|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
như vậy, cô đột nhiên phát hiện mình tựa như cũng không bài xích chuyện kết giao với Bạch Hạo Duy, thậm chí còn có chút chờ mong.
Cô…… Không phải đã thích anh rồi chứ?
“Chị, vừa rồi giống như em nghe được chị đang nói chuyện, chị vừa nói chuyện điện thoại với ai à?” Không cho cô lảng tránh vấn đề vừa rồi, Hứa Triết Tự chưa từ bỏ ý định tiếp tục truy vấn.
“Ừ, một đồng nghiệp gọi tới.”
“Đồng nghiệp? Là đồng nghiệp nào vậy?” Hứa Triết Tự không khỏi kinh ngạc, anh biết chị mình luôn luôn cô đơn, không hay nói chuyện cùng đồng nghiệp, làm sao có thể có ai gọi điện thoại đến cho chị được, lại còn khiến chị cười vui vẻ như vậy nữa…… Vui vẻ, đúng, anh không nhìn lầm, vừa rồi chị thật sự cười rất vui vẻ.
“Là……”
Ngay lúc cô đang muốn mở miệng thì điện thoại trong nhà lại vang lên, Hứa Triết Tự đi ra phòng khách nghe điện thoại, là muốn tìm anh, họ nói chuyện cũng mất một giờ, chờ khi anh nói chuyện xong, Hứa Tình Hoan cũng lên giường đi ngủ rồi.
***
Mới sáng sớm tinh mơ, Bạch Hạo Duy đã đi vào Giai Tiên, chỉ huy công nhân khuân vác chuyển đồ anh mua lên tầng trên cùng, sau khi những công nhân đó rời đi, anh lại bận rộn một lúc lâu, thẩn thể anh còn chưa khôi phục hoàn toàn nên một lúc sau đã thở hổn hển, trán chảy đầy mồ hôi, áo sơmi trắng của anh cũng dính bẩn, nhưng nhìn hoa viên nhỏ trước mắt đã dần dần hoàn thành, anh lại không nhịn được nhếch khóe miệng lên nở nụ cười.
Về sau nơi này sẽ là thế giới bí mật của anh và Tình Hoan, tưởng tượng đến cảnh anh và Tình Hoan cùng nhau ăn cơm trưa ở đây, anh lại cười càng toe toét.
Nếu anh đem cô trở về bên mình, nếu anh làm chồng cô, thì anh muốn dùng tình yêu thương tràn đầy của mình lấp kín từng khe hở trong cuộc sống của cô!
Lần này, anh nhất định phải sống được thật lâu thật lâu, cùng ở bên cô đến già, tuyệt đối không thể để cô vì anh mà đau lòng, rơi lệ.
“Em nói với anh muốn dùng tầng cao nhất, là vì làm cái này sao?” Phía sau đột nhiên vang lên một tiếng nói, anh quay đầu nhìn, chỉ thấy vẻ mặt kinh ngạc của Diệp Uy đang nhìn hoa viên nhỏ của anh.
“Thế nào, lãng mạn không?” Trên mặt Bạch Hạo Duy mang theo một tia đắc ý hỏi.
“Sao tự dưng lại đi làm hoa viên ở đây thế?” Diệp Uy buồn bực.
“Đương nhiên là để vừa tâm sự vừa ngắm hoa với người mình yêu rồi.” Chuyện theo đuổi Tình Hoan, anh cũng không sợ để cho Diệp Uy biết, dù mọi người trong công ty đều biết Tình Hoan là của anh cũng tốt, như vậy sẽ không ai dám có ý gì với cô nữa.
“Người mình yêu hả?” Diệp Uy trừng lớn mắt. “Em chỉ ai thế? Troy hay Tình Hoan?”
“Làm sao có thể là Troy!” Anh tức giận lườm hắn một cái.
“Nhưng đêm qua anh gặp Troy, hắn nói hắn vẫn còn ở lại bên cạnh em.” Trước đây giới hội họa từng truyền ra tin Hạo Duy và người đại diện của mình là một đôi tình nhân, bởi vì Hạo Duy sống ở Mỹ lâu năm, không thường xuyên liên lạc, cho nên hắn cũng không biết tình hình thực tế như thế nào.
Nhắc tới chuyện này, sắc mặt Bạch Hạo Duy lại suy sụp.
