Ken ở lại với nó. Nó đã thiếp được một lúc. Nhìn gương mặt nó lúc này cậu cảm thấy… cậu cũng không biết đó gọi là cảm xúc gì nữa. Cậu lấy tay vén mấy sợi tóc xõa trên mặt nó lên, thở dài một cái rồi bước về phía cữa sổ.
– Cậu sao vậy?
Cậu bỗng giật mình khi nghe tiếng nó hỏi. Cậu quay lại nhìn nó…
– Hm?! Mình làm cậu thức giấc sao?
Cậu tiến lại chổ nó ngồi xuống bên cạnh.
– Không đâu! Mà… cậu có chuyện gì đúng không?
– À, không có gì đâu!
– Mình không tiện biết à?
– Không phải thế…
Cậu hơi bối rối trước câu hỏi của nó. Cậu nghĩ cậu không nên giấu nó…
– Chuyện là…
* Lúc Ken đi thi học sinh giỏi năm lớp 9. Vì thấy cậu đã chuẩn bị rất kĩ càng cho kì thi nên mẹ cậu đã dặn dò mọi người không được cho cậu biết tình hình sức khỏe của bà vì sợ cậu lo lắng. Bố cậu đã khuyên hết mức nhưng vẫn không thể làm lung lay quyết định của bà. Và rồi lúc Ken đang dự thi cũng là lúc bà qua đời… Còn sau đó thế nào thì chắc hẳn mọi người cũng biết rồi nhỉ?! *
Nó thấy mắt Ken đã đỏ dần. Chắc hẳn lúc này cậu đang hối hận lắm. Hối hận vì bao năm qua đã hiểu lầm bố cậu. Một người luôn yêu thương và nghĩ cho cậu. Nhưng cậu thì lại…
Nó khẽ nắm lấy bàn tay Ken, siết chặt, nhìn cậu và nói:
– Thế cậu đã hiểu được nổi lòng của bố cậu rồi đúng không? Bây giờ cậu có thể làm hòa với bác ấy mà. Chưa muộn đâu!
Ken nhìn thẳng vào mắt nó. Cậu nhận thấy được sự quan tâm của nó dành cho cậu. Một cảm giác mà cậu chưa bao giờ thật sự có kể từ khi mẹ cậu mất. Cậu khẽ siết tay nó lại và mĩm cười…
– Ừm! Trễ rồi, cậu ngủ đi!
– Ưm…
Ken lấy tắm chăn kéo lên đắp cho nó rồi cậu nằm lên giường bên cạnh và chìm vào giấc ngủ…
___________________________________
Sáng hôm sau, Ken chạy ra ngoài mua sữa cho nó. Lát sau, khi cậu quay lại…
– Shin, cậu…
Ken bước vào nhưng không thấy nó đâu cả và ngạc nhiên hơn là bố cậu đang ngồi cạnh giường nó.
Thấy Ken, ông cũng khá bất ngờ. Ông đứng dậy và nói:
– À! Shin hẹn ta đến đây bảo là có chuyện gì muốn nói, lúc ta đến đây thì không thấy đâu rồi…
Ken không gì chỉ khẽ gật đầu. Rồi không gian chìm vào im lặng…
– Thôi để ta ra ngoài đợi… – Ông bước về phía cửa.
– Bố! – Ken gọi khi ông vừa đặt tay lên cái tay cầm – Con có chuyện muốn nói…
Chủ tịch ngạc nhiên khi Ken gọi, ông quay lại nhìn cậu.
– Sao?!
– Con… con xin lỗi!
Ken nói mà mặt cúi gầm xuống vì ngượng. Cậu chưa từng nghĩ sẽ có ngày này…
Ông nhìn cậu đầy bất ngờ. Có phải ông nghe lầm không? Cậu xin lỗi ông ư? Trong lòng ông vực lên niềm vui sướng. Nhưng ông không biểu lộ ra bên ngoài. Ông vẫn nhìn cậu bằng vẻ ngạc nhiên…
– Xin lỗi. Tại sao lại…
– Vì sự hiểu lầm ngu ngốc của con thời gian qua…
Ken ngắt lời và ngước mặt lên nhìn chủ tịch. Đôi mắt cậu nhìn ông với vẻ chân thành nhất có thể. Nó thật sự khác với ánh mắt trước đây của cậu khi nhìn ông.
Không gian chìm vào một khoảng lặng vì hai người không nói gì. Ông vẫn nhìn vào đội mắt cậu với vẻ bất ngờ. Đây có phải là sự thật? Không phải mơ chứ? Ông chưa bao giờ nghĩ rằng đứa con mà ông nghĩ sẽ chẳng bao giờ xem ông là bố bây giờ lại xin lỗi ông. Im lặng hồi lâu ông bật cười khiến Ken không khỏi ngỡ ngàng…
– Ta hiểu rồi! Nhóc Shin này thật là… lắm chiêu. Ta có việc phải về trước, hai hôm nữa Shin xuất viện mình cùng đi ăn nhé!
Ông đặt tay lên vai cậu với vẻ mặt vô cùng vui vẻ. Tảng đá trong lòng cậu dường như đã được nhấc khỏi. Cậu thấy trong lòng nhẹ nhõm vô cùng. Cậu mĩm cười với ông…
– Vâng!
Ông bước ra khỏi phòng. Lúc này Ken mới suy nghĩ về câu nói của ông. Vài giây sau cậu cũng bật cười. Không ngờ nó lại nghĩ ra cả cách này. Cậu cảm thấy hạnh phúc lắm!
Lúc ấy, nó đứng đằng sau bức rèm giường bên cạnh cũng nở một nụ cười thật tươi…
______________________________
Hai hôm sau, đã đến ngày nó xuất viện. Ken đang phụ nó thu dọn đồ đạc.
– Hôm nay xuất viện rồi. Vui không?
– Tất nhiên rồi! Cả tháng ở trong này khó chịu muốn chết…
– Her…
Ken bật cười trước sự háo hức đến mức hồn nhiên của nó. Bỗng cửa mở, Sun
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




