|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
giật mình, hắn gọi cô hay sao. Sao âm thanh nghe kì lạ như vậy nhỉ. Hay là đang áy náy khi đã làm chuyện đó nhỉ. Cơ mà hắn với cô là trao đổi, hắn mà áy náy thì trời sụp. Linh Hương ban đầu định giả bộ ngại ngùng ấp úng nhưng lại nghĩ, mình có mất cái gì đâu, tại sao lại phải trưng cái bộ mặt đág thương tội nghiệp ấy ra, nên quyết định không sử dụng chiêu ấy nữa. Cô giả bộ lạnh lùng, dù sao thì lạnh lùng theo quan điểm của nhiều người chính là che giấu nỗi đau.
– Tôi đợi anh tỉnh lại. Trao đổi xong rồi, từ nay tôi với anh không ai nợ ai gì nữa.
Linh Hương bước đên cửa thì Cao Thiên Hựugọi giật lại:
– Đợi tôi đi tắm, chúng ta đi ăn.
Thiên Hựu lật chăn, giật mình nhìn thây vết máu, bỗng dưng ý nghĩ xin lỗi cô gái kia thoáng qua trong đầu, nhưng rồi anh lập tức xua đi.
Linh Hương nghe lời hắn nói thì bỗng thấy, dù sao cũng được mời ăn, tội gì không theo, cả đêm không dám ngủ, hắn phải có trách nhiệm đền bù cho mình vài món ngon chứ. Thế là cô đứng lại.
Thiên Hựu đưa Linh Hương ra xe, cùng nhau tới một quán ăn. Quán ăn này nằm ở góc khuất, cũng khá nhỏ. Linh HƯơng hơi thất vọng, cô cứ tưởng sẽ được đến quán sang trọng ngồi ăn đủ thứ chứ. Cô lắc đầu:
– Cao Thiên Hựu, tôi không nghĩ là anh sẽ đưa tôi đến đây đâu.
Cao THiên Hựu cười khểnh:
– Vậy cô nghĩ tôi sẽ đưa cô đến cửa hàng cao cấp, rồi bao cả cửa hàng để mời cô bữa sáng à, cô thấy mình xứng không? Ở đây, tôi không sợ bị người ta bắt gặp.
Linh Hương im lặng không nói, Cao Thiên Hựu nhìn như vậy lại cho rằng cô đang cảm thấy hối hạn về cuộc trao đổi kia. Nhưng anh đâu biết rằng, Linh HƯơng đang đoán rốt cuộc trong này món dắt nhất là bao nhiêu.
Quán này trông vậy mà khá đông khách, đa số toàn là những người bình dân, thảo nào tên Thiên HỰu muốn đến đây, chủ yếu là tránh phiền phức, và có
lẽ thêm lý do nữa, đó là món ăn ở đây thực sự rát ngon. Linh Hương ăn không ngừng, vừa ăn vừa ghi nhớ lại con đường đến quán này, nhất định hôm nào đó phải rủ ba đứa kia đến thưởng thức mới được.
Bỗng nhiên Cao THiên Hựu lên tiếng:
– Linh HƯơng, cổ cô có vết gì vậy, hôm qua sao tôi không thấy
Hắn nói xong lại cúi xuống ăn. Linh Hương nhớ ra, vết đấy là do con cờ hó Tinh cắn. Rồi cô lại nhớ lại nụ cười đầy hàm ý của nó, đến câu nói kì cục của thằng cha này, nó ớ ra một lúc. Tinh mày giỏi, mày chỉ dựng chuyện vớ vẩn lên là chả đứa nào bằng. Cô ấp úng chẳng nói năng được gì, rồi bỗng dưng Thiên Hựu lại cất tiếng:
– Tôi không bao giờ cắn phụ nữ.
Nghĩ đến đây, Linh Hương tức ói máu, định thanh minh nhưng nghĩ có thanh minh cũng không biết thanh minh thế nào cho đúng. Cô chỉ đành ậm ừ rồi cắm cúi ăn tiếp
Chương 20
Thỉnh thoảng trong bữa ăn cô vẫn ngẩng lên nhìn Cao Thiên Hựu, nhưng lại thấy hắn chỉ cắm cúi vào ăn, nên cô cũng chẳng muốn bắt chuyện gì, với lại, cô cũng muốn xem người như hắn, có thể nào cắn rứt lương tâm hay không.
