watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:48 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5396 Lượt

gặp một người bạn ở gần đó. Anh chạy xe ngang qua thì thấy Ken đang bước đi với vẻ mặt khó hiểu. Anh tiếp tục chạy được một đoạn nhưng thấy không an tâm. Anh cảm nhận được dường như sắp có chuyện gì đó xảy ra nên anh quay xe lại…
Nó và chủ tịch đuổi theo Ken. Khi đã thấy Ken đi phía trước chủ tịch cố gắng hét to:
– Mau đứng lại!
Ken đứng lại. Chủ tịch và nó tiến về phía Ken. Gần đến gần Ken thì Ken quay lại, cậu cố gắng nói với giọng bình thản…
– Đã bảo là cắt đứt rồi. Còn gì để nói sao?
– Mày… – Chủ tịch ho mấy cái vì quá tức giận
Thấy tình hình quá căng thẳng nó đành lên tiếng, tay nó thì vỗ nhẹ vào lưng chủ tịch…
– Ý Ken không phải là vậy đâu. Xin bác…
– Không. Ý tớ chính là như vậy! – Ken ngắt lời nó…
Nó mở to mắt nhìn Ken đầy ngạc nhiên. Thật sự lúc này nó không biết nên làm gì. Đáng lẽ hôm nay là một ngày vui vẻ tại sao khi nó mới ra ngoài một tí thì mọi chuyện lại trở nên như thế…
Ken quay đi và bước sang đường. Chủ tịch bước ra níu tay áo Ken lại. Bỗng có một chiếc xe lao về phía cả hai người với một tốc độ khá nhanh. Chủ tịch vội đẩy Ken ra còn nó thì hoảng hốt dùng hết sức lao vào đẩy chủ tịch ra và… RẦM!!!
Chiếc xe tông thẳng vào người nó. Nó văng ra và nằm bất tỉnh, máu bắt đầu lan ra từ người nó. Còn chiếc xe thì chạy đi mất…
– Shin!!! – Ken hét lên khi thấy nó nằm đó.
Cậu vội chạy đến nâng người nó dậy. Cậu lay nó và gọi. Nước mắt cậu lúc này tuôn ra…
– Cậu mở mắt ra đi Shin. – Cậu vẫn tiếp tục lay người nó…
Bỗng nó mở mắt ra trông sự mệt mõi. Ken thấy đôi mắt nó hé dần miệng nó thì lắp bắp như muốn nói điều gì đó nhưng không đủ sức. Cậu nói trong nước mắt…
– Cố lên! Cậu sẽ không sao đâu…
Jun vừa chạy đến thì thấy đám đông bu lại. Lòng anh bỗng thấy nôn nao khó chịu. Anh chạy đến thật nhanh và chen vào đám đông đó. Và rồi mắt anh mở thật to khi thấy Ken ngồi ôm lấy nó đang đầm đìa máu…
Jun vội ngồi xuống.
– Shin! Shin… Mở mắt ra đi, anh hai đây, mở mắt ra đi… – Jun lay người nó khi thấy nó dần khép mắt lại.
____________________________________
Tại bệnh viện…
Sun và Min chạy đến thì thấy Ken, Jun và chủ tịch đang đứng trước phòng cấp cứu. Trong đầu Sun lúc này rối bời. Cô chạy đến và lay tay Ken…
– Shin.. Shin sao rồi!
Ken không nói gì. Cậu im lặng nhìn vào phòng cấp cứu. Nơi cách đây nửa giờ trước mọi người đã đẩy nó vào đó…
– Vẫn đang cấp cứu. Tình hình có vẻ nghiêm trọng vì mất nhiều máu…
Jun cố gắng kiềm lấy cảm xúc của mình để trả lời Sun. Mắt anh đỏ hoe nhưng anh cố giữ bình tĩnh nên không rơi nước mắt…
Sun bước tới trước cửa cấp cứu. Cô dựa đầu vào cửa mà nói trong nước mắt.
– Mày nhất định sẽ qua khỏi mà Shin. Đúng không? Mày nhất định sẽ qua khỏi…
– Nhất định cậu ấy sẽ không sao đâu – Min vỗ vai nó an ủi.
