watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10902 Lượt

gọi là vinh quang, thì người mà mọi người gọi là kẻ chiến thắng ấy cũng đã giẫm đạp lên không biết bao nhiêu cuộc đời rồi. Nếu tiếp tục muốn đi trên con đường này, thì tốt nhất hãy gạt bỏ suy nghĩ mềm yếu của cô

đi. Đợi đến khi cô thực sự thành công, thì hãy đi giúp đỡ người khác, cũng coi như chuộc lỗi vậy. Cô hãy nhớ, sau này dù có chuyện gì xảy ra cũng không được mềm lòng hoặc lung lay ý chí.

Linh Hương chăm chú nhìn Kiến Phong, mắt ngày càng mở to, rồi bật cười khanh khách:
– Em không ngờ giám đốc điềm đạm là thế lại có suy nghĩ tuyệt tình như vậy?

Kiến Phong nói:

– Nếu cảm thấy mình không thể dứt khoát được, thì đừng nên làm nghề này. Con đường mà cô chọn sẽ rất gian nan, sau này cũng có thể, chính người thân của cô sẽ thay đổi. Đồng tiền thay đổi con người nhiều thứ lắm.

– Giám đốc cụ non thế!- LInh Hương vui vẻ trêu đùa, lấy lại dáng vẻ thường ngày

Kiến Phong lắc đầu, con bé này đúng là mưa nắng thất thường, giờ lại trở về là một người chẳng chịu suy nghĩ gì cả đây mà. Tốt nhất là dừng lại bài học này thôi, giờ nói nữa cô ta cũng chẳng chịu nghe đâu. Linh Hương thì không chịu buông tha, đâu phải dễ mà được biết được con người của một giám đốc điềm đạm như vậy đâu, cô cứ vỗ vai Kiến Phong hỏi dồn:

– Giám đốc nói thật đi, có phải đã từng bị người thân phản bội rồi không? Hay là Mặc Lâm? Ha ha em tin chỉ có cậu ta mới dám chơi đểu giám đốc thôi.

– Đừng có đoán bừa nữa Linh Hương. Những gì tôi nói chỉ là một phần rất nhỏ thôi, nếu cô thực sự tò mò thì hãy đến tìm Cao Thiên Hựu mà hỏi. Tôi tin để đứng ở vị trí như ngày hôm nay, anh ta đã phải đánh đổi rất nhiều. Anh ta chắc chắn rất cô độc, không ai có thể hiểu anh ta cả. Người ngoài thì chỉ cảm thấy anh ta rất thủ đoạn và mưu mô, người bên cạnh thì chỉ cảm nhận được anh ta đang thay đổi và rời xa anh ta mà thôi. Chỉ anh ta mới biết bên trong mình có thay đổi hay không, chỉ anh ta mới rõ vì sao lại trở thành người như vậy.

Linh Hương nghe đến tên Thiên Lôi thì máu nóng đã dồn trong người, nhưng mà không có hắn ở đây để chửi nhau thì cô làm gì được, chẳng nhẽ chửi cho giám đốc nghe. Thế là cô xua tay:

– Thôi giám đốc, em không muốn nghe về hắn đâu, dù muốn lấy ví dụ cho em thì cũng đừng chọn hắn.

Kiến Phong đang định nói gì thì nghe tiếng ồn ào, Linh Hương và anh cùng mọi người trong quán cùng hướng mắt tới nơi phát ra tiếng ồn, và phát hiện ra, bàn ồn ào đó có sự xuất hiện của một người con gái không hề xa lạ Trần Thảo My, đứng bên năn nỉ ỉ ôi cô ta là một tên con trai trông dáng oặt ẹo như thằng nghiện, kiểu ăn mặc lịch lãm không phù hợp với thằng cha này khiến trông hắn chẳng khác nào thằng oắt học đòi làm người lớn. Có vẻ như đây không phải phong cách thường ngày của hắn. Nhìn đi nhìn lại Linh Hương vẫn không cảm thấy Thảo My và thằng cha đấy hợp nhau ở chỗ nào, thằng cha kia ngoài quần áo ra thì như anh Chí vậy, còn Thảo My thì tuy chỉ mặc bộ quấn áo công sở nhưng cũng toát lên vẻ kiêu sa, hai người này gần nhau thật là phản cảm.

