|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
lên một xe khác. Cô và Thảo My có la hết, nhưng lúc này chẳng có ai cả, và hai người nhanh chóng bị đưa lên xe.
Kiến Phong rất lo lắng, gọi mãi mà Linh Hương không lên tiếng, đầu dây bên kia lại nghe tiếng ồn ào, rồi sau đó tiếng Linh Hương la hét. Chẳng nhẽ hai người đã xảy ra chuyện gì. Anh vẫn không tắt điện thoại mà ngồi nghe động tĩnh. Lát sau, âm thanh vãn rồi, anh mới nghe thấy tiếng: “điện thoại của hai con kia thì phải” rồi sau đó không còn nghe tiếng gì nữa.
Anh nghĩ ngay đến chuyện sáng nay. Phải chăng người gây ra chuyện này là Bình. Kiến Phong biết là nếu bây giờ đến gặp Bình thì cậu ta cũng không nhận đâu, nên nhanh chóng tự mình nghĩ ra cách. Rồi anh nghĩ đến Thiên Hựu, và nhanh chóng gọi cho Thiên Hựu, anh linh cảm anh ta nhất định giúp anh.
– A lô, Cao tổng, thật ngại quá khi tối rồi vẫn làm phiền anh
“ chuyện gì vậy Trần tổng”
– Linh Hương, cô ta bị con trai chủ tịch công ty tôi bắt đi rồi, tôi muốn anh giúp tôi
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu khiến Kiến Phong không thể chờ được, đành giục:
– Cao tổng, anh giúp tôi chứ
“Tại sao Linh Hương bị bắt”
– Tôi nói với anh sau được không, giờ tôi tới gặp anh, anh đang ở nhà phải không?
“Ừ, anh đến nhà tôi luôn đi”
– Lập tức cho người tìm xem con trai chủ tịch Bình Thái ở đâu. 15’ phút nữa phải cho tôi đáp án
Minh giật mình vì cuộc gọi đêm của giám đốc. Giám đốc lúc nào cũng nguyên tắc, anh biết, nhưng chưa bao giờ Minh cảm thấy giám đốc gấp như bây giờ, trước đây khi bảo anh đi làm chuyên gì, giám đốc chưa bao giờ đốc thúc MInh cũng tự bảo mình phải nhanh chóng. NGay cả lần điều tra về Thùy vân, anh cũng không thấy giọng giám đốc ngắt quãng dồn dập như bây giờ.
Chương 27
“Thuốc mê”, đó chính là điều duy nhất Linh Hương kịp nhận ra khi chìm vào cơn mê. Ngủ cũng tốt, sẽ chẳng phải lo sợ nữa. Người ta nói, kết quả vốn dĩ không có gì đáng sợ, điều đáng sợ nhất chính là quãng thời gian chờ đợi kết quả. Thay vì tỉnh để lo cho số phận của mình, chi bằng ngủ một giấc và đến khi tỉnh lại thì kết cục đã định sẵn, có như vậy, con người mới dễ dàng chấp nhận nó.Cuộc đời sao lắm khúc ngoặt quá, và mỗi lối rẽ ấy lại khiến Linh Hương cảm thấy vất vả, vất vả bởi con đường không bằng phẳng, vất vả bởi không biết rằng sau khi đi hết đoạn đường này thì phía trước là một con đường như thế nào đang chờ đón. Ban đầu là Huỳnh Thư, tiếp sau đó là Cao Thiên Hựu, sau nữa là tên Bình này. Linh Hương không muốn dùng từ cuối cùng, bởi cô không biết đến khi nào cô mới được trả lại sự bình yên. Kiến Phong có lẽ đã đúng, cô phải làm quen với cuộc sống này, bởi như anh nói, nếu thực sự muốn trở thành một doanh nhân thành đạt, trở thành người có chỗ đứng trong xã hội thì cô phải đánh đổi, đánh đổi một cuộc sống bình yên, đánh đổi một tâm hồn lương thiện. Cô không biết mình có dám đánh cược hay không, lo sợ rằng một khi đã đem tâm hồn mình trao đổi thì sẽ chẳng thể nào lấy lại được nữa. Thế nhưng cô cũng căm ghét bản thân biết bao, căm ghét bởi mình nhỏ bé yếu đuối, không thể trả thù lại những người đã đảo lộncuộc sống của mình.
“ÀO! ÀO”, Linh Hương cảm thấy toàn thân mát rượi, các giác quan được tác động mạnh. Tỉnh! Dù đang bị trói, Linh Hương vẫn bật cười, vậy mà cô cứ tưởng rằng mình sẽ phải bị nhốt trong một căn phòng tăm tối, nào ai có ngờ trước mắt bây giờ là một phòng căn phòng sang trọng, có lẽ là phòng tiếp khách, trước mắt cô hoàn toàn là những người mặc bộ đồ đen, chắc đó là những người vệ sĩ. Linh Hương đảo mắt tìm Thảo My và nhận ra cô cũng mới tỉnh, cũng đang nhìn quanh như mình.
