|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
bao nhiêu người, đã từng dùng bao nhiêu thủ đoạn để có đứng vững trên thương trường, anh chưa từng cảm thấy mình độc ác, cũng chưa từng cảm thấy mình có lỗi với ai đó, riêng chỉ có mình cô gái ấy. Anh chẳng thể lý giải được vì sao mình có thể mang theo cảm giác tội lỗi với người con gái ấy suốt một năm nay. Anh cũng đà từng tìm lý do, cũng đã từng nghĩ có phải do anh đã yêu người con gái ấy, nhưng rồi lại tự khẳng định rằng, anh chẳng hề yêu. Thế rồi, lại lấy lý do đó chính là lần đầu mình dùng thủ đoạn, đương nhiên sẽ cảm thấy lương tâm cắn rứt. Chẳng thế mà cho tới tận bây giờ, anh vẫn nhớ đến lời của người con gái ấy: “Nếu không yêu em, anh chẳng thể yêu người con gái khác được đâu”. Có lẽ vì vậy, anh đối với phụ nữ lúc nào cũng chỉ là đùa giỡn. Họ và anh cùng trao đổi, cuộc trao đổi không vướng đến tình yêu, điều đó anh cho rằng hiển nhiên là công bằng. Nếu có người thực sự yêu anh, thì cũng chẳng thể gọi là tình yêu, bởi anh một mực cho rằng, tình yêu chỉ sinh ra khi hai người cùng yêu nhau mà thôi.
-Thiên Lôi, anh nhìn gì vậy, kem tôi mua ở bên này?- Linh Hương bất chợt lên tiếng
Cô từ xa đã nhìn thấy khuôn mặt thất thần của anh, cô cũng chẳng biết anh đang nghĩ gì, chỉ biết rằng điều đó tuyệt đối không liên quan đến công việc, và hơn hết cô cho rằng điều anh ta đang nghĩ hẳn rất buồn. Lần đầu tiên chụp ảnh anh, cô cho rằng anh giống như một vị thần trên cao, bây giờ lại cảm thấy có phải bởi vì ở quá cao, nên cô độc hay không, việc gì anh làm cũng chỉ có thể do bản thân quyết định, kết cục thế nào cũng do bản thân gánh chịu, không thể gục vào vai một ai đó để mong sự chia sẻ, để than vãn dù chỉ một câu.Cô dù sao cũng là người tốt bụng, ngăn anh ta không nghĩ đến chuyện buồn thì chỉ có cách phá vỡ cảm xúc này của anh ta.
Thiên Hựu ngẩng mặt lên nhìn Linh Hương, nhìn người đối diện nhưng lại vô hồn, ánh mắt là đang tìm một cái gì đó để đưa hồn mình trở lại. Linh Hương ngồi xuống bên cạnh, đoạn nói:
-Trưa thế này mà cũng có gái đẹp đi qua đây sau mà ánh mắt anh đờ đẫn như thế?
Thiên Hựu không nói gì, giành lấy que kem từ tay Linh Hương rồi đứng dậy.
-Linh Hương, đi một vòng cùng tôi.
Linh Hương cũng bắt đầu ăn chiếc kem của mình, cô cắn một miếng rồi nói với Thiên Hựu:
-Anh nói anh không muốn đi dạo cơ mà. Tôi lười vận động, nên không thể đi cùng.
Cao Thiên Hựu quay lại nhìn cô, ánh mắt như ra lệnh:
-Một vòng thôi, mau lên!
Chẳng hiểu sao cô lại làm theo lời hắn, dù bản thân chẳng muốn chút nào. Cô tự viện cớ cho mình rằng khi thấy một người con trai đẹp như vậy bảo mình, mình làm theo là lẽ thường tình. Thế là cô bước theo anh, nhưng khoảng cách giữa hai người lại khá xa. Thiên Hựu bực mình quay đầu lại:
-Nhanh lên đi, cô làm gì mà đi cách tôi xa vậy!
Linh Hương nói với lên:
-Anh không sợ người khác nhìn thấy à?
-Tôi bảo cô đi cùng tức là không để tâm đến điều ấy rồi!
LInh Hương bĩu môi:
-Xin lỗi chứ anh không sợ nhưng tôi sợ. Tôi không thích người khác chỉ trỏ mình rồi bình phẩm tôi với anh thế nọ thế kia. Tôi đi theo anh là được chứ gì.
-Thì ra cô cũng rõ mình không thể nào đứng ngang hàng với tôi
Hai người cứ lặng lẽ bước đi, chẳng hiểu sao tự dưng đi được một quãng, Thiên Hựu bỗng cảm thấy không thích không khí im lặng này. Anh quay lại định nói gì đó với Linh Hương. Thế nhưng chỉ thấy một bóng xa xa nhỏ nhỏ đang ngồi trên cỏ. Anh bực mình, không muốn đi tiếp nữa, quay lại quát:
-Cô nói đi cùng tôi một vòng, bây giờ còn chưa đi được một vòng đã dừng lại là sao?
