|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
ai biết tôi là ai. Tôi không nhất thiết phải thể hiện, với lại cô cũng đâu giống phụ nữ, thế nên tính toán với cô một chút cũng không sao.
Nói rồi, Thiên Hựu dừng một lúc, rồi tiếp tục:
-À, mà lát gần đến công ty thì tôi thả cô xuống chỗ nào đó, tránh để nhân viên của tôi bàn tán.
………
!@%$’%#*%’ cái loại đàn ông không thể đỡ được. Nói thả là thả ngay, thế thì bắt người ta lên xe làm gì nữa.
Linh Hương bực bội, lát nữa đến Tân Thụy lại phải nhìn cái bản mặt đáng ghét của thằng cha kia, rồi lại còn phải bày tỏ thái độ vui mừng hồ hởi gặp được hắn nữa. Từ xa, Linh Hương thấy một người đang vẫy tay với cô, mà cô có thể đoán ra, anh ta là Mặc Lâm.
Cô vui vẻ tiến lại cười với hắn:
-Mặc Lâm, lâu quá không gặp, giám đốc Trần của chúng tôi không cho cậu ăn hay sao mà hốc hác như vậy.
Thần sắc Mặc Lâm không được tốt, cậu nhìn cô một lát, rồi kéo tay cô:
-Linh Hương, đi café với tôi đi.
Linh Hương bĩu môi:
-Thần kinh, tôi không có thời gian rảnh với cậu. Tôi phải vào công ty gặp Cao Thiên Hựu
Mặc Lâm vẫn cứ kéo tay cô đi, vừa đi vừa giải thích:
-Cao Thiên Hựu có cuộc họp với cổ đông rồi. Nãy tôi thấy thư kí nỏi rằng nếu có ai đến thì sẽ phải đợi thôi. Cô ngồi trong đấy thì thà đi uống café với tôi còn hơn.
Linh Hương vùng vằng giật tay ra, ban ngày ban mặt mà trai gái nắm tay nhau lôi lôi kéo kéo chẳng ra thể thống gì cả. Cô nói:
-Tôi tự đi được, có cụt chân đâu mà cậu phải lôi lôi kéo kéo.
Tại quán café
-Cậu có vấn đề gì không, vào quán café lại uống nước lọc, khát thì vào công ty mà uống, lôi tôi ra đây để mất mặt nhau à.
Mặc lâm vẫn mặc kệ, cậu nhìn Linh Hương, nói:
-Linh Hương này, chị với Cao Thiên Hựu có gì với nhau à?
Cô giật mình, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, xua xua tay:
-Làm gì có, dở hơi à. Tôi và hắn nếu có chắc chỉ là chuyện hắn thù vặt tôi mà thôi
Mặt Mặc Lâm hơi giãn ra, rồi thở phào:
-Vậy hắn không gây khó dễ cho chị à?
-Làm gì có, mọi chuyện xong rồi, tôi xin lỗi hắn vài câu thì hắn nghe có vẻ xuôi xuôi nên bỏ qua cho tôi. Cậu không biết chứ, khả năng nói của tôi đến anh họ của cậu còn phải chịu thua đấy.
Mặc Lâm khẽ gật đầu, rồi uống một hơi hết cốc nước lọc. Lúc này, cậu mới gọi ly café cho mình. Cậu lặng lẽ nhìn ra bên ngoài, trầm ngâm hồi lâu rồi bắt đầu lên tiếng:
-Linh Hương, chị muốn nghe tôi kể một câu chuyện hay không?
Linh Hương cũng đang chán nên vội nói:
-Được rồi, có chuyện thì kể đi, tôi với cậu ngồi đây cũng chẳng biết nói gì. Thà cứ nghe chuyện còn hơn
Mặc Lâm nhấp một ngụm café, ánh mắt xa xăm:
-Trước đây, khi du học ở bên Mỹ, tôi quen biết một đàn chị cùng trường, chị ấy hơn tôi một tuổi, cũng là người Việt Nam. Ngày tôi quen chị ấy, chị ấy là một cô gái rất ngây thơ, trong sáng…
Mặc Lâm chưa kịp nói tiếp thì Linh Hương đã bình luận:
-Thôi chắc chắn là giả nai trăm phần trăm rồi, thời đại nào rồi mà ngây thơ trong sáng.
Mặc Lâm cũng không tức giận vì bị Linh Hương chen ngang. Cậu bình tĩnh kể tiếp, có lẽ cảm xúc của cậu với cô gái kia đang ngập tràn:
-Ban đầu, tôi cũng nghĩ như chị, tôi cho rằng chị ấy đang giả vờ. Nhưng sau khi tiếp xúc lâu với chị ấy, tôi nhận ra chị ấy thực sự thuần khiết. Chị ấy nói với tôi, gần hai chục năm chị ấy luôn sống trong sự bao bọc của bố. Bố chị ấy là một doanh nhân nổi tiếng. Có lẽ nhờ như vậy, chị ấy thực sự không phải đối mặt với cuộc sống trần trụi bên ngoài. Chị ấy nói chị quyết tâm ra nước ngoài để tự lập mặc cho sự ngăn cản của bố mình, ông ấy không muốn chị rời xa ông ta.