“Hôm qua tan tầm tên kia lại chạy đến tìm em, uy hiếp em, hắn nói nếu không giữ hắn lại thì ngày nào hắn cũng đến công ty làm loạn, em chỉ có thể để hắn ở lại thôi.” Bọn họ ước định kỳ hạn ba tháng, đến lúc đó nếu Troy vẫn không thể khuyên được anh thay đổi tâm ý, thì hắn nhất định phải về Mỹ, từ nay về sau không được đến quấy rầy anh nữa.
Vì muốn thoát khỏi sự dây dưa phiền phức của hắn, anh đành phải nhẫn nại cùng hắn ba tháng.
“Tại sao em không chịu quay lại Mỹ với hắn? Thật ra chờ đến khi tay em không run nữa, em vẫn có thể tiếp tục vẽ tranh mà.” Diệp Uy không hiểu nói.
“Em đã mất đi nhiệt tình với hội họa, bây giờ em đã có mục tiêu khác trong cuộc sống rồi.” Trong giọng nói nhẹ nhàng bâng quơ của Bạch Hạo Duy, có chứa kiên định không thể dao động.
Mất đi nhiệt tình với hội họa? Diệp Uy không thể tin được lý do đó lại được nói ra từ cậu em họ cả ngày vùi đầu vào thế giới hội họa này.
“Hạo Duy, em thật sự thay đổi rất nhiều, khó trách Troy nói em xa lạ làm cho hắn gần như không nhận ra.”
“Em từng chết đi một lần sau đó đã sống lại một lần nữa, bây giờ Bạch Hạo Duy trước mắt anh này, đã không còn là Bạch Hạo Duy trước đây nữa.” Anh nói ám chỉ.
Cẩn thận đánh giá người mồ hôi đầm đìa trước mắt này, lại thấy vẻ mặt tươi cười của Bạch Hạo Duy, Diệp Uy trầm ngâm.
“Em có thật lòng với Tình Hoan không?” Nói thực ra, so với Bạch Hạo Duy âm trầm khép mình trước đây, hắn có vẻ thích Bạch Hạo Duy sáng sủa thích cười này hơn.
“Trừ cô ấy ra, lòng em không thể chứa đựng bất cứ ai.” Bạch Hạo Duy nhìn thẳng vào hắn trả lời. Nhắc tới cô, trong mắt anh không giấu được say đắm và thâm tình.
Tình ý sâu đậm đó, ngay cả Diệp Uy cũng cảm nhận được, hắn thực kinh ngạc, mới ngắn ngủn vài ngày thôi, thế mà cậu em họ này đã yêu thương cô ấy sâu nặng đến vậy ư. Tuy nhiên, cảm tình vốn không có đạo lý gì cả, hắn còn nhớ rõ ngày đầu tiên Hạo Duy đến công ty nhìn thấy Tình Hoan, tựa như đã nhất kiến chung tình với cô. (Nhất kiến chung tình: vừa gặp đã yêu.)
Nhưng, trong lòng hắn còn có một nghi vấn. “Như vậy chuyện với Troy là thế nào? Hôm qua hắn nói, trước kia khi còn ở Mỹ, hai người đã ở cùng nhau.” Giới hội họa truyền lưu bọn họ là một đôi tình nhân, chắc là không phải tin đồn vô căn cứ đâu.
Không nghĩ tới Troy còn nói ra lời khiến người ta hiểu lầm này với Diệp Uy, Bạch Hạo Duy đen mặt, vội vàng giải thích. “Quan hệ giữa em với hắn chỉ là họa sĩ với người đại diện thôi, em tuyệt đối không có loại tình cảm nào khác với hắn đâu. Anh cũng biết trước kia em có chút tự kỷ, không tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài, cho nên hắn mới có thể chuyển đến gần em để tiện chăm sóc cuộc sống hàng ngày của em.”
Chuyện có đúng như lời anh nói không, thật ra hắn cũng không rõ ràng, có điều dựa vào trực giác của hắn, tình cảm Troy dành cho Bạch Hạo Duy chắc chắn không hề tầm thường, nếu thật muốn có cái gì, cũng chỉ là mến mộ người tài mà thôi.
Diệp Uy nhìn hoa viên anh mất cả buổi sáng để bố trí, suy nghĩ một chút rồi lại hỏi:“Em là vì Tình Hoan, nên mới không chịu về Mỹ cùng Troy à?”
