|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
sẽ lỗi câu cửa miệng của hắn ra cho coi.
Người đàn ông kia có vẻ thấy mất mặt, bèn ra vẻ:
-Cao Thiên Hựu, tôi dù sao cũng hơn tuổi cậu, ăn nói không nên quá hỗn xược như vậy! Cậu cũng đừng có ý định dành người của tôi.
Thiên Hựu quay sang nhìn người đàn ông đó, ánh mắt như muốn giết người:
-Ông không nghe tôi nói gì à. Cút! Hôm nay nếu ông có đủ bản lĩnh đem cô ấy đi, thì hãy chờ vài tháng sau lãnh hậu quả đi!
Người đàn ông xanh mặt. Người ngoài như Linh Hương nghe xong câu này còn nổi hết da gà, huống chi ông ta lại trực tiếp bị uy hiếp như vậy. Ông ta vẫn còn chưa tin tưởng lắm, chỉ nghe đồn đại Cao Thiên Hựu thủ đoạn, ra tay tàn độc chứ chưa bao giờ nghĩ hắn thật sự dám làm như vậy, ông cho rằng hắn ta chỉ là dựa hơi ông bố của mình để làm càn, không ngờ hôm nay nhìn thấy thần thái của hắn, ông lại hoảng sợ, bao nhiêu năm trên thương trường, chẳng nhẽ lại phải chịu thua đứa oắt con này sao:
-Cao Thiên Hựu, cậu nên biết điều…
-Câm mồm- Thiên Hựu quát lên- Cao Thiên Hựu này nói là nhất định sẽ làm, ông đừng nghĩ rằng những điều người ta đồn đại là vô căn cứ, cũng đừng nghĩ rằng tôi dựa vào địa vị của bố mình để hoành hành.
Linh Hương lần đầu tiên thấy Cao Thiên Hựu mất bình tĩnh như vậy. Anh ta trước nay dù đối mặt với chuyện gì cũng hoàn toàn bình tĩnh. Lần đầu tiên cô thấy anh ta không làm chủ được bản thân mình. Hay nói đúng hơn, từ trước đến nay, Linh Hương chỉ quen nhìn thấy một Cao Thiên Hựu lúc nào cũng ở thế chủ động, một con người luôn làm chủ được tình thế, luôn biết lường trước mọi tình huống. Còn bây giờ, cô chỉ nhìn thấy trong anh ta sự bất lực cùng với sự bị động mà thôi. Cô gái đó thực sự quan trọng với anh ta như vậy hay sao?
Cô gái kia quay sang người đàn ông đi cùng mình, nhẹ nhàng nói:
-Giám đốc Mã, thủ đoạn của Cao tổng không phải là hư danh đâu, chính tôi cũng đã từng làm nạn nhân của Cao tổng rồi. Có lẽ ông nên về thì hơn
Người đàn ông kia cũng biết sợ, ông không ngờ rằng thằng nhãi con này có thể đoán được cả những suy nghĩ, những lo sợ trong đầu ông. Bất giác cảm thấy mình thật sự không có ưu thế, nên quyết định lặng lẽ rút lui. Tuy nhiên, cũng không để mất thể diện trước mặt thằng nhãi này, ông cười:
-Thôi được rồi, nếu Cao tổng đã thích cô gái này như vậy, thì tôi xin nhường. Hôm khác tôi hẹn với cô gái này cũng được.
-Nếu ông còn dám tìm đến cô ấy, tôi sẽ không cho ông được sống yên đâu.
Người đàn ông kia ngay cả vớt vát lại sĩ diện cũng không còn, đành ngậm ngùi dời đi.
Cao Thiên Hựu lúc này mới xoay cả người cô gái về phía mình, hai tay bóp chặt vai cô gái, không ngừng hỏi:
-Em nói đi, em đã đi đâu? Hả?
Cô gái kia hơi nhăn mặt, có lẽ Thiên Hựu đã thực sự làm cô ta đau. Linh Hương nhanh chóng lên tiếng, dù sao thì cùng là phận nữ với nhau, cũng nên nói giúp một câu:
-Cao tổng, cô ấy dù sao cũng là phụ nữ, anh nhẹ tay không được à?
-Không phải chuyện của cô- Thiên Hựu nhanh chóng quát
Linh Hương càng giật mình hơn, quen anh ta cũng được một thời gian rồi, cô chưa từng thấy anh ta quát nạt mình như vậy. Vừa giận vừa sợ, cô định quay bước ra xe đi về, nhưng lại nghĩ thế nào bèn ngò quanh chờ taxi, mặc kệ chuyện của thằng cha kia, cô và hắn chẳng thân thích, ở đây hóng chuyện làm gì để rồi bị coi là kẻ lắm điểu.
Thiên Hựu hình như nhận ra mình quá nôn nóng, bèn bỏ tay ra khỏi vai Thùy Vân.
