|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
trong lòng cô cũng khâm phục hắn, dù sao thì sau đó hắn vẫn đủ bình tĩnh để đưa tay xuống, rồi lại trở về mặt lạnh như mọi khi, lại không quên nói:
-Linh Hương, quán ăn này rau xào quá mặn, lại quá nát, giống rau thối thì đúng hơn, lại như dành cho lợn vậy!
Linh Hương giật mình, rồi thì thầm nhỏ:
-Anh có thể nói bé hơn một chút không.
Tiếng động ồn ào lại khiến Linh Hương và Thiên Hựu chú ý. Xung quanh anh và cô, ai ai cũng đặt đũa xuống bàn, gọi lớn. Âm thanh tuy không đồng đều, nhưng nội dung chính vẫn tương đồng, đó chính là: “Phục vụ, rau xào không thể nào ăn được. Chúng tôi không phải là lợn!”. Thế rồi lại có một người kêu lên: “Ối, bát canh của tôi có một con sâu”. Mọi người giờ mới đồng thanh: “ chủ quán ăn đâu mau ra giải quyết đi”.
Một lúc sau, chủ quán đi ra, rối rít xin lỗi khách hàng, lại tranh thủ ném cái tia nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống về phía Linh Hương và Thiên Hựu.
-Xin lỗi mọi người, hôm nay quán của chúng tôi quá sơ suất. Mong mọi người thứ lỗi
-Cái gì mà hôm nay sơ suất, tôi đã ăn cơm ở quán của chị mấy ngày rồi, ngày nào mà chẳng như thế này. Chị làm ăn cho có lương tâm chút đi, đừng có vì vào đồng lợi nhuận mà mất đi đạo đức- một người đàn ông chạc 40 tuổi lên tiếng- tôi đã từng phản ánh với chị, nhưng chị chỉ gạt đi rồi nói tôi nếu không thích thì đi ăn ở quán khác. Vì xung quanh đây không còn quán ăn nào, công việc mới của tôi cũng không cho phép đi ăn ở chỗ quá xa nên mới phải chấp nhận như vậy.
Mọi người ai ai cũng bất
bình. Thấy tình hình có vẻ không ổn, bà chủquán mới nhanh chóng chọn cách xoa dịu tình hình:
-Xin lỗi mọi người, chúng tôi nhất định sẽ thay đổi. Hay thế này, suất cơm của mọi người hôm nay sẽ được miễn phí. Từ ngày mai, quán cơm nhất định sẽ sửa đổi.
Mọi người có vẻ dịu đi, vỗ đùi nói với nhau: “Thế còn được”
Hơn ai hết Linh Hương vui mừng hơn cả. Tưởng rằng hôm nay sẽ bị mất tiền cơm chưa, ai dè cô quá là may mắn, chọn quán này cái là đã được miễn phí luôn. Thế nên cô ăn rất vui vẻ, cơm miễn phí thế này cũng đúng, có gì để phàn nàn đâu. Thế nhưng bữa ăn của cô và Thiên Hựu có vẻ không thoải mái nhất trong tất cả những người ở đây. Mấy bà phục vụ, lại còn bà chủ quán ngừng làm việc, vì họ không còn nhận khách nữa, thế nên rảnh rỗi tất cả tập trung vào cô và Thiên Hựu, ánh mắt của ai cũng như phát ra lửa làm Linh Hương khó chịu không muốn ăn. Cô định lên tiếng nhưng cũng nghĩ đến họ, dù sao thì tiền lãi cả một ngày của họ đã bị Thiên hựu hủy hoại hết, lại thành ra lỗ vốn nữa chứ, bảo sao họ không căm. Hình như Thiên Hựu cũng cảm thấy như cô, anh lập tức đẩy ghế đứng dậy nói:
-Ăn không nổi, đi thôi.
Linh Hương cũng cảm thấy, bữa ăn miễn phí này cô quả thật không nuốt trôi, nên mới từ từ đứng dậy tiến về phía cửa. Vượt qua được mấy đôi mắt hằn học của người làm công trong quán để ra ngoài, Linh Hương mới thở phào nhẹ nhõm. Cô vừa ngồi sau Cao Thiên Hựu vừa than vãn:
-Sao Cao tổng anh đi đến đâu cũng làm náo loạn chỗ đó lên thế nhỉ?
Linh Hương không thấy Thiên hựu trả lời, lại tiếp tục độc thoại:
-Mà giờ chúng ta đi đâu hả Cao tổng, tôi chẳng ăn được chút gì ở cái quán chết tiệt đó cả.
Thiên hựu gắt:
-Cô đừng một câu “Cao tổng”, hai câu cũng “Cao tổng” như thế nữa được không. CHỉ khi nào vào công việc thì hãy gọi. Cô gọi như thế khiến tôi khó chịu
Linh Hương nhăn mặt:
-Vậy Cao tổng nghĩ tôi nên gọi anh là gì?
-Tùy cô
Linh Hương reo lên:
-Được được, tùy tôi nhé, tôi gọi anh xong thì anh đừng có mà thù vặt, là anh cho tôi gọi đấy nhé.
-Tôi đã nói tùy cô rồi cơ mà, thật là lắm chuyện.