Nhìn về phía bầu trời trong xanh, một lát sau Bạch Hạo Duy mới nói:“Em vốn không thuộc về nơi đó, nơi này mới là nhà của em.”
Gần đến giờ nghỉ trưa, Bạch Hạo Duy gửi một tin nhắn cho Hứa Tình Hoan – trưa nay chúng ta cùng ăn cơm ở trên tầng cao nhất nhé, anh làm hai phần cơm rất ngon đó.
Bởi vậy vừa đến mười hai giờ, anh liền khẩn cấp lên tầng trên cùng đợi cô, anh có chút không yên lòng, không biết cô có lên đây không.
Anh còn nhớ rõ trước đây khi theo đuổi cô, mãi đến lần hẹn thứ mười hai, cô mới gật đầu đồng ý.
Thời gian cứ trôi qua từng giây từng giây một, Bạch Hạo Duy lo lắng đi qua đi lại, lo lắng có thể là cô không đọc được tin nhắn của anh, lập tức nghĩ, có phải nên xuống tầng trực tiếp nói với cô mới tốt.
Liếc mắt nhìn đồng hồ, mười hai giờ mười phút, ngay khi anh không kềm chế được nữa muốn xuống tầng tìm cô thì cửa thang máy lại được đẩy ra, vừa thấy đó là cô, Bạch Hạo Duy hưng phấn chạy qua.
“Anh còn nghĩ em không nhận được tin nhắn của anh, đang muốn đi xuống tìm em đó.” Anh tươi cười, hoa chân múa tay vui sướng nói. “Nào, chúng ta qua bên kia ngồi đi.” Anh kéo tay cô đến một bàn ăn ngoài trời.
Sau khi hai người đã ngồi xuống, Hứa Tình Hoan giương mắt nhìn về phía hoa viên nhỏ phía trước, cô chưa từng lên tầng cao nhất này, không biết hóa ra còn có một nơi như thế, nhưng cô có cảm giác nó mới được chuẩn bị không lâu.
“Sao anh lại phát hiện ra nơi này?” Cô tò mò hỏi.
“Sáng sớm nay anh đã đến làm, anh nghĩ sau này mỗi ngày sẽ chuẩn bị hai phần cơm trưa, giờ nghỉ trưa chúng ta sẽ cùng nhau ăn ở đây.” Ánh mắt anh lóe sáng nói. Cô gầy đi rất nhiều, anh muốn bồi bổ cho cô.
Cô kinh ngạc nhìn anh. Chỉ vì muốn cùng cô ăn trưa, cho nên anh mới bố trí nơi này thành như vậy?
“Nào, nếm thử tay nghề của anh đi.” Anh vội vàng mở hộp cơm ra, đặt một đôi đũa xuống trước mặt cô.
Dưới ánh mắt chờ mong của anh, cô ăn thử một miếng, hương vị này làm cô có cảm giác hoài niệm, cô nghi hoặc nheo mắt lại, tiếp tục ăn miếng thứ hai, miếng thứ ba.
Sau khi ăn xong ba miếng, cô xác định rằng trước đây mình đã từng nếm qua mùi vị này rồi, vị giác của cô nhớ mang máng đến hương vị này, tiếp theo, trước mắt cô thoảng qua một bóng dáng đang bận rộn trong phòng bếp, sau đó không lâu, trên bàn đã bày ra rất nhiều món ăn với những hương vị và màu sắc tuyệt vời, cô cố gắng muốn thấy rõ gương mặt người đó.
Nhưng anh ấy không quay mặt lại, cô giơ tay ra giữa không trung muốn nắm lấy, muốn kéo anh quay người lại –
“Làm sao vậy, Tình Hoan?” Bạch Hạo Duy cầm bàn tay đang giơ ra của cô, lo lắng nhìn vẻ mê võng trên khuôn mặt cô.
“Em…… Giống như thấy một người.” Cô thì thào nói.
“Em nhìn thấy ai?”
“Anh ấy đứng nấu ăn trong phòng bếp, em không nhìn rõ mặt anh ấy.” Đột nhiên cô có chút hoảng hốt, cảm thấy mình tựa như đã quên mất chuyện gì đó rất quan trọng, cau mày cố gắng hồi tưởng.
Nghe thấy vậy, ánh mắt Bạch Hạo Duy bỗng sáng lên. Cô nhớ lại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