Linh Hương thản nhiên:
-Chẳng sao cả, tôi nói với anh là tôi lười vận động rồi cơ mà. Tôi mỏi chân nên dừng lại. Còn phải coi xe nữa, với lại thấy anh đang tập trung như vậy nên không muốn gọi anh, tôi dừng lại ở đây để đợi anh ở vòng sau.
-Cô…….- Thiên Hựu chỉ tay vào Linh Hương- cô đúng là không biết điều
Linh Hương đứng dậy:
-Thôi, nghỉ ngơi xong rồi, về công ty anh đi. Dù sao nếu phải ất ơ ngoài này thì thà rằng về công ty của anh còn hơn.
-Đi xem phim!- Thiên Hựu nói ngắn gọn
Linh Hương trố mắt:
-Anh đừng nói với tôi chúng ta đang hẹn hò chứ.
Thiên Hựu cười khểnh:
-Tôi hẹn hò với phụ nữ không bao giờ làm trò này đâu. Có ôsin bên cạnh hầu hạ thì cái gì cũng muốn thử.
-Tôi hết tiền rồi, chẳng có mà mua vé đâu
-Được rồi yên tâm, tôi gọi điện cho Minh bảo cậu ta mua vé, chúng ta chỉ cần đến đấy là có.
Linh Hương với Thiên Hựu cùng nhau đến rạp chiếu phim, xem liền hai bộ phim cùng một lúc. Suốt mấy tiếng đồng hồ xem phim, chẳng ai nói với nhau tiếng nào, đơn giản bởi cả hai người việc ai nấy làm, hơn nữa, anh Minh lại rất tâm lý, bởi anh chọn cho hai người hai chỗ ngồi: cách xa nhau. Thiên Hựu khi nhận được vé thì mặt mày tối om, còn Linh Hương thì rối rít cảm ơn Minh. Minh chỉ cười bảo anh biết là cô không thích ngồi cạnh giám đốc nên mới làm thế, mất lòng giám đốc anh cũng chịu.
Hai bộ phim kết thúc, Linh Hương rất vui vẻ, phải nói là cực kì vui vẻ. Nhưng cả buổi trưa không ăn gì, bụng cũng đói meo. Thế là cô cùng Cao Thiên Hựu lại phóng xe đi ăn phở bò. Dù sao thì cô cũng cho rằng, cái quán hợp túi tiền mà cô biết chỉ có thế là quán Cao Thiên Hựu dẫn cô đi hồi sáng.
Bữa ăn cũng nhanh chóng kết thúc, có lẽ một ngày khá mệt mỏi nên chẳng ai nói với nhau câu gì. Thiên Hựu và Linh Hương nhanh chóng lên xe, kết thúc một ngày. Khi hai người đi qua một khách sạn, bỗng dưng Thiên Hựudừng xe, nhanh chóng phi thẳng cái mũ bảo hiểm vào người Linh Hương rồi tiến vào bên trong. Linh Hương cũng chẳng biết chuyện gì xảy ra, cô cũng nhanh chóng tháo mũ tiến tới chỗ Thiên Hựu, bởi vì hắn cô nghĩ hắn đang định gây sự với ai đó.
Quả nhiên, Cao Thiên Hựu tiến đến một đôi nhân tình đang chuẩn bị vào khách sạn. Người đàn ông khoảng hơn bốn mươi tuổi, ăn mặc lịch sự, rất ra dáng một doanh nhân. Người con gái bên cạnh trông rất trẻ, mặc một bộ váy ngắn màu đỏ, khuôn mặt trang điểm không nhiều, chỉ là chút son phấn nhưng cũng rất đẹp. Cô gái ấy có một đôi mắt to tròn, lại rất hút hồn, long mi dày và cong tự nhiên, đôi môi chỉ đánh chút son nhưng cũng đỏ hồng, làn da trắng trẻo mịn màng.
Thiên Hựu kéo tay cô gái ấy:
-Em đã ở đâu suốt một năm trời!
Mặt cô gái lạnh tanh, lại mang ý cười khinh bỉ. NGười đàn ông bên cạnh thì có vẻ ngay lập tức nhận ra Thiên Hựu, bèn cười chào:
-Đây chẳng phải là Cao tổng của Tân Thụy hay sao, rất hân hạnh.
Nói rồi ông ta đưa tay ra định bắt tay với Thiên Hựu. NHưng có vẻ anh ta không nhìn vào người đàn ông ấy, mà nhìn vào cô gái. Thiên Hựu giật tay cô gái nhắc lại:
-Em đã ở đâu suốt một năm?
Cô gái kia tiếp tục nhếch môi cười, còn người đàn ông bên cạnh cũng biết ý thu tay, rồi nhanh chóng nói:
-Cao tổng, cô gái này tôi được tặng, mong Cao tổng không làm phiền!
Thiên Hựu gằn giọng:
-Tôi không hỏi ông. Cút!
Linh Hương đứng bên cạnh nhìn mà cũng chẳng dám xen câu nào vào, vậy mà thằng cha kia dám nhiều lời, thể nào kiểu này Cao Thiên Hựu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




