|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
cô uống một chút mà đã thế này, thì bên ngoài, tên Thiên Hựu chắc chắn ngấm thuốc vào thì kinh khủng lắm. Cô bất giác rùng mình, nếu mình không chạy vào đây nhanh thì có lẽ đời mình nát thật rồi. “nóng, nóng thật”, cô lại cảm giác đầu hơi quay quay. Bỗng dưng ở ngoài có tiếng đập cửa:
– Linh HƯơng, ra ngoài!- Thiên Hựu ra lệnh
Hãi hùng thật, giọng nói của Cao Thiên Hựu hình như hơi biến đổi, nghe cứ khàn khàn thế nào ấy. Cô cố gắng đứng vững, cố gắng nói thật chậm:
– Không được, tôi chưa xong việc( ra ngoài cái gì, ra đấy để tôi đi đời à)
Thiên Hựu ở bên ngoài đúng là còn bứt rứt gấp trăm lần Linh Hương, người anh nóng bừng bừng, có lẽ kinh nghiệm lâu năm cũng đã cho anh biết mình đang gặp phải chuyện gì. Thực sự thì anh không chịu được, giờ không muốn suy nghĩ ai đã cho thuốc vào rượu nữa, chỉ muốn nhanh chóng xua đi cảm giác này thôi. Anh đập liên tục vào cửa phòng tắm:
– Mau… lên..tôi cần….
Cô nắm thật chắc tay nắm nhà vệ sinh, hắn ta chắc còn khso chịu hơn mình bây giờ. Cô không thể mở cửa, lý trí còn lại nhắc cô điều đó. Cô nhanh chóng ấn nút gọi cho Tinh, cô nghĩ giờ mình không còn có khả năng nhắn tin cho nó nữa rồi, chỉ ấn nút gọi rồi vứt điện thoại ra một góc.
Bên ngoài, Thiên Hựu vẫn đang điên cuồng đập cửa.
Lúc sau, tiếng động ầm ĩ đó đã chấm dứt, cô nghe tiếng bên ngoài:
– Linh Hương, mở cửa, bọn tao đây. Mở cửa.
Linh Hương loạng choạng mở cửa, rồi lảo đảo ôm lấy lũ bạn, chính thức lúc này, cô không còn ý thức được gì nữa.
– Mày chọn loại gì mà mạnh vậy Tinh- NHi cất tiếng- nó như thế này rồi thì còn bàn bạc được gì
– Sao mày không nói sớm cho Linh Hương là trong ấy có thuốc- Linh lại lên tiếng
– Tao đã nhắc nó không nên uống rồi cơ mà- Tinh lên tiếng
Nhi nhìn con bạn vật vạ như thế, gắt:
– Tính con Hương nó tò mò, mày chỉ bảo thế thì nó uống là phải
Linh im lặng một lúc, rồi lên tiếng:
– Mày biết Linh Hương sẽ uống đúng không?
– Ừ, tao vừa nhắc nó vừa gợi nó chút tò mò, dù sao thì cũng phải uống một chút để Cao Thiên Hựu không nghi ngờ gì chứ. Nếu nó biết trước trong ấy có thuốc, nó sẽ chẳng dám động miệng vào. Lúc ấy thì kể cả có xong việc, Cao Thiên Hựu cũng nghi ngờ mà thôi.- Tinh đáp
Nhi nổi nóng:
– Mày điên à, nhỡ nó và Cao Thiên Hựu xảy ra chuyện thì sao Nếu nó không nhanh chóng vào nhà vệ sinh thì bọn mình ăn nói sao với nó, tao còn hứa sẽ không để chuyện gì xảy ra với nó cơ mà
– Bình tĩnh nào, tao đã tính cả rồi mà. Dù sao cũng phải đánh cược. ĐƯợc ăn cả, ngã về không. Nếu Linh Hương không uống thứ đó, thì dù chuyện xảy ra rồi hắn cũng có thể điều tra ra, lúc ấy chúng ta sẽ gặp nhiều rắc rối hơn. Nếu Linh Hương uống, nó mà quên lời nhắc nhở của tao thì chúng ta cũng đã đứng bên ngoài nghe ngóng rồi mà, có biến thì lập tức chạy vào kéo nó ra, chấp nhận mất trắng. Còn nếu nó làm chủ được, thì đâu có vấn đề gì đâu. Tao tin là sau khi nó tỉnh, tao giải thích cho nó, nó sẽ hiểu. Với lại nó chắc chỉ uống một chút thôi, tao thấy không nặng lắm đâu.- Tinh trả lời
– Mày đúng là, bước chân vào nghề người mẫu mới mấy năm mà đã có những toan tính như vậy rồi- Linh nói
Tinh thở dài:
– Có lẽ, nhưng tao thấy thay đổi như vậy là cần thiết. Cuộc sống của chúng ta bị Thiên Hựu đảo lộn như vậy, tao không thể không làm. Nhưng chúng mày yên tâm, đấy chỉ là để đối phó với những kẻ muốn hại chúng ta mà thôi. Thôi được rồi, không nói nhiều nữa, mau vào xem cái Hương thế nào, tao có cách giải quyết.
