|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
xuất hiện của mình, thì lập tức thấy nụ cười trên môi cô tắt ngấm, thay vào đó là khuôn mặt xám ngoét. Anh hơi thất vọng, mặc dù biết trước nụ cười đó không phải là dành cho mình, nhưng khi thấy nó biến mất nhanh như vậy, lại cảm thấy hơi bực.
Linh Hương nhìn thấy Cao Thiên Hựu thì lập tức đứng bật dậy,ấp úng:
– Cao tổng, tôi… tôi… tôi chỉ đang xem giờ.
Nói xong câu này, cô mới thấy mình thốn không tả được. Việc gì mà phải đi khai báo việc mình làm với hắn, lại còn trưng cho hắn xem cái bộ mặt sợ sệt của mình nữa chứ. Nhớ lại lời cảnh báo của Tinh, cô lại tự nhắc nhở bản thân, không được cho hắn thấy cái biểu hiện ngại ngùng này, bởi nếu thế hắn sẽ có hứng thú với mình. Thế là Linh HƯơng mặt lạnh tanh, nhìn thẳng vào Cao Thiên Hựu:
– Mời vào!
Thiên Hựu như không tin vào mắt mình, anh chẳng thể nghĩ cô ta lại có thể phát ngôn ra hai cái câu chẳng ra đâu vào đâu như vậy. Lần đầu tiên thì chắc do sợ hãi nên nói mớ, nhưng lần thứ hai khuôn mặt cô ta khá là bình tĩnh, làm sao lại nói ra cái câu điên rồ ấy. Anh cũng mặt lạnh tanh, nhìn Linh Hương rồi tiến thẳng vào chiếc giường, nằm phịch xuống rồi quay sang nói với Linh Hương:
– Tôi đói!
Đói thì kệ bố nhà anh, nói câu liên quan kinh. Khách sạn chứ có phải nhà riêng đâu mà chờ tôi nấu ăn cho. Không biết đường tự đi mà gọi đồ ăn à. Thế nhưng Linh Hương chợt nhớ ra khoản ăn uống cũng có trong kế hoạch, thế nên cô ngọt giọng:
– Tôi biết ngay. Cao tổng bận rộn như vậy, đói là phải, tôi đã gọi sẵn đồ ăn rồi. Họ chắc cũng chuẩn bị mang lên
Thình lình, Cao Thiên Hựu kéo tay Linh Hương, khiến cô mất đà mà ngã xuống giường, hắn nhanh chóng đè nằm trên cô, ánh mắt rất chi là giống sắc lang. “Sợ chưa, cái bản chất của cô tôi rõ lắm rồi, để xem cô còn thể hiện cái mặt lạnh ấy với tôi được bao lâu nữa”
Linh Hương bị Thiên Hựu kéo xuống thì hết hồn, suýt nữa không làm chủ được mà hét lên. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt rất chi là dâm dê đê tiện, cô chỉ muốn ngay lập tức cầm cái dép ốp hẳn vào mặt hắn thôi. Thế nhưng cô lại nghĩ, nếu mình có biểu hiện sợ sệt kiểu gái ngoan chắc chắn sẽ khiến thằng cha này đắc thắng, nên cô cố gắng làm mặt lạnh hết có thể. Nhưng mà làm sao đây, mặt cô cứ đỏ bừng lên, tim thì đập thình thịch.
Thiên Hựu nhìn biểu cảm trên khuôn mặt cô thì vui sướng vô cùng. Ánh mắt cô thì toát lên vẻ bất cần nhưng không thể che giấu nỗi hoang mang, khuôn mặt thì đỏ bừng lên. “Cô ra vẻ với tôi làm sao được. Kinh nghiệm bao nhiêu năm, con nhãi như cô còn lâu mới qua mặt được tôi”. THiên Hựu được đà lại càng lần tới, vuốt ve mái tóc cô.
“Mẹ ơi, mày có thôi đi không. Bà đây đâu phải con mèo trong lòng mày. Mày vuốt tóc bà như vuốt lông thế hả. Tóc bà đã rối thì chờ, vuốt vào mắc tóc bà, rồi rụng sợi nào thì bà giết mày”- Linh Hương cứ nghĩ như vậy, nhưng mà chỉ nghĩ được chứ không làm được, biểu cảm khuôn mặt vẫn không thể thay đổi.
THiên Hựu tiếp tục trò đùa của mình, tay lồng vào trong làn tóc của LInh HƯơng, năm ngón tay thon dài của anh trở thành một cái lược thông dụng. Thế rồi cái lược ngọc ngà ấy chải từ trên đỉnh đầu Linh HƯơng, vuốt dọc xuống gần đuôi tóc. Thế nhưng, Linh HƯơng nghĩ có sai đâu, đến sát đuôi tóc thì nó mắc lại. Tình cảnh hết sức khó xử. Thiên Hựu cũng hơi ngớ ra, tình huống này anh đúng là anh chưa gặp bao giờ. Anhtừng hành động như thế này không biết bao nhiêu lần, mọi lần thì đương nhiên rồi, các cô gái ngây ngất vì cử chỉ ân cần đó. Anh chẳng biết làm thế nào, nhưng rồi cũng tự nhắc mình, thôi thì đằng nào cũng phải chải cho xong. Thế là năm ngón tay ấy kéo xuống đuôi tóc, rồi “phựt, phựt, phựt”, giật mãi mà tóc nó vẫn cứ rối lại không chịu ra.