Thùy Vân ngay lập tức tươi cười nhìn Linh Hương rồi nói:
-Cao tổng, đây có phải là người mới của anh không vậy?
Linh Hương định phản bác, nhưng rồi lại im lặng, dù sao thì mình cũng đang là người ngoài, không nên lên tiếng.
Cao Thiên Hựu nói:
-Thùy Vân, em vẫn chưa trả lời anh, em đã đi đâu, làm gì thời gian qua?
Người con gái tên Thùy Vân cười nhạt:
-Tôi à, haha, tôi làm gì thì Cao tổng anh quan tâm để làm gì. Tất cả những thứ của tôi bây giờ, đều là anh ban cho.
Thiên Hựu ngây người. Người con gái trước mặt anh bây giờ, quả thực đã thay đổi quá nhiều. Đã không còn là một cô gái ngây thơ hồn nhiên như ngày trước nữa. Có phải tất cả là do anh, chính anh đã thay đổi một con người thuần khiết ấy. Anh đã khiến bao cô gái đau khổ, anh biết, nhưng cho đến bây giờ, người khiến anh cảm thấy bứt rứt và có lỗi nhất, chính là với cô.
Chương 22
Thùy Vân ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía Cao Thiên Hựu, cô đã thay đổi rất nhiều sau một năm. Có quá nhiều chuyện buộc con người phải thay đổi. Sống với thực tế nói dễ nhưng chẳng dễ chút nào, hay nói đúng hơn, cuộc sống bây giờ cô đã phải làm quen rất nhiều để có thể thích nghi, để hòa nhập vào dòng người bon chen hiện tại. Thùy Vân nhẹ giọng trở lại:
-Xin lỗi Cao tổng vì đã to tiếng với anh. Chúng ta chào hỏi thì đã chào hỏi rồi, dù sao thì ngày hôm nay anh cũng đã cướp mất khách của tôi, tôi cũng không muốn tính toán với anh nữa. Có lẽ hôm nay tôi phải về sớm thôi.
Thùy Vân nói rồi bước đi, trước khi đi vẫn còn quay sang mỉm cười với Linh Hương. Linh Hương bất giác cảm thấy, cô gái này có phong thái rất quen, rồi chợt à lên trong đầu, thì ra cô cảm thấy cô gái Thùy Vân kia kì thực rất giống Thiên Hựu. Linh Hương lại quay sang nhìn Thiên Hựu, hắn ta cứ đứng thẫn thờ như vậy, hẳn là đang nghĩ về một điều gì đó, mà dù sao thì điều hắn đang nghĩ chắc chắn liên quan tới cô gái kia. Không biết hắn đã bình tĩnh lại chưa, nhưng cô tò mò vì sao hắn lại trở nên im lặng như thế, cô ấy đi rồi mà cũng chẳng buồn đuổi theo nữa. Tuy vẫn còn tức giận lúc trước hắn vô cớ chửi mình, nhưng Linh Hương vẫn tò mò hỏi hắn một câu:
-Thiên Lôi, sao anh không đuổi theo cô ấy!
Đợi đến khi Thùy Vân bắt một chiếc xe taxi và lên xe, chiếc xe chầm chậm hòa mình vào dòng xe cộ, Thiên Hựu mới quay lại, nói với Linh Hương:
-Cô vẫn chưa về cơ à?
Linh Hương nghe đến đây thì tự thấy mình đúng là hơi quê, cô lóng ngóng một lúc rồi mới vênh mặt lên:
-Tôi đứng đợi taxi, không được à?
Thiên Hựu chầm chậm bước về phía xe, miệng vừa nói:
-Tọc mạch chuyện của người khác là thói quen không nên có.
Linh Hương nổi khùng chạy theo:
-Anh đừng có mang cái bộ dạng bình tĩnh này ra trước mặt tôi, tôi biết tỏng anh rồi. Anh có biết lúc anh nhìn thấy cô Thùy Vân đó thì anh thành người như thế nào không, tôi thấy hết rồi lại còn cứ ra vẻ.
Thiên Hựu im lặng không nói, anh lại nghĩ về Thùy Vân. Lúc nãy anh không muốn đuổi theo cô, chính là lúc mà anh trở về là anh của thường ngày, nhận ra việc gì nên làm việc gì không nên làm. Thùy Vân tuy khuôn mặt lạnh lùng như vậy, nhưng ánh mắt của cô ấy chính là cho anh thấy sự đau đớn. Một năm rồi, một năm rồi anh vẫn khiến cô tổn thương đến như vậy. Anh biết rằng mình có níu cô ấy lại thì cũng chẳng được gì. Anh biết cô ấy đang gồng mình tỏ ra mạnh mẽ trước mặt anh, thế nên anh không muốn làm cô ấy mất đi tôn nghiêm của mình. Với lại, cô ấy có lẽ sẽ chưa đi xa vội, vì thế anh có thể tìm được nơi Thùy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