Linh HƯơng quả thật tỉnh táo hơn, ban đầu cô cũng rất giận Tinh vì đã không nói cho mình, nhưng sau đó thì nghe Tinh giải thích, rồi hai đứa kia thanh minh giùm nó nên cô không muốn tính toán nữa, dù sao thì giờ cô đã an toàn. Tóm lại vẫn phải cảm ơn cách mà Tinh nghĩ ra.
1.00am
Bốn đứa kéo nhau sang phòng của Cao Thiên Hựu. “Tạch” Tinh bạt đèn lên. Mọi người còn chưa kịp nhắc thì Tinh đã nói:
– Yên tâm, hắn chưa tỉnh được đâu.
Có lẽ không cần miêu tả, mọi người đều đoán được nó hỗn loạn đến mức nào. TInh là người bình tĩnh nhất, có lẽ sống trong nghề nhiều đã khiến nó quen thuộc. Nhi và Linh thì hơi bối rối, mặc dù lúc đưa cô gái kia vào đây, hai cô cũng nhìn thấy cảnh tượng không mấy tốt đẹp, nhưng mà giờ nhìn lại cũng vẫn ngại ngùng. Người bị động nhất chính là Linh Hương, cô vừa bất ngờ trước cảnh tượng đó vừa bất ngờ khi nhìn thấy bộ quần áo nữ vứt lăn lóc kia giống y hệt bộ đồ cô đang mặc, cô gái kai thì quả thật có gì đó hao hao giống cô, lại còn được thêm cả kiểu tóc cắt ngắn nữa. Tinh quả là cao tay, làm như thế đúng là khiến trong cơn mơ hồ tên Thiên Hựu đó sẽ tưởng nhầm cô gái đó chính là cô, hắn sẽ chẳng nghi ngờ gì nữa đâu.
Tinh nhanh chóng chụp vài bức ảnh, vừa chụp vừa giải thích với đám bạn:
– Dù sao thì cũng phải để phòng hắn phát hiện ra chúng ta thì còn có cái mà uy hiếp hắn
– Mày đúng là cao tay- Linh Hương tấm tắc khen ngợi.
Trong khi Tinh đang xem lại bức ảnh, thì Nhi lại bắt đầu:
– Lại đây, giờ mới thấy thằng cha này đẹp trai mày ạ. Được nhìn ở khoảng cách gần đúng là sướng vật vã.
Linh Hương cũng không thèm lại gần, nhìn chán rồi nhìn làm gì nữa. Bỗng dưng cô thấy nhói cái ở cô, đang định hét lên thì sực nhớ có Cao Thiên Hựu, nên cắn răng im lặng, rồi quay sang con chết tiệt bên cạnh, là Tinh. Tinh cười ha ha, nhìn nó đầy hàm ý. Linh Hương chỉ kịp phát ra câu nói trong đầu: “Điên bà nó rồi”
Tinh lại trở về dáng vẻ của một con hám trai, nhìn một lát rồi tặc lưỡi:
– Đẹp dã man
Cô gái kia cuối cùng thay đồ và đi ra khỏi phòng, bọn bạn cũng về hết, còn mỗi Linh Hương ở lại. Chúng nó chẳng nhắc cô nên làm thế nào, nên chỉ biết ngồi đực ra đấy. Lát sau, cô mới quyết định đi tắm, vừa tắm vừa nghĩ những câu nói dối hắn khiến hắn có thể tin nhất.
Sáng hôm sau, khi Thiên Hựu tỉnh giấc thì đã thấy Linh Hương đang ngồi tươm tất ở ghế, tay đang bấm bấm điện thoại. Anh lắc lắc đầu để nhớ lại ngày hôm qua, anh nhớ lúc cô ta vào nhà vệ sinh, sau đó anh cũng chạy vào gọi cô ta, nhưng gọi mãi mà không được, rồi bất ngờ anh nghe tiếng “cạch”, hình như là tiếng mở cửa. Anh lờ mờ thấy, hình như Linh Hương mở cửa thì phải. Sau đó anh và cô ta… Anh lại nhớ hình như có người đã cho thuốc vào rượu. Bất chợt nghĩ đến Linh Hương, dù sao thì cô ta cũng hẹn anh ở đây mà. Nhưng sau đó nghĩ lại, nếu cố ta thực sự làm vậy, thì tại sao vẫn uống rượu chứ, chắc chắn cô ta cũng giống anh, bị tác dụng của thuốc hành hạ. Mà nếu là cô ta thật, thì sao lại phải điên rồ cho anh uống thuốc, như vậy cả hai không phải rất có vấn đề sao. Nếu là những người đàn bà khác, anh tin là họ sẽ dùng cách này, nhưng với cô thì khác, cô ta sợ anh như vậy, cũng khinh bỉ hành động ấy như vậy, làm sao cô ta có thể. Nghĩ rồi, anh an tâm cất tiếng:
– Linh Hương
Cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