Lát sau, mọi người vẫn đứng trước phòng cấp cứu đợi. Sun vào nhà vệ sinh để rửa mặt, cô không muốn khi nó tỉnh dậy sẽ thấy gương mặt đầm đìa nước mắt của cô. Bỗng Min có điện thoại, cậu bước ra xa và bắt máy…
– Alo?
– Mau đến chổ tôi ngay lập tức. Mau lên! – Đầu máy bên kia hét lên làm mặt Min biến sắc, trên mặt cậu hiện rõ vẻ sợ sệt.
– Vâng.
Dập máy và Min bắt đầu bước đi. Sun đứng gần đó đã thấy hết mọi chuyện. Cô hơi thắc mắc. Nhưng điều đó lúc này không quan trọng nên cô quay lại phòng cấp cứu.
Ngay lúc Sun vừa quay lại thì bác sĩ bước ra. Mọi người đều giật mình và bước đến chổ bác sĩ…
– Cậu ấy sao rồi bác sĩ? – Sun hỏi mà trong lòng hồi hộp.
– Đã qua giai đoạn nguy hiểm. Nhưng chân trái bị nứt xương và vẫn chưa tỉnh lại…
– Vậy khi nào cậu ấy mới tỉnh lại vậy bác sĩ? – Mắt Sun lại đỏ lên khi nghe bác sĩ nói.
– Tôi cũng không chắc lắm do bệnh nhân mất quá nhiều máu. Có thể cần truyền máu ngay bây giờ…
– Shin máu AB… – Sun quay sang nhìn Ken và Jun rồi nói.
– Tôi máu AB! – Jun và Ken đồng thanh đáp.
– Vậy hai cậu theo tôi xét nghiệm rồi lấy máu nhé.
– Vâng.
– Tôi có thể vào xem cậu ấy không bác sĩ…
– Được.
Nói rồi Sun và chủ tịch bước vào phòng bệnh của nó. Còn Ken và Jun thì theo bác sĩ xét nghiệm.
__________________________________
Tại ngôi nhà hôm trước…
Bốp!!! Cái tát thẳng “nhẹ nhàng đáp” vào mặt Min.
– Tôi bảo cậu làm gì hả? Tại sao mọi chuyện lại thành ra như thế này? *quát*
– Tôi… tôi… *sợ hãi*
– Chuyện nhỏ như thế mà làm không xong…
– Tại… tại…
– Hay là cậu muốn mẹ…
– Không! Không! Tôi hứa sẽ cố gắng hơn mà.
– Tôi còn có thể tin cậu hay sao?
– Cho tôi một cơ hội đi. Tôi hứa sẽ cố gắng hết mình…
– Biến đi! Tôi sẽ liên lạc sau…
– Vâng… *dzọt lẹ*
Người đó vẫn đứng với vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ.
____________________________________
– Shin… – Sun vẫn nắm lấy tai nó nãy giờ mà gọi tên.
Chủ tịch, Ken và Jun đứng đó nhìn nó. Mắt Ken rưng rưng nhưng cậu cố gắng kiềm chế. Cậu không muốn khóc vào lúc này. Cậu phải thật mạnh mẽ để chăm sóc nó… Bỗng cửa mở ra làm mọi người quay sang nhìn. Y tá bước vào…
– Ai là người nhà của bệnh nhân?
Sun vừa định lên tiếng thì Jun đã lên tiếng trước…
– Tôi là anh của cậu ấy.
– Hm?!
Sun nhìn Jun đầy ngạc nhiên nhưng anh nhìn lại cô bằng một ánh mắt trìu mến…
Chap 23 –
Ở khuôn viên bệnh viện, Sun và Jun ngồi cạnh nhau. Cả hai im lặng nhìn lên bầu trời lấp lánh những vì sao. Gương mặt cả hai lúc này đã nhẹ nhõm đi phần nào…
– Thật ra…
Sun định lên tiếng thì Jun đã mở lời trước. Sun quay sang nhìn Jun và chờ đợi câu truyện sắp được kể ra từ đôi môi anh…
– Anh rất bất ngờ khi nhận ra Shin.
Sun nhìn Jun không nói gì. Lúc này, cô dùng ánh mắt để đáp thay cho lời nói. Nhìn vào ánh mắt của Sun, anh mĩm cười rồi tiếp tục quay lên nhìn bầu trời và nói tiếp:
– Cái hôm chúng ta ngồi ở canteen. Khi nghe Shin kể về người anh thì anh đã nhận ra. Lúc đầu khi gặp Shin anh đã có một cảm giác rất lạ rồi. Một cảm giác thân thuộc!
Nhìn môi anh vẽ một nụ cười làm cô cũng cười theo…
– Vậy sao anh không nói với nó? – Giọng Sun vẫn đều đều vì chính cô đã biết câu trả lời của anh.
– Anh rất muốn… Nhưng anh không muốn Shin vướng bận bất cứ điều gì khi em ấy đang cố thực hiện hi vọng của mình.
– Vì Ken ư? – Sun quay sang Jun nhìn anh bằng ánh mắt hết sức dịu dàng.
– Ưm *gật đầu*. Anh muốn trả ơn chủ tịch…
Sun vẫn im lặng, cô vẫn nhìn lên bầu trời và ngắm nhìn những ngôi sao. Miệng cô vẫn giữ nguyên nụ cười – nụ cười hài lòng.
– Nhưng anh thấy mình thật vô dụng…
Bỗng đôi mắt Min thoáng chút buồn. Cảm giác như anh thấy mình có lỗi… Sun quay lại nhìn Jun với ánh mắt ngạc nhiên.
– Sao anh lại nói vậy?
– Kể từ lúc Shin đến đây cho đến bây giờ. Hết chuyện này đến chuyện khác xảy ra. Shin đã nhiều lần chuyện đựng đau đớn nhưng anh thì lại chẳng làm gì được cho em ấy. Kể cả em mình anh cũng không thể bảo vệ được…
Nhìn Jun lúc này Sun không khỏi xúc động. Nhưng cô không khóc, vì đôi lúc nước mắt chẳng giải quyết được vấn đề. Rồi cô đứng dậy, bước đến đối mặt với Jun. Sun đặt hai tay mình lên vai anh và nói:
– Anh đừng nghĩ vậy, những chuyện này đâu ai biết trước được. Điều chúng ta nên làm bây giờ là bên cạnh Shin, cùng nó vượt qua chuyện này. Ngồi đây trách bản thân mình thì đâu được gì đâu anh…
Jun ngước lên nhìn Sun mĩm cười và khẽ gật đầu. Thật sự khi nói chuyện với Sun, trong lòng Jun thấy thoải mái nhiều lắm…
________________________________
Lúc Sun và Min ngồi bên ngoài thì Ken ở trong phòng bệnh chăm sóc cho nó. Ken ngồi bên cạnh giường bệnh nó, nắm đôi bàn tay khá lạnh của nó. Mắt Ken nhìn nó rồi mặt cậu tỏ ra vênh váo…
– Này! Mau tỉnh lại đi chứ! Ngủ gì mà ngủ lắm thế hả?
Ken lấy tay mình xoa xoa bàn tay để giữ ấm cho nó. Bao giờ cũng thế! Khi bên cạnh nó thì ánh mắt lạnh lùng của Ken biến đâu mất. Thay vào đó là ánh mắt chứa đựng đầy ấp niềm vui. Mắt cậu đỏ dần và nhìn nó dịu dàng. Trong đầu cậu giờ đây chứa đựng biết bao nổi buồn và nổi đau…
– Cậu có chấp nhận lời xin lỗi của tớ hay không? Tớ… tớ đã gây cho cậu biết bao đau đớn.
Đây là lần thứ ba Ken khóc kể từ sau khi mẹ cậu mất. Và cũng là lần thứ hai Ken khóc khi ở bên cạnh nó.
– Tại sao? Tại sao lại vì một đứa tồi tệ, chẳng ra gì như tớ mà làm bao chuyện chứ. Tớ không xứng đáng!
Ken đã gục mặt xuống giường. Gương mặt cậu áp vào tay nó. Bỗng có một bàn tay đặt lên vai Ken làm cậu bất ngờ, Ken từ từ ngước lên nhìn…
– Cậu không tồi tệ. Cậu xứng đáng nên Shin mới làm như vậy. – Nhìn Ken, Sun nói và nở một nụ cười.
Cả không gian rơi vào im lặng. Ken tiếp tục nhìn nó và lấy tay lau nước mắt. Cậu mĩm cười với nó. Nụ cười ấy như một lời hứa – lời hứa sẽ luôn mạnh mẽ, luôn sát cánh bên nó để vượt qua mọi khó khăn…
_________________________________
Đã

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT