watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10898 Lượt

làm được gì, giờ đây cô chỉ giống như một con kiến đang trên đường đi kiếm thức ăn thì bị lạc đàn, cô sẽ bị những loài vật to lớn hơn giẫm nát cho dù ý chí phản kháng có lớn tới đâu. Nhận thức được tiếng động cơ xe, rồi sau đó cảm nhận được sự di chuyển thì cũng là khi cô cảm thấy sự sống của mình đang dần xa. Bọn họ rồi sẽ đưa cô đến một rừng cây hoang vu tít tắp, rồi thả cô ở đấy mặc cho sự sống chết. Cô không biết suy nghĩ đó có phải chỉ là một tưởng tượng ngu ngốc hay không, nhưng sự thực nếu có ai đó ở trong hoàn cảnh này giống cô, thì họ cũng sẽ nhạy cảm như cô bây giờ.

Linh Hương vừa dời khỏi phòng khách thì Cao Thiên Hựu cùng Kiến Phong xuất hiện. Bình ra vẻ thản nhiên tươi cười:

-Chẳng phải Cao tổng của Tân Thụy đây ư, lại còn anh Phong nữa. Sao hai người hôm nay rảnh rỗi đến căn nhà cũ nát ở ngoại thành của gia đình em thế này

Thiên Hựu thản nhiên tiến tới ngồi trên sa lông, cười nói:

-Bạn gái của tôi bị mất tích, nghe nói là ở chỗ Bình thiếu gia!

Bình chột dạ, tuy nhiên vẫn không hề lo sợ trả lời:

– Cao tổng, bạn gái của anh làm sao em dám cướp được chứ!

-Không phải là cướp, là bắt cóc!- Thiên Hựu nói từ từ từng từ một

Bình ngồi xuống:

-Cao tổng, em với anh nước sông không phạm nước giếng, bạn gái của anh không có ở đây.- giọng điệu có phần hống hách

Thiên Hựu cười nhạt:

-Bình thiếu gia, đến bây giờ tôi vẫn tôn trọng gọi cậu là Bình thiếu gia, cậu cho rằng tôi nể sợ địa vị của cậu hay sao. Cậu có biết khi cậu đang hoang phí tiêu tiền của bố mẹ cậu thì tôi đã ra ngoài đời đối phó với bao nhiêu loại người rồi không?

Bình đứng dậy đập bàn quát:

-Cao Thiên Hựu, anh cũng đừng cho rằng tôi sợ anh. Tôi tôn trọng anh vì anh là khách, nhưng anh đừng vì thế mà lên mặt dạy đời tôi.

Thiên hựu không nói gì, bình tĩnh phất tay cho người tiến vào, đám vệ sĩ của Thiên Hựu có khoảng năm người, họ vừa vào đến nơi thì khung cảnh trở nên hỗn loạn, hai bên vệ sĩ đánh nhau, nhưng có lẽ người của Cao Thiên Hựu được lựa chon kĩ càng, ai nấy đều rất giỏi võ, chỉ vài phút sau đám người của Bình bò rạp ra đất. Mặt Bình lúc này tái mét:

-Cao Thiên Hựu, anh dám vào nhà tôi, đánh người của tôi sao?

Thiên Hựu ngả người tựa vào ghế, thản nhiên nói:

-Cậu không phải không thích nói lý lẽ sao. Tôi muốn cậu cùng ngồi xuống nói chuyện, nên mới phải dùng cách này! Nếu cậu muốn gây chuyện, vệ sĩ của tôi bên ngoài cũng sẽ vào đây. Cậu muốn giải quyết theo kiểu giang hồ, tôi cũng sẽ chiều- Thiên Hựu quay sang Kiến Phong- Trần tổng cùng vài người lên trên tìm giúp tôi được chứ- Thiên Hựu vừa nói vừa chỉ tay lên bên trên.

Kiến Phong gật đầu, nhìn lướt qua Bình rồi cùng vài vệ sĩ lên trên tầng. Bình lúc này đỏ bừng mặt vì tức giận, nhưng bản thân không làm được gì. Hắn chỉ biết to mồm:

-Cao Thiên Hựu, tôi sẽ kiện….

Bình định nói tiếp nhưng nhìn thấy khuôn mặt thản nhiên của Cao Thiên Hựu, hắn ta bèn ngậm mồm lại và ngồi xuống.

Kiến Phong lên tầng, quả nhiên bên trên có một tên vệ sĩ đang đứng đó, anh vật lộn cùng tên vệ sĩ đó một hồi, rồi khi người của Cao Thiên Hựu vào giúp, anh mới mở cửa phòng. Trước mặt anh là Thảo My với mái tóc dài dính chặt vào làn da, gương mặt thất thần ngồi nhìn về phía cửa sổ. Anh nhìn thấy, trong đôi mắt ấy, có cả hi vọng lẫn tuyệt vọng. Cô tuy rằng thấy động tĩnh, nhưng cũng không hề giật mình, từ từ quay lại nhìn về phía anh,

ánh mắt dần dần đỏ hoe, ngập nước, và sau đó thì dừng lại, nước mắt không hề rơi. Kiến Phong sững sờ, anh chưa bao giờ gặp một người nào giống Thảo My, trước nguy hiểm như vậy, cô chẳng hề gào thét hay thậm chí có một biểu hiện bất bình căm phẫn nào, cô cứ thản nhiên đối mặt với chúng đem theo sự lo lắng trong tâm hồn, có lẽ cô đang tự đánh cược, đánh cược xem rốt cuộc cô có thể chế ngự sự sợ hãi của bản thân hay không? Anh tự hỏi tại sao cô không tìm cách trốn thoát, tại sao chỉ im lặng ngồi đó.

-Anh…

Từ “anh” ấy ngập ngừng xiết bao, Kiến Phong cảm thấy cô đang run rẩy, run rẩy vì không dám khẳng định người trước mặt là ai, anh nghĩ có lẽ cô đang sợ nhỡ đâu tất cả chỉ là ảo giác. Trong lòng anh thoáng một suy nghĩ: “anh muốn bảo vệ cô suốt đời”.

-Cô sợ không?

Thảo My lắc đầu. Kiến Phong ngây mặt, rõ ràng cô ấy đang lo sợ, tại sao lại nói dối. Dường như Thảo My nhận ra suy nghĩ của Kiến Phong, bèn cười:

-Là giả đấy, tôi rất sợ

-Vậy tại sao không kêu, biết đâu có người cứu cô!

-Hắn đã để tôi 1 mình, chứng tỏ hắn thừa biết tôi không thể trốn, cũng không thể kêu. Vậy sau tôi phải làm như vậy, đặt vận mệnh của mình vào hy vọng vô ích, thì tại sao không tin tưởng vào bản thân. Thà rằng dưỡng sức, biết đâu có thể tìm ra cách đối phó hắn

Kiến Phong lặng gật đầu, rồi sau đó như chợt nhận ra điều gì, bèn hỏi dồn:

-Thảo My à, còn Linh Hương, cô ấy đang ở đâu?

Thảo My lắc đầu, cô nói rằng cô và Linh Hương vừa bị tách nhau, lúc cô bị đưa lên trên này thì Linh Hương vẫn ở dưới tầng. Kiến Phong lo lắng, anh không rõ rốt cuộc tên Bình đó giấu Linh Hương ở đâu, Linh Hương không có địa vị, nếu không may Bình nhờ thế lực ngầm nhúng tay vào thì Linh Hương sẽ vĩnh viễn mất tích. Anh nhanh chóng dìu Thảo My xuống nhà, cần phải báo cho Cao THiên Hựu biết.

Thiên Hựu nhìn bóng người bước xuống cầu thang, ánh mắt tràn ngập cảm xúc. Thế nhưng khi bước xuống cầu thang là Kiến Phong và một cô gái, anh không muốn tập trung nhớ tên cô gái ấy, chỉ thấy rằng trong số đó thiếu mất một người, anh lạnh giọng nói với Bình:

-Linh Hương đâu?

Bình vênh mặt:

-Anh nói cái gì vậy, tôi chỉ biết Thảo My là hôn thê của tôi, chứ Linh Hương nào? Các người đến nhà tôi kéo vị hôn thê của tôi xuống, thật không coi ai ra gì.

Thiên Hựu điềm nhiên nói:

-Vậy được, tôi ở đây chờ Linh Hương xuất hiện. Khi cô ấy có tin tức là Tân Thụy và Bình Thái sẽ là kẻ thù của nhau. Hợp đòng lớn giữa Tân Thụy và Bình Thái lập tức hủy, công ty nhà cậu sẽ khốn đốn lắm đây!

-Anh…dám?

Tầm 15 phút sau, Minh vội vã bước vào:

-Giám đốc, Linh Hương đang ở ngoài kia.

Thiên Hựu nhanh chóng đứng dậy, liếc mắt qua Bình rồi bước ra ngoài. Kiến Phong, Thảo My và Bình cũng bước theo xem chuyện gì.

Cô không nhớ được có chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết rằng bỗng nhiên chếc xe cô ngồi phanh đột ngột, rồi một loạt tiếng động phát ra “bốp, bốp, bịch, bịch”. Phải chăng cô đã được cứu, có phải cô gặp được quý nhân, người ấy là ai vậy? Lát sau, không gian trở nên yên tĩnh, Linh Hương không hiểu sao lại cảm thấy bình yên vô cùng, cô như nhìn thấy bóng thần chết đang dời xa. Tâm hồn cô lúc ấy thảnh thơi đến lạ, tự nhắc nhở mình: “Linh Hương, mọi chuyện qua rồi. Mệt quá rồi, mày nên nghỉ ngơi đi”, và thế là Linh Hương chìm vào giấc ngủ. Giấc ngủ ấy không hề dài, Linh Hương biết, nhưng khoảng thời gian ngắn ngủi yên tĩnh ấy cũng đủ khiến cô cảm thấy thoải mái. Cô nghe thấy tiếng anh MInh gọi và tỉnh giấc, trước mắt cô bây giờ chính là Cao Thiên Hựu. Cô thều thào:

-Thiên…lôi… tôi…

Trang: [<] 1, 53, 54, [55] ,56,57 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT