|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đấm trúng mắt cô, và bên mắt ấy nhanh chóng sưng phồng lên. Lúc này mẹ cô mới vào cuộc, đòi lại công bằng cho con gái, nhưng vẫn đồng thời kịp chửi cô một câu: “Ngu như bò”, lúc ấy cô chẳng biết gì, chỉ biết tự hỏi: “sao không phải ngu như bò tót nhỉ”.
Wa Wa, cô thoát khỏi Hưng “trố” như vậy đấy, sau vụ đó thì cô được chuyển ra chỗ khác ngồi và không còn có cơ hội gặp lại nữa. Bây giờ có thể sẽ dũng cảm đối mặt với thằng cha này, có thể khệnh khạng bước qua mặt hắn mà vênh váo nói rằng: “đấy, bạo lực chỉ có thể là vũ khí của những kẻ kém hiểu biết”. NHưng rồi cô lại nhận ra, chữ “có thể” đã quyết định tất cả, bởi Hưng “trố” vốn dĩ bản tính không đổi, cả làng đồn ầm lên hắn chuyên môn đánh vợ.
Cô đoán không sai mà, nàng nào mà không chịu tìm hiểu trước cứ đâm đầu vào thằng cha ấy thì chỉ có nước thê thảm hơn cô. Biết được bản tính của hắn vẫn không thay đổi, nên Linh Hương bây giờ dù thỉnh thoảng có đi qua trước mặt hắn thì mặt cũng bơ ra, cũng chẳng dám nói những lời trong mơ kia nữa.
Đấy, nhắc lại cũng chỉ để minh chứng rằng có lẽ Cao Thiên Hựu với “anh” cũng ngang ngửa nhau mà thôi.
“Reng………reng”
Linh Hương nhanh chóng nhìn vào màn hình điện thoại, thì ra là Cao Thiên Hựu. Giờ này còn không cho cô ăn trưa, lại còn làm phiền cô nữa chứ. Định bụng không nghe máy, nhưng mà sợ nhỡ hắn gọi vì công việc thì sao, thế nên cô nhấc máy:
-A lô
“Đi ăn trưa cùng tôi, hẹn 15’ nữa ở trước cửa hàng Triều Nhật Asahi Sushi”- đầu dây bên kia nhanh chóng nói.
“Triều Nhật”, cái khỉ gió gì thế này, nói thế thì chẳng khác nào đem ra cái bảng chữ cái cho cái đứa một tuổi rồi hỏi nó chữ A nằm ở đâu. Muốn chửi hắn lắm nhưng cô nghĩ lại, dù sao cũng là đi ăn ké, cũng nên giữ lịch sự tí. Cô nhẹ nhàng nói:
-Thiên Lôi à, Triều Nhật là ở đâu?
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, rồi sau đó nói tiếp: “Quên mất, cô đã tới chỗ đó bao giờ đâu. Vậy đến công ty tôi đi”
-Thiên Lôi, anh mời tôi đi ăn mà có thái độ này à?
“Vậy cô đi ăn trực mà cũng có thái độ nàyà. Đi hay không thì tùy, 15’ nữa không thấy cô ở công ty tôi thì khỏi bàn nữa”- Thiên Hựu nhanh chóng tắt máy
Thôi, dù sao thì cô cũng có dịp đi cho mở mang tầm mắt, không biết chỗ ấy ăn uống như thế nào, nhưng mà trăm năm mới có một dịp hắn mời cô đi ăn nhà hàng, dù rằng hắn thừa có khả năng tri trả. Linh Hương nhanh chóng đến Tân Thụy.
Thiên HỰu ra khỏi công ty, không thấy bóng dáng của Linh Hương, anh hơi ngạc nhiên. Linh Hương là người mê ăn uống, cô ta làm sao có thể bỏ lỡ dịp này nhỉ. Đang định lên xe phóng đi thì anh thấy từ đằng xa có một người vẫy tay. Nhìn kĩ lại thì đó là dáng quen thuộc của Linh Hương. Anh nhanh chóng lái xe tới chỗ cô và hỏi:
-Tôi bảo cô đợi tôi ở trước cửa công ty cơ mà?
LInh Hương nhún vai, cười cười:
-Hề hề, tôi đến muộn, đứng đây cho tiện- Linh Hương vừa nói vừa mở cửa lên xe.
Thiên HỰu không nói gì, anh biết tỏng cô ta ngại đứng trước cửa công ty anh, dù sao thì những người công ty anh nhìn thấy cũng bàn tán. Cũng may là cô ta để ý đến chuyện này, chứ không suýt anh quên. Anh cũng chẳng thể ngờ có ngày chỉ có chuyện cỏn con này mà anh cũng nghĩ không ra. Có lẽ tại hay gây chuyện với cô ta quen rồi, nên cảm thấy ở cùng cô ta là chuyện bình thường cũng nên.
