|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
một tuần trôi qua. Mặt trời vẫn mang đến ánh sáng ấp áp vào mỗi buổi sáng. Chim vẫn mang đến tiếng hót líu lo. Gió vẫn nhè nhẹ thổi bay mái tóc của bao người trên đường phố. Và nó vẫn nằm đó…
– Ken. Em ăn gì chưa?
Ken quay sang nhìn Jun khi Jun mở cửa bước vào và nói. Ken khẽ lắc đầu…
– Em mau đi ăn tí gì đi…
– Nhưng em muốn đợi Shin tỉnh dậy…
– Em muốn đợi Shin tỉnh dậy thì phải có sức chứ. Không chừng cả em cũng phải nằm viện luôn đấy! Mau xuống canteen ăn tí gì đi.
Ken hơi lo sợ trước những gì Jun nói. Cậu sợ khi cậu phải nằm viện thì không ai bên cạnh nó. Cậu khẽ gật đầu và đứng dậy tiến ra cửa sau khi nhìn nó một cái…
– Mà này…
Ken quay lại nghiêng đầu nhìn Jun.
– Chuyện của em với ba thật sự không thể sao…?!
– Em sẽ suy nghĩ. Thôi em xuống canteen đây!
– Ừm!
Nhìn Ken quay đi Jun khẽ mĩm cười. Anh quay nhìn gương mặt của nó…
– Vậy là có cơ hội rồi. Bé Shin giỏi lắm! Em nhất định phải mau tỉnh dậy để tiếp tục giúp Ken nhé!
Lúc đó cửa mở ra. Sun và Min bước vào nhìn Jun mĩm cười…
– Chào anh.
– Chào hai em. – Jun cười đáp – Hôm nay hai đứa đến chung à?
– Chỉ tình cờ gặp ở bên ngoài thôi anh. – Sun tiến đến chổ nó và nói. – Mà Ken đâu rồi anh?
– Anh mới bảo nó xuống canteen rồi. Tối qua đến giờ nó không ăn uống gì cả. – Jun thở dài đáp.
– Tội nghiệp Ken! Chắc cậu ấy vẫn nghĩ là mình có lỗi…
– Chứ gì nữa! Đáng lẽ người nằm đây phãi là hắn mới đúng…
– Này! Đang nghĩ gì mà đơ người ra thế… – Sun đẩy vai Min khi thấy cậu chỉ im lặng không nói gì.
– Hả? *giật mình*
– Tôi hỏi cậu làm gì mà cứ đơ người ra thế?
– Đâu có đâu. Mà hôm nay để tớ lo việc tắm rửa cho Shin cho…
– Không được *đồng thanh hét*
– Sao… sao vậy?! *xanh mặt*
– Thì… thì việc đó có y tá làm rồi cậu không cần phải lo. Cậu đi rữa giúp tôi cái lọ hoa này đi…
– Ờ…
Min cầm cái lọ hoa bước ra khỏi phòng. Lòng cậu vẫn đang thắc mắc…
– Sao họ lại ngăn cản mình. Thái độ họ hình như có gì đó lạ lắm. Chắc chắn có gì đó mờ ám.
Bỗng Min giật mình khi thấy một người đang đứng trước mặt cậu…
– Cậu… sao…
– Suỵt. Hãy tìm cơ hội để xử tên đó cho tôi. – Hắn dúi vào tay Min một cái giỏ – Tôi đi trước đây. Làm cho tốt đấy!
Min gật đầu thì tên đó bỏ đi. Lúc đó Ken đi từ canteen lên thấy Min đang đứng đó nên đánh nhẹ lên vai Min…
– Này, làm gì ở đây vậy?
– Hả?! *giật mình lần 2*
– Túi gì vậy?
– À không có gì. Thôi tớ đi rữa cái lọ hoa đây…*bỏ chạy*
Ken nhìn Min bỏ chạy mà chẳng hiểu gì. Cậu lắc đầu rồi bước tiếp…
___________________________________
Đến chiều hôm đó…
– Cũng trễ rồi! Mọi người về đi. Hôm nay để tớ ở lại với Shin…
– Nhưng hôm qua cậu đã ở lại rồi mà… – Sun lên tiếng.