Linh HƯơng hét lên vì đau, lúc này thì quên cả ngại:
– Đồ thần kinh, tóc tôi đã mỏng rồi anh còn định giật phăng bao nhiêu sợi nữa hả.
Thiên Hựu lúc này cũng thấy hành động của mình hơi kì cục, nhưng vẫn cãi cố:
– Yên nào, cô đần thế nhỉ, phải gỡ tóc cô ra rồi tôi mới giải phóng được năm ngón ta của mình chứ.
Linh Hương nhìn Thiên Hựu, điệu bộ khinh khỉnh:
– Thiếu gia à, anh làm như vậy mà cũng đòi gỡ rối à. Chỉ làm nó rối thêm thôi. Mà anh nói tôi đần, tôi thấy anh cũng chẳng phải loại thông minh gì. Ngu hơn cả đứa đần thì gọi là gì không biết? Chải đầu mà thấy rối quá, chẳng ai lại kéo ó thật lực như anh cả, người ta chỉ việc nhất lược ra mà thôi.
Thiên Hựu nghe xong thì tỉnh người. Nhấc năm ngón tay đang ở trên tóc Linh Hương ra, rồi sau đó ngồi dậy. Linh Hương cũng ngồi dậy, hơi ngượng một tí, ai dè cái mái tóc bù xù này có ngày lại là cứu tinh của mình. Cô mỉa mai:
– Chậc chậc, tuổi thơ không có tóc là đây.
THiên Hựu bình tĩnh đáp:
– Cô tốt đẹp chắc, đàn bà mà đầu bù tóc rối.
Ực. Hắn nói làm cô cũng tháy ngại lắm, nhưng mà động chạm đến tự ái của người khác đâu phải dễ. Cô lên tiếng:
– Tóc tôi nó vốn đẹp lắm, nhưng nếu không phải có những loại vô xỉ đang yên đang lành đẩy người khác xuống giường định làm trò đồi bại thì nó đã chả ra nông nỗi này- nói rồi Linh Hương vuốt lại tóc, nhanh chóng mái tóc trở về trạng thái ban đầu.
Hai người đang không biết nói năng gì thì bỗng tiếng chuông báo, hình như có phục vụ. Linh Hương nhanh chóng ra mở cửa, cô phục vụ đi vào đẩy theo vài món ăn và chai rượu. Lúc phục vụ chuẩn bị đi ra ngoài, Linh HƯơng còn tíu tít đi theo như kiểu tiễn khách, khiến Thiên Hựu phải cười khinh. Linh HƯơng cũng nhủ thầm, cười đi cười đi, cười tức là không đề phong, lúc ấy đừng trách bà đây đấy.
– Cô uống chút rượu được không vậy- Thiên Hựu cất tiếng- ngồi ăn như vậy không vừa mắt tôi.
Linh Hương nhớ lại lời Tinh: “Nhớ là khi phục vụ vào phải tìm cách đưa chìa khóa cho chị ấy. Mà mày nhớ không được uống rượu nghe chưa, làm việc lớn nhất thiết phải tỉnh táo. Cứ để mình thằng cha đấy say thôi”. Cô đẻ ý Thiên Hựu cũng uống được kha khá, nhưng mà hắn vẫn chưa có dấu hiệu gì cả. Cô lại nghĩ nếu mình không uống thì thể nào thằng cha này cũng bắt bẻ, rồi nghi ngờ này nọ. Linh Hương nói rồi nhấp một ngụm. Lát sau, cô để ý thấy biểu hiện của Thiên Hựu không được ổn, nên nhanh chóng phi vút vào nhà vệ sinh với lý do: đi WC.
“mày nhớ kĩ, khi nhìn thấy sắc mặt thằng cha họ Cao ấy bất thường thì nhất thiết phải kiếm lý do chạy ngay vào nhà vệ sinh rồi khóa cửa lại nghe không- Tinh nói
Bất thường là thế nào, biểu hiện giống người say á- Linh Hương lên tiếng
Ừ, đại loại như vậy, nói chung biểu hiện ấy nhìn thấy rõ lắm- Tinh ậm ừ”
Linh Hương lúc chạy vào không quên mang theo điện thoại để liên lạc với tụi bạn. Lúc này, cô cũng cảm thấy mình có gì đó không ổn. Cả người bỗng dưng nóng rực lên, bứt rứt không tả được. Cô chợt à lên một tiếng, chết rồi, không phải đây là thuốc … đấy chứ. Tinh chết tiệt, thế mà không chịu nhắc cho cô sớm,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