Nhanh chóng Thiên Hựu và Linh Hương đã đỗ xe trước cửa Triều NHật.
Cao Thiên Hựu bước vào quán và báo với nhân viên cửa hàng rằng anh ta đi cùng bạn, bạn anh ta đã đến trước, và người đó là: Huỳnh Thư.
Chương 26
Linh Hương, công việc dạo này có mệt mỏi lắm hay không mà sao trông cô như cái xác di động vậy hả?- Kiến Phong cảm thấy biểu hiện của LInh Hương dạo gần đây như đang tức giận chuyện gì, mặt lúc nào cũng cau có. Để cô ở bên cạnh mình anh thấy rất lo lắng, đi bàn chuyện làm ăn mà lúc nào cũng như thế này thì người ta tưởng Bình Thái là cái nhà mồ mất.
Linh Hương hằm hằm nhìn giám đốc như thể muốn nói người gây ra ức chế cho cô trung quy cũng là anh, nếu ngày ấy anh chấp nhận cái đơn xin nghỉ việc của cô thì có lẽ cô cũng chẳng nhục nhã như mấy hôm trước. Giám đốc nhìn Linh Hương, rồi thở dài:
– Thôi được rồi, đi uống café, có chuyện gì thì nói hết ra cho nó thoải mái.
Cô uể oải gật đầu. Kiến Phong cùng Linh Hương không muốn đi xa, vì dù sao cũng phải quay lại công ty nhanh chóng để giải quyết nhiều thứ, nên cô và anh cùng quyết định ngồi ở quán café gần công ty. Vừa vào quán café không lâu, Linh Hương đã thở vắn than dài, cô kêu ca với Kiến Phong rằng tạo sao những kẻ có tiền lại sống giả tạo như vậy, cô hiểu rằng những kẻ đó thường tự cho mình có quyền khinh bỉ những người kém hơn, nhưng lại không thể hiểu nổi tại sao họ thích gây sự với những người không có gì như cô. Cô nói với Kiến Phong trước đây cô từng mong ước mình có thể bước vào thế giới của người giàu, nhưng không phải để hòa nhập với họ, mà cô chỉ mong muốn mình và người thân có cuộc sống tốt hơn, con cái sau này sẽ không khổ như mình, có thể tự do lựa chọn những ước mơ thuần khiết mà không phải lo đến tiền bạc. Cô mong rằng một khi đã trở thành người có tiền, cô sẽ giúp đỡ những người kém may mắn trong cuộc sống. Vậy mà giờ đây chợt giật mình tự hỏi nếu có một ngày cô thực sự đạt được mong muốn, liệu rằng lúc ấy cô có thay đổi hay không, có ích kỉ hay không. Liệu rằng lúc ấy cô có còn nhớ tới ước mơ ngây thơ ngày nào là đem lại hạnh phúc cho những người bên cạnh hay không, hay là lúc ấy cô sẽ giống như những kẻ có tiền, dùng tiền để áp bức người dưới, càng lao vào kiếm tiền sẽ càng bị ma lực của đồng tiền hút lấy, và lúc ấy bản thân sẽ chỉ bo bo giữ cho mình mà thôi.
Kiến Phong lặng lẽ cho gắp đường bỏ vào tách café rồi khuấy đều, anh lặng im nghe cô nói. Anh cũng không ngờ cô gái hồn nhiêu và tính tình có phần nông nổi ngày nào tự dưng hôm nay lại có suy nghĩ như vậy. Anh cảm thấy cô đang phân vân rất nhiều thứ, cảm xúc của cô hỗn loạn như chính những lời cô đang tâm sự với anh, có lẽ sự rối bời ấy khiến cho tâm trạng cô như vậy. Anh rất muốn chỉ bảo cho cô như một người anh trai chỉ đường cho em gái nhưng vẫn chưa cắt lời cô vội, anh cứ để cho cô nói hết. Đến khi Linh Hương dừng nói chuyện, thở dài một cái rồi uống café như uống nước lã, Kiến Phong mới nói:
– Bản chất của kinh doanh chính là bóc lột. Cô muốn giàu có, nhất thiết phải bóc lột nhân công, giữ lấy một phần hay một nửa sức lao động của họ và có khi nhiều hơn thế để làm lợi cho mình. Dù ít hay nhiều ta vẫn đang lợi dụng họ mà thôi. Người đứng trên đỉnh cao chính là người vô tình và ích kỉ nhất. Linh Hương à, để làm một doanh nhân thành công, để có được địa vị trong xã hội, chẳng có ai là không phải đánh đổi. Thương trường này vốn dĩ rất khốc liệt, người này tìm cách loại bỏ người kia để đi lên, khi đã đứng trên bục mà người ta
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