– Hay hôm nay để anh ở lại với Shin cho. Em về nghĩ đi Ken…
– Không sao đâu! Mọi người về đi. Hôm nay em muốn ở lại với Shin.
Trước sự cương quyết của Ken mọi người chỉ có thế gật đầu. Cả ba bước ra ngoài…
– Không ngờ cơ hội lại đến nhanh như vậy *cười đểu*…
Chap 24 –
Jun đưa Sun và Min về. Trên đường về cả ba không nói gì chỉ im lặng với vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ. Đi được một đoạn khá xa bệnh viện thì Sun mới quay sang Jun và lên tiếng…
– Sao một tuần rồi mà Shin nó vẫn chưa tỉnh vậy anh? *thở dài*
– Em đừng lo! Bác sĩ đã nói do sức khỏe Shin hơi yếu nên chưa tỉnh dậy thôi, đã qua giai đoạn nguy hiểm rồi mà.
Jun quay sang đáp lời Sun mà không quên kèm theo một nụ cười dịu dàng để trấn an nhỏ. Nhưng trong lòng Sun vẫn chưa thể an tâm, nó là người bị nạn nhưng Sun đau cũng không kém.
– Nhưng anh cũng là bác sĩ sao không trực tiếp chữa trị cho nó.
– Anh không chuyên khoa đó em ạ.
Sun gật gù rồi quay sang nhìn ra bên ngoài ngắm nhìn đường phố đông đúc rực rỡ ánh đèn để lòng vơi bớt đi nỗi lo lắng.
– Mà chiều giờ hai em vẫn chưa ăn gì đúng không? Thôi thì mình ghé đâu đó ăn gì rồi hãy về nhé.
– Vâng.
– Không được đâu ạ! – Min giật mình lên tiếng.
– Sao thế? – Jun quay sang nhìn Min hỏi trước thái độ bất ngờ của Min.
– À không. Tại em có hẹn với bạn rồi anh… À, anh cho em xuống ở đó đi. – Min chỉ về cây cột điện phía trước.
Xe dừng lại, Min bước xuống rồi quay lại chào Sun và Jun. Jun gật đầu còn Sun đưa tay lên ra hiệu tạm biệt rồi xe tiếp tục lăn bánh.
Min nhìn theo chiếc xe đã chạy được một đoạn thì bước lên một chiếc taxi, cậu mặc áo khoác, đeo găng tay vào và đội cái nón của áo khoác lên…
– Cho tôi đến bệnh viện thành phố!
Sun và Jun cũng ghé vào một nhà hàng nhỏ gần đó và dùng bữa.
__________________________________
Ở bệnh viện, sau một hồi trò chuyện cùng nó thì Ken cũng ngáp dài ngáp ngắn.
– Hơ… Ngủ ngoan nha Shin ngốc!
Ken xoa đầu nó rồi gục đầu xuống giường thiếp đi, đội tay vẫn nắm chặt lấy tay nó…
Sau khi dùng bữa tối cùng Jun, Sun mới sực nhớ là để quên đồ ở bệnh viện nên Jun đành đưa Sun quay lại lấy.
– Em đãng trí quá! Có nhiêu đó cũng quên.
Sun nói mà tự cốc nhẹ vào đầu mình như tự trách… Jun thấy Sun như vậy thì bật cười.
– Không sao đâu em. Sẵn tiện mình mua sữa đem vào cho Ken luôn.
– Dạ… Mà gần đến chưa anh?
– Rẽ phải là tới rồi em.
Nó nằm trên giường bệnh và đôi mắt dần dần hé ra… Nó mệt mỏi nhìn Ken đang nắm lấy tay nó mà gục đầu xuống giường ngủ, miệng nó nhoẻn cười. Bỗng bên ngoài có một bóng đen đứng sát vào cửa. Bóng đen đó đang dần dần mở cửa và bước vào, trên tay cầm một máy gây mê bằng điện…
Nó cố lên tiếng gọi Ken dậy nhưng không thể. Cổ họng nó như nghẹn lại không thể phát ra âm thanh. Rồi nó gắng hết sức lay mạnh tay để đánh thức Ken. Ken vừa mới chợp mắt được một tí nên mở mắt mệt mỏi…
– Cậu… cậu tỉnh rồi…
Ken bật dậy khi thấy nó mở mắt, tay vẫn nắm lấy tay nó và gương mặt cậu lộ rõ vẻ vui sướng. Nhưng chưa kip dứt câu thì…
– Ư…
Ken quỵ xuống ngất xỉu do máy tích điện. Mọi việc xảy ra quá bất ngờ nhưng không làm gì được nên nó vô cùng hoảng sợ. Nó muốn hét lên nhưng không thể. Nước mắt nó tự dưng tuôn ra…
Hắn lôi Ken đẩy ra sàn, lấy dây ra trói người Ken lại…
_____________________________________
Trên hành lang bệnh viện…
Sun và Jun cười nói vui vẻ khi đi về phía phòng nó. Đến phòng nó, cả hai mở cửa định bước vào thì bất ngờ thấy hắn đang trói Ken…
– Này! – Sun hét lên.