Mặc Lâm ngắt quãng, im lặng nhìn thái độ của Linh Hương. Cũng chỉ là một câu chuyện mà thôi, nhưng cô thấy từng lời cậu nói ra đều buồn khó tả. Cảm xúc của cô có lẽ đang là thả mình theo những nỗi buồn bên trong từng lời Mặc Lâm.
-Mấy năm học ở Mỹ, có lẽ điều hạnh phúc nhất với tôi chính là gặp được chị ấy. Tôi và chị ấy cùng nhắc nhở nhau học hành, rồi chia sẻ với nhau rất nhiều thứ. Thế rồi chị ấy tốt nghiệp, đương nhiên là lúc ấy tôi vẫn còn năm cuối cùng. Chị ấy trở về nước nhưng thỉnh thoảng vẫn còn nói chuyện với tôi, rồi không lâu sau chị ấy vui mừng nói với tôi rằng chị ấy đã yêu. Chị ấy nói anh ta là một người đàn ông trưởng thành, có chí tiến thủ, lại rất quan tâm tới chị ấy. Chị cũng rất thương hắn ta, bởi theo lời chị kể lại thì hắn ta có một quá khứ rất đau lòng
-Cậuyêu cô gái ấy phải không?
Linh Hương bất ngờ lên tiếng, khuôn mặt Mặc Lâm bỗng trở nên thê lương khó tả. Thế nhưng cậu nhanh chóng tiếp tục câu chuyện, không biết do vô tình hay cố ý, cậu lờ đi câu hỏi của cô.
-Ngày ngày chị ấy vẫn kể cho tôi nghe những câu chuyện của mình và người con trai kia, rất vui vẻ. Cho tới một ngày, tôi biết tin công ty gia đình chị phá sản, ông bố thì bị đi tù. Tôi gặng hỏi chị ấy rất nhiều, nhưng chị ấy vẫn không nói cho tôi lý do. Sau đó, chị ấy biến mất. Bây giờ khi trở về, tôi có tìm chị ấy nhưng vẫn không rõ tung tích.
-Anh lo cho cô gái ấy phải không? Một người con gái sống trong sung túc lâu như vậy, gặp phải chuyện lớn như thế, làm sao có thể đối diện… À, thế còn thằng người yêu ấy thì sao?
-Hắn ta bỏ rơi chị ấy, hắn đối với chị ấy một hai chỉ là lợi dụng chị ấy mà thôi. Đến khi chị mất hết thì hắn cũng biến mất.
Linh Hương thấy có gì đó không đúng, rồi quay sang hỏi Mặc Lâm:
-Không đúng! Anh nói anh mất liên lạc với cô gái kia cơ mà, tại sao biết tên người yêu kia bỏ rơi chị ta, với lại nếu cô gái kia tính tình như anh nói, thì chẳng bao giờ kể chuyện buồn cho anh đâu, tôi tin chị ta sẽ sợ người khác lo lắng nên im lặng. Với lại, anh là bạn tốt của chị ta cơ mà, làm sao chị ta có thể khiến anh lo lắng chứ
Mặc Lâm lảng tránh, trả lời hơi khó hiểu
– Ừm! À, chẳng có gì cả, tôi tìm hiểu về tên người yêu đó thì biết thế thôi
Dù rằng Linh Hương cảm thấy câu trả lời vẫn có gì đó chưa thỏa đáng, nhưng cô cũng không muốn tò mò, vì dù sao đấy cũng là chuyện của riêng cậu ta, cô và cậu ta cũng chỉ là mới quen biết, không thân thiết gì mà lại đòi hỏi người ta nói hết như vậy thì quả thật vô lý hết sức. Cô ngó điện thoại rồi nói:
-Có lẽ giờ này hắn ta cũng họp xong rồi, tôi và anh trở lại công ty thôi
Mặc Lâm cũng đứng dậy, tính tiền rồi ra ngoài cùng Linh Hương, cậu đuổi theo cô và nói:
-Linh Hương, chị không thắc mắc vì sao tôi lại kể chị nghe chuyện này sao, tôi biết chị là người rất tò mò cơ mà.
Linh Hương cứ cắm đầu nhìn về phía trước, vừa đi vừa nói:
-Gớm chết, cậu quen biết tôi bao lâu mà bảo tôi là người tò mò. Tôi tò mò thì cũng là với từng chuyện, từng đối tượng thôi. Tôi và cậu quen nhau không lâu, làm gì có thể ép cậu phải thế nọ thế kia.
Mặc Lâm bắt đầu cười cười, lấy lại cái bộ dạng vốn có của mình:
-Tôi cảm thấy, Cao THiên Hựu này đặc biệt giống với thằng cha mà tôi đã kể cho chị. Chị tốt nhất đừng nên dính phải hắn, khéo
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