Trong đầu Linh Hương bỗng hiện lên bốn từ “Tiên nữ tỉ tỉ”. Thế nhưng cô nhanh chóng gạt đi, dù sao thì biệt danh ấy xuất hiện khi cô chưa biết gì về hắn, bây giờ thì rõ quá con người của hắn rồi, nên hắn không thể có cái biệt danh ấy được. Cô bỗng “A” lên một tiếng rồi nói:
-Từ nay tôi sẽ gọi anh là Thiên Lôi nhé Cao tổng, anh Thiên Lôi giống trong gặp nhau cuối năm ấy. Anh xem chưa?
-Răng tôi vẩu, mặt tôi đen thế cơ à?
Linh Hương vỗ vai Thiên Hựu:
-Không phải đâu, ý tôi nói là anh rất giống ca sĩ Minh Quân đẹp trai ấy mà. Vẻ đẹp tiềm ẩn khi mang hình ảnh của Thiên Lôi đấy!
Khen hắn thế thôi, chứ thật ra trong lòng Linh Hương đang nghĩ: “Anh mà không sống trong sung túc thì sớm đã thành Thiên Lôi ngoài đời rồi. Nhìn cái dáng của anh là tôi biết, anh sinh ra đã giống Thiên Lôi, chẳng qua do nhà có điều kiện nên thay đổi được thôi, có gì mà chảnh”
Cao tổng dừng xe trước bờ hồ Gươm, Linh Hương nhảy phắt xuống xe, lập tức cô nghĩ ngay đến hình ảnh mà mình liên tưởng mấy tháng trước, rõ ràng là cô đã từng mơ mộng có ngày đi cùng hắn cơ mà. Nhưng bây giờ thấy hắn dừng xe ở đây, rồi lại nhìn một vòng quanh bờ hồ dài như vậy, mỏi chân chết đi được. Thế là cô nhanh chóng đến ngồi lên bãi cỏ, đoạn quay sang nói với Cao Thiên Hựu:
-Anh cứ đi bộ một mình cho khỏe. Tôi ngồi đây đợi anh. Chưa ăn gì đi bộ thế này đói lắm.
Thiên Hựu ngồi ngay xuống cạnh Linh Hương, cười nói:
-Tôi đâu bảo rằng sẽ rủ cô đi bộ. Tôi muốn ăn kem, cô ra mua đi.
Linh Hương bực nhìn Cao Thiên Hựu:
– Thiên Lôi này, anh kì lạ thật, muốn ăn sao không mua từ nãy đi, bây giờ lại bắt tôi đi bộ ra mua à, anh có bị làm sao không?
-Chẳng sao cả, đơn giản vì tôi không mang tiền, còn cô thì có. Thế nên cô đi là hợp lý nhất.
Linh Hương phủi mông đứng dậy, miệng lẩm bẩm chửi thầm, nhưng chân thì vẫn bước. Cô cuối cùng vẫn phải nghe lời hắn.
Linh Hương đi rồi, bất chợt quá khứ của anh ùa về: hình ảnh hai người phụ nữ. Anh nhớ trước đây, khi còn rất bé, anh đã từng được mẹ dắt đi dạo quanh bờ hồ. Anh nhớ anh và mẹ đã từng đi mỏi chân quanh bờ hồ không biết bao nhiêu lần, anh đã muốn dừng lại, nhưng để ý thấy ánh mắt vô hồn của mẹ, anh lại không muốn đánh thức. Thế là hai mẹ con cứ đi như vậy, đi vòng quanh hồ Gươm hơn hai tiếng đống hồ. Mẹ anh cứ vô thức bước đi trước, còn anh lẽo đẽo đuổi theo sau, dù rất mỏi nhưng anh vẫn muốn cùng mẹ bước tiếp. Khi khoảng cách giữa anh và mẹ thực sự rất xa, anh lại không còn khả năng đuổi theo mẹ nữa, anh mới cất tiếng rất nhỏ: “mẹ ơi”. Tiếng gọi ấy không làm mẹ anh dừng bước, bà tiếp tục đi, còn anh chỉ biết ngồi lại đây, tự nhủ sẽ đợi mẹ đi một vòng đến chỗ anh, và anh sẽ tiếp tục cùng mẹ đi dạo. Vài lần như vậy, mẹ anh dường như không nhận ra sự biến mất của anh, và vì vậy đương nhiên chẳng thể nhận ra sự xuất hiện của anh ở vòng kế tiếp. Lúc ấy, không hiểu sao anh cảm thấy cô đơn ngay cả khi đang ở bên cạnh mẹ mình. Thế rồi anh lại nhớ đến một người con gái. Người con gái đã từng dạo quanh bờ hồ cùng anh. Anh cũng đã từng vô thức đi cùng cô mấy vòng quanh bờ hồ. Anh cứ đi như vậy cho tới khi chợt nhớ đến cô, và cô đã mỉm cười xua tay bảo anh: “em còn đi được mà, đâu có mỏi gì đâu. Đi như vậy quả thật thú vị. Lần sau anh có đi thể dục kiểu này thì nhớ rủ em đi cùng nhé”. Anh đã phải hãm hại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