-Ăn đi, cô ham ăn ham uống lắm cơ mà
Tiếng Cao Thiên Hựu làm cô giật mình. Hắn vẫn còn đang cắm cúi vào món phở bò mà hắn gọi, thế mà cũng biết cô đang nhìn hắn à. Cô cũng cúi xuống ăn, dù sao cũng nên nhanh chóng giải quyết món phở bò trước mặt, rồi biến thật nhanh để chẳng phải nhìn thấy cái bộ dạng của thằng cha trước mặt. Chẳng hiểu sao ngày trước cô lại có thời mơ mộng gặp được một chàng hoàng tử nhà giàu, đẹp trai, tính cách lạnh lùng nhỉ. Mà đúng hơn chẳng phải xa xôi gì, trước khi tiếp xúc với Cao Thiên Hựu, cô vẫn ôm mộng đẹp của thiếu nữ cơ mà. Thế nhưng khi gặp được người trong mộng như vậy, cô lại nhận ra có quá nhiều điểm không như cô tưởng tượng. Cô nhận ra những người đàn ông có tiêu chuẩn như vậy đều tuyệt đối là người lăng nhăng. Cao Thiên Hựu thực chất chưng ra cái vẻ mặt này một phần là do bản tính của hắn, một phần hắn muốn khiến người khác phái dao động. Trước mặt phụ nữ thì y như một chàng hoàng tử chính hiệu, nhưng sau lưng thì là những toan tính của một kẻ lão luyện, hắn và những người như hắn suy cho cùng cũng chỉ là kẻ coi phụ nữ là một trò đùa, và khi kết thúc trò chơi, hắn đương nhiên sẽ chẳng phải chịu thiệt thòi gì khi mà chính hắn cũng đã chán ngấy nó. Càng nghĩ cô càng cảm thấy, ra ngoài đời rồi mời biết thế nào là vỡ mộng.
Cuối cùng thì bát phở đã được cô nhanh chóng giải quyết. Cô đứng dậy định chào tên họ Cao kia một tiếng rồi về công ty. Nhưng ngay khi cô vừa đứng dậy thì hắn ngẩng mặt lên nhìn cô, nhanh chóng cất tiếng:
-Cô ra tính tiền đi!
Cô mắt tròn mắt dẹt nhìn Cao Thiên Hựu. Những tưởng bữa này hắn mời cô, đâu ai ngờ cái loại như hắn chỉ là trước mặt người lạ thì tỏ vẻ hào phóng thôi, chứ chung quy lại chính là một thằng keo kiệt hạng nhất. Cô hắng giọng:
-Nếu Cao tổng đến bát phở bò còn không đủ tiền trả thì tốt nhất đừng mời người khác đi ăn, như vậy quả thực mất mặt lắm.
Mọi người xung quanh quay sang chăm chú nhìn Cao Thiên Hựu. Linh Hương cười thầm, thằng cha này sợ mất mặt lắm cơ mà, thể nào cũng đang chửi thầm cho xem.
Cao Thiên Hựu vẫn thản nhiên vượt qua được những ánh mắt hiếu kì lẫn khinh bỉ của mọi người, anh nhẹ nhàng vẫy tay phục vụ, mỉm cười:
-Phục vụ, cô gái này muốn tính tiền!
Linh Hương há hốc, thực khách cũng há hốc. Chẳng ai nghĩ rằng một người đàn ông ăn mặc lịch sự như anh, mời phụ nữ ăn bát phở bò mà bắt phụ nữ trả tiền. Đúng là chuyện khó tin. Linh Hương cũng không tin được, cô cứ đơ ra như khúc gỗ, đến khi phục vụ nhắc tính tiền thì cô mới nhận ra, Cao Thiên Hựu đã đẩy ghế ra ngoài từ lúc nào. Linh Hương đành rứt ruột trả tiền hai bát phở, ra đến cửa lại đập ngay vào mắt con xe Rolls Royce của Cao Thiên Hựu, Linh Hương lại càng bực mình. Tinh đã từng nói với cô chiếc xe Rolls Royce ấy đáng giá hơn hai mươi tỉ, vậy mà thằng cha ngồi trong xe ấy, đến cả bát phở còn tính toán với cô. Thật là kinh khủng! Cô tự nhủ, cũng may là giấc mơ cổ tích đã sớm được cô dập tắt, nếu không có ngày cô lấy hắn về, thì chỉ có làm ô sin cho hắn chứ hưởng thụ cái gì.
-Lên xe mau, tôi còn tới công ty
Linh Hương tiến gần đến cái xe, đạp vào cửa mấy phát, mặc kệ ánh mắt hằn học của Cao Thiên Hựu:
-Cao tổng cứ về Tân Thụy đi, tôi đâu phải là nhân viên của anh mà đi cùng anh chứ.
-Cô không nhớ Trần tổng giao trách nhiệm cho cô đại diện Bình Thái hợp tác với Tân Thụy à. Tôi đã nói với Trần tổng rằng có một số chuyện cần bàn, nên hẹn cô đến công ty
Đúng là loại cáo già. Hơn ai hết hắn phải rõ cô đang ở đâu chứ, thế mà bày đặt kiếm cớ không biết ngượng. Cô hậm hực lên xe, nhưng vẫn không quên hỏi hắn:
-Cao tổng này, tôi vẫn không thể nào hiểu ra, anh vốn ghét bị người khác làm cho mất thể diện. Vậy mà hôm nay có mấy chục ngàn cũng không chịu bỏ là sao?
Cao Thiên Hựu im lặng.
Linh Hương cũng ngán ngẩm, rồi lại quay sang hỏi:
-Cao Thiên Hựu, anh không muốn tạo scandal cơ mà. Tôi ngồi trên xe anh đến Tân Thụy có được không vậy.
Thiên Hựu bất chợt quay sang nhìn Linh Hương, cô ta dám gọi cả tên họ của anh. Anh nhìn cô, lắc đầu, rồi bắt đầu lái xe.
-Ở quán ăn ấy, chẳng có
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