Jun chạy về phía hắn thì hắn vội chạy qua phía bên kia giường nó. Jun nhào tới hắn liền phóng qua giường nó rồi bắt lấy Sun…
– Mau bỏ con bé ra! – Jun hết lên và tiến về phía hắn.
Hắn một tay giữ lấy Sun, một tay cầm máy tích điện kề gần vào người Sun và lùi ra phía cửa. Jun nghiêm nghị nhìn hắn rồi dịu giọng lại…
– Ở đây là bệnh viện. Cậu không thoát được đâu!
Jun vẫn chầm chậm tiến về phía hắn nhưng chợt đứng sựng lại vì hắn đã bắt đầu ấn nhẹ nút tích điện.
Sun thấy hắn đang chú ý về phía Jun nên cắn mạnh vào tay hắn và dùng tay thụt vào bụng hắn một cái rồi thoát ra. Dù mang bao tay nhưng trông hắn có vẻ đau. Hắn chộp lấy túi đồ trên sàn rồi bỏ chạy mất. Jun vội đuổi theo nhưng thấy tình hình Ken có vẻ không ổn nên đành quay lại….
_________________________________
Sáng hôm sau, những tia nắng len lỏi qua tấm màng che đang bị gió thổi phơ phất rọi vào mặt Ken…
– Shin…! – Ken giật mình bật dậy sau một đêm mê man bất tỉnh.
– Em dậy rồi à.
Ken quay sang thì thấy Jun đang pha nước nóng. Cậu nhìn Jun ngạc nhiên…
– Sao… sao em lại ở đây? Shin đâu rồi?
– Em đừng lo! Shin đã tỉnh dậy rồi. Nhưng vừa thiếp đi một lúc do vẫn còn hoảng sợ…
– Hoảng sợ…?! – Ken nhìn Jun đầy bất ngờ.
Chap 25 –
– Ừm… Em không nhớ gì chuyện đêm qua sao? – Jun cũng khá ngạc nhiên trước thái độ của Ken.
– Hôm qua…
Ken ngập ngừng nói rồi nheo mắt lại suy nghĩ…
– Hôm qua lúc em ngủ thì Shin lay tay em, em tỉnh dậy thì thấy cậu ấy đã tỉnh rồi sau đó có cái gì đó kề vào cổ và sau đó… chẳng nhớ gì cả!
Nhìn gương mặt bơ bơ của Ken làm Jun phải bật cười. Rồi Jun kể lại mọi chuyện, Ken chăm chú nghe mà hai mắt nheo lại…
– Thế có bắt được tên đó không?
– Vì lúc đó anh lo em gặp chuyện nên đành quay lại…
– Shin có bị thương không?
– Không. Chỉ hơi hoảng sợ…
– Em muốn qua thăm Shin.
– Ừm.
Jun gật đầu rồi cùng Ken đi sang phòng nó…
Trong phòng nó đang trò chuyện cùng Sun thì Ken mở cửa bước vào. Sun bất ngờ nhìn ra cữa…
– Cậu tỉnh rồi à. *mĩm cười*
– Ừm. – Ken cười đáp.
– Thôi hai cậu trò chuyện đi. Mình ra ngoài mua ít thức ăn.
– Cám ơn cậu.
– Đi nhé! – Sun quay lại nói với nó rồi bước ra ngoài cùng Jun.
Ken tiến đến giường nó và ngồi bên cạnh. Cậu không nhìn nó và nó cũng vậy. Cả hai cùng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