-Cười cái gì?
Giọng đàn ông vừa lên tiếng, cô nhận ra ngay đó là Bình. Hắn kiêu hãnh nhìn cô, cũng phải thôi, cô đoán cảm giác của hắn bây giờ chính là hả hê vì mình cuối cùng là người chiến thắng. Hắn đang cười, bởi vì dù sao hắn cũng đã thực sự đang trả thù được cô. Còn cô, cô đang cười vì lẽ gì, chắc hẳn hắn đang thắc mắc điều đó. Linh Hương thôi cười, hắn đâu có phải là Cao Thiên Hựu, hắn đâu có khả năng kiềm chế cơn giận, hắn đâu có khả năng đoán được suy nghĩ của người khác, hắn đâu có khả năng tự mình làm chủ tình thế, và…hắn đâu có quân tử như Cao Thiên Hựu. Nghĩ đến đây, Linh Hương giật mình, sao cô lại nghĩ đến Cao Thiên Hựu vào lúc này, tại sao cô lại cho rằng Cao Thiên Hựu là quân tử, Cao Thiên Hựu chính là kẻ đại tiểu nhân, chuyện gì cũng để bụng cơ mà. Cô lại giật mình suy nghĩ, phải không, Cao Thiên Hựu có tiểu nhân không, chỉ là quan điểm đúng sai của Cao Thiên Hựu quá rõ ràng, anh ta muốn từng bước đi của mình phải hoàn hảo, anh ta tự đặt cho mình nguyên tắc và sống theo nó, và phải chăng anh ta sợ mình mềm lòng, sợ mình thay đổi quyết định nên nhất nhất phải làm cho mình những điều luật, và ép mình sống trong cái khuôn khổ ấy. Tiểu nhân, chưa hẳn đã là tiểu nhân, quân tử, ai dám chắc chính là người quân tử. Con người sống chẳng mấy ai vượt qua được hai chữ “thành kiến”, họ nhận định một con người bởi tiêu chí cơ bản đó là cách mà người kia thể hiện ra cho họ thấy, và người kia đối với họ thế nào? Vậy mà chẳng bao giờ có ai tự hỏi mình đã làm gì để nhận được cách cư xử từ người khác, và mình sẽ làm gì nếu thực sự có ngày mình rơi vào hoàn cảnh như họ. Linh Hương nhớ, cô đã nhiều khi nhìn thấy anh ta thần người nhìn xa xăm, lúc ấy cô cảm thấy anh ta cô độc lắm, anh tự mình tránh xa mọi người để ôm lấy những thứ gọi là quá khứ. Phải chăng quá khứ ấy anh đã từng có những bước đi sai lầm nghiêm trọng và không thể nào thay đổi, vì vậy giờ đây anh ép mình phải bước những bước đi hoàn hảo. Cao Thiên Hựu! Thiên Lôi! Cao Thiên Hựu……. Trong đầu Linh Hương bỗng hiện ra hình bóng của hắn, toàn bộ là hình dáng nhăn nhó không giống ai của hắn, rồi sau đó lại là những kiểu cười đười ươi của hắn.
-Đây là chuyện của tôi và cậu, Linh Hương vốn dĩ không liên quan. Để cho cô ấy đi!- Thảo My bất chợt lên tiếng
Bình nhìn Thảo My cười khểnh:
-Thảo My, nếu đơn giản chỉ là chuyện giữa anh và em, thì anh sẽ không phải tốn công sức như thế này. Bây giờ thả cô ta đi, cô ta lại gọi người đến thì sao?
Linh Hương hít một hơi thật sâu, lấy can đảm để nói:
-Cậu ngu hay giả vờ ngu thế hả. Đã bắt cóc rồi lại còn cho người ta thấy mặt, đưa đến nơi nào kín không kín lại đưa tới đây. Từ trung tâm dành cho trẻ thiểu năng về à?
Vừa nói cô vừa quắc mắt nhìn Bình, cô chưa bao giờ cảm thấy khinh bỉ thằng đàn ông nào nhiều như hắn, ngay cả đối với Cao Thiên hựu cô cũng chưa từng. Bình nhìn thấy thái độ của Linh Hương thì không hài lòng, cười thỏa mãn một hồi rồi đánh mắt cho đám vệ sĩ, ngay lập tức có vài người đàn ông khỏe mạnh tiến tới đạp thật mạnh vào người Linh Hương, và sau đó là những cú đạp liên tiếp và dồn dập. Lần đầu tiên Linh Hương càm nhận được lực của những cú đạp mà cô chỉ nghĩ rằng chỉ có trong phim. Lúc ấy, điều duy nhất cô
nghĩ rằng: “Nếu đổi lại người mình chửi là Cao Thiên Hựu, hắn sẽ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