Cậu ra chỗ khác đi, lát tôi phải vào công ty- Thảo My vẫn lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt tên đàn ông không biết liêm sỉ trước mặt

Tên con trai kia cũng không ngại to tiếng, giọng ta đây kẻ cả rất đáng ghét:

– Anh sẽ gọi điện cho ông già xin cho em nghỉ ngày hôm nay. Đừng có từ chối anh nữa được không

Nghe đến đoạn này Linh Hương cũng ngờ ngợ rồi, thằng cha này chắc là quý tử của chủ tịch công ty cô đây mà. Trời ơi ban đầu nghe người trong công ty đồn rằng Thảo My thẳng thắn từ chối anh chàng công tử giàu có ấy, Linh Hương còn không tránh khỏi bĩu môi chê cô ta khờ dại. Ai đời một thằng đàn ông điều kiện tốt như vậy lại không thèm yêu. Bây giờ nhìn cái tên oắt con kia mới thấy nó chỉ đáng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, có là C đô la cũng vứt đi nhé (cái tên mình viết tắt tí nhé =)))

– Cậu ăn nói cho cẩn thận, tôi hơn tuổi cậu đấy- Thảo My vẫn lạnh lùng đáp lời.

– Anh không biết, nhất định hôm nay em phải đi cùng anh!

Cậu ấm ấy nói rồi thô bạo kéo Thảo My đứng dậy, Thảo My lúc này mới bắt đầu phản ứng mạnh mẽ, giằng tay rồi quát:

– Cậu bỏ tay tôi ra, đây không phải là nơi cậu muốn cậu làm gì thì làm.

Cậu ấm kia chỉ chăm chăm lôi Thảo My ra ngoài, mặc kệ ánh mắt của những người xung quanh. Thậm chí trước ánh nhìn khó chịu và sự bàn tán của mọi người, cậu ta vẫn vểnh mặt lên trời như nói rằng cậu ta là con trời, muốn làm gì thì làm không ai cản được. Bỗng dưng thấy giám đốc đứng dậy, Linh Hương cũng chạy theo, biết đâu lấy lòng dược cậu ấm này thì sao.

Kiến Phong nhanh chóng níu một tay còn lại của Thảo My, đoạn nói với cậu oắt con kia:

– Bình thiếu gia, có gì thì từ từ nói. Ở nơi công cộng không nên thô bạo với phụ nữ như vậy- Kiến PHong trầm giọng nói

Cậu ấm kia khựng lại để nhìn xem kẻ can thiệp vào chuyện của mình là ai, rồi sau đó hình như nhận ra Kiến Phong, bèn khinh bỉ nói:

– Tưởng ai, thì ra chỉ là con chó trông nhà. Tôi có chuyện nói với Thảo My, không đến lượt anh trõ mồm vào.

Định trút giận thay cho giám đốc, nhưng nghĩ dù sao hắn cũng chưa làm gì quá đáng với mình, hắn lại là con trai chủ tịch nên Linh Hương nhẹ giọng:

– Tiểu thiếu gia à, anh và Thảo My có thể từ từ nói chuyện mà. Tôi là bạn của Thảo My, tôi biết cô ấy dịu dàng lắm, thể nào cũng đồng ý đi cùng thiếu gia thôi. Con gái ghét vũ lực lắm

Linh Hương nói ra từ bạn mà không biết ngượng mồm, khiến Thảo My cũng phải bất ngờ, cô lườm Linh Hương một hồi lâu.

– Con vịt bạch bạch này chui ở đâu ra, trên đời này còn có vịt lên bờ, vịt cạn à- Bình thiếu gia đó lạnh lùng nói

Linh Hương cứng họng luôn, thằng này ngu đến mức đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm, không khéo lại còn chưa nhìn thấy con vịt bao giờ, chỉ biết phát biểu liều. Cô muốn chửi thằng oắt con này một trận nhưng lại dặn lòng nín lại.

– Thiếu gia, cậu không nên…

Kiến Phong chưa nói hết câu thì tất cả mọi người trong quán đều sững sờ. “vụt” một cái, tên Bình ấy nhanh chóng lấy một cốc nước lọc sẵn trên bàn hắt thẳng vào người Kiến Phong. Thảo Mysững sờ, cô quay mặt nhìn người đàn ông kia, mặt anh ta vẫn không đổi sắc, hơi nhắm mắt lại, không có vẻ gì là tức giận, Thảo My vẫn không biết anh chàng đó sẽ phản ứng thế nào. Lập tức “vụt” cái nữa, mặt tên thiếu gia kia lem nhem, café dính đầy lên áo. Mọi người bây giờ mới chú ý, thì ra Linh Hương tay đang cầm tách café. Cô không thể nhịn được, đã sỉ nhục giám đốc với cô như vậy, lại còn dám hắt nước vào người giám đốc nữa chứ, cô là ai, đến Cao Thiên Hựu cô còn dám đụng vào thì cô sợ gì chứ, thủ đoạn của thằng oắt này có bằng đủ một góc của Cao Thiên Hựu hay không.

– Cô… cô… cô làm cái trò gì vậy?- tên Bình lên tiếng

Linh Hương giật mình, thôi chết cô rồi, lại máu anh hùng, anh hùng rơm mất toi. KHí thế của cô ban nãy bốc hơi hết, cô nhanh chóng giấu cái tách café đi (mặc dù mọi

Trang: [<] 1, 49, 50, [51] ,52,53 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT