watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10886 Lượt

lắm, chẳng đứa nào dám trêu cô như trước, cô cũng hay lên mặt với đám trẻ con ấy, bởi vì chúng nó mỗi lần đi học bị bắt nạt thì đều khóc lóc kể này kể nọ, rồi kêu bố mẹ đến giải quyết, nghe chúng nó than vãn, cô thường phủi phủi tay chê bai, kêu chúng nó không biết tự giải quyết, hở cái là đi nhờ người lớn thì sau này làm được cái trò chống gì.

Tuy có vẻ không liên quan đến nội dung cô muốn nói cho lắm nhưng vẫn muốn kể, cô quen Nhi và Tinh cũng vào thời điểm đó, khi mà có rất nhiều trẻ con muốn chơi cùng nhóm cô, thì vô tình cô để ý thấy có hai cô bé đáng yêu bằng tuổi, thế là cho hai đứa chơi chung luôn, ban đầu hai đứa còn nhút nhát dè dặt lắm, cứ nghĩ sau này chúng nó sẽ trở thành thục nữ, ai dè càng lớn tính cách chúng nó càng điên và tợn hơn cả cô, thế mới biết cô đã hủy hoại mất hai người vợ đảm đang của tương lai. Lớn lên rồi thì Linh Hương lại khác, cô cũng bớt nghịch ngợm hơn, hoặc ít ra có nghịch ngầm cũng chỉ là cùng chơi với hai con nhỏ kia thôi.

Quay lại chủ đề thôi, ngày ấy cô đôi lúc vẫn cảm thấy ghen tị vì những đứa trẻ khác có mẹ dỗ dành, còn mẹ cô thì mỗi lần cô vấp ngã chỉ đứng đằng sau và nhắc nhở “con ngã rồi, tự đứng lên đi”. Nhưng mà suy nghĩ đó cũng đã thay đổi vì trong một lần thằng bé đã từng rủ mọi người trêu cô muốn xin chơi cùng, cô vênh mặt lên từ chối, thế là nó tức quá quát: “mày cũng chẳng giỏi giang, chỉ nhờ có mẹ thôi mà lúc nào cũng to mồm nói với chúng nó là mày không cần mẹ giải quyết chuyện gì, đồ nói dối”. Cô đã tức giận cãi lại nó và nhận được một câu trả lời khiến cô bất ngờ: “Lúc tao trêu mày, mày chẳng về mách mẹ còn gì, lúc bị đánh cũng hu hu gọi mẹ, thế là mẹ mày mới đến nhà tao, khiến tao bị đánh một trân, nếu không tao còn lâu mới sợ mày”.

Từ lúc ấy, cô mới biết thì ra mẹ vẫn quan tâm mình lắm, tuy rằng lời nói không tình cảm như những bà mẹ khác, nhưng ai nói rằng yêu thương chỉ có thể bằng lời nói. Thế là từ đó cô có phần yếu đuối một chút, thỉnh thoảng lại hu hu khóc gọi mẹ dù rằng chuyện chẳng có gì, lúc ấy tuy có bị nghe mẹ mắng cô cũng mừng lắm, mừng vì biết mẹ đang quan tâm mình theo một cách đặc biệt. Vì vậy mà cô rất sợ mẹ biết chuyện này, mẹ bên ngoài chê trách cô là : “chắc mày lại nói xằng bậy thì mới ra nông nỗi này chứ gì” nhưng bên trong sẽ buồn lắm đây. Cô thầm cảm ơn Kiến Phong vì đã giúp cô giấu mẹ chuyện này.

Suýt quên mất mục đích chính, đây là nhà Cao THiên Hựu, nhưng nãy giờ chẳng thấy hắn đâu cả, cô cứ ngó quanh, tưởng tỉnh rồi thì sẽ thấy hắn chứ nhỉ. Minh hình như nhận ra thái độ của cô, bèn cười nói:

– Giám đốc đang có chuyện cần giải quyết với chủ tịch Kim của Bình Thái. Em có biết vì em mà giám đốc đã quyết tâm hủy hợp đồng với Bình Thái hay không, đấy là một hợp đồng lớn đấy. Lúc ấy em hôn mê nên không rõ, chứ khuôn mặt giám đốc lúc nhìn thấy em thì khó coi lắm, anh nghĩ giám đốc chắc sẽ không bỏ qua cho tên Bình đâu.

Nghe đến đây, Linh Hương cảm động suýt khóc, cô không nghĩ Cao Thiên Hựu lại có ngày vì cô mà làm chuyện ấy. Nhưng hợp đồng ấy đối với hai công ty đều là một hợp đồng lớn, nếu bị hủy thì không phải là ngay cả Tân Thụy cũng bị tổn thất nặng nề hay sao. Còn với Bình Thái nữa, nhỡ đâu cuối năm vì cái bản hợp đồng này mà người trong công ty, và tất nhiên có cả cô nữa sẽ không nhận được tiền thưởng, như vậy chẳng những không khiến cô hả dạ mà còn cảm thấy vừa tổn hại bản thân, vừa liên lụy người khác nữa. Cô ngồi bật dậy hỏi:

– Anh Minh à, Cao Thiên Hựu đang ở đâu?

Minh giật mình khi thấy Linh Hương phản ứng như vậy, giọng lo lắng:

– Em đang là bệnh nhân đấy, không hành động nhẹ nhàng không được à? Khỏe như trâu ấy nhỉ? Giám đốc đang ở phòng khách chờ chủ tịch Kim

Linh Hương bây giờ cũng đã đỡ nhiều rồi, với lại không biết sức lực ở đâu ra, cô nhanh chóng xuống giường, tiện tay dứt luôn mấy đám dây dợ lằng nhằng ở cổ tay, cô cảm thấy mình không cần thứ này (có vẻ chi tiết này hơi “kì ảo” nhưng “tiền là tiên là phật” cơ mà, chỉ cần nhắc đến chuyện tiền bạc là Linh Hương có thể lấy được sức lực ngay lập tức)

– Linh Hương, em làm gì thế, nãy còn mới thở không ra hơi cơ mà!

Tuy vẫn không đứng vững vì còn đau, nhưng Linh Hương vẫn có thể lấy lại giọng bình thường, mặc dù giọng có phần yếu hơn.

– Anh đưa em đi gặp Cao Thiên Hựu đi, mau lên!

Minh vẫn còn thắc mắc, nhưng thấy cô kiên quyết như vậy bèn dìu cô đi, dù sao thì cô vẫn còn đi không vững cơ mà.

Gần đến phòng khách, Linh Hương bảo Minh cứ để tự cô đi, cô có chuyện cần nói với Cao THiên Hựu. Thế là Linh cứ bám vào tường thẳng hướng anh MInh chỉ mà đi.

– Cô làm gì ở đây

Linh Hương giật mình, trước mặt cô là Cao Thiên Hựu, mắt hắn mở to hơn thường ngày, có lẽ đang ngạc nhiên khi thấy cô xuất hiện:

– Tôi…tôi…tôi… ANh đưa tôi…à…anh đưa tôi đến đây mà, hỏi gì lạ vậy?- không hiểu sao Linh Hương bỗng nhiên nói ấp úng

– Tôi đưa cô đến đây thì chả nhẽ tôi không biết điều đó hay sao, ý tôi là cô còn đang nằm trên giường cơ mà, tại sao đã tự mình mò xuống đây rồi!

Nhìn ánh mắt của Cao Thiên Hựu, cô cảm giác như hắn đang quan tâm mình, rồi hình ảnh của hắn lại ùa về, cô muốn nói với hắn lời cảm ơn, nhưng mong hắn đừng vì cô mà hủy hợp đồng ấy. Thế nhưng không hiểu sao, môi cô lại mấp máy duy nhất ba từ mà thôi…

– Cô nói gì?- Cao Thiên Hựu nghiêng đầu nhìn Linh Hương

Linh Hương giật mình, chẳng phải, chẳng phải… sao người ta nói để nói ra ba chữ ấy là khó lắm cơ mà, vậy mà sao cô nói ra ngon lành vậy, chỉ tiếc là nói nhẩm mà thôi.

– À… à… à…

Linh Hương còn chưa biết nói gì thì có người lại gần báo với Cao Thiên Hựu là chủ tịch Kim cùng con trai đến, hắn đang định quay bước đi thì Linh Hương níu lại, định khuyên hắn nhưng lại nhớ lại cái hành động ban nãy của mình, bèn chỉ im lặng. Cao THiên Hựu nhìn Linh Hương khó hiểu, rồi sau đó hồi lâu hắn mỉm cười:

– Được rồi, về phòng đi!

Về sao được cơ chứ, Linh Hương vẫn cảm thấy lo, thế nên đợi Cao Thiên Hựu đi rồi, cô cũng chầm chậm tiến về phía phòng khách ấy và nghe trộm.

– Cao tổng, thành thật xin lỗi cậu! Con trai tôi còn quá nông nổi, mong cậu không vì nó mà làm ảnh hưởng mối quan hệ của hai công ty- tiếng chủ tịch Kim

Thiên Hựu im lặng hồi lâu không đáp, Bình thấy thế không chịu được, bèn đứng dậy quát:

– Bố thấy chưa, có đến xin lỗi hắn thì cũng có được gì đâu. Hắn vốn coi thường công ty nhà chúng ta cơ mà!

“Bốp”- chủ tịch Kim tát một cái thật mạnh vào mặt tên Bình, đoạn quay sang nói với Cao Thiên Hựu:

– Lỗi do tôi không biết dạy con, thật là thất lễ quá. Hôm nay tôi đến tìm Cao tổng là muốn thương lượng, mong cậu có thể nể

Trang: [<] 1, 55, 56, [57] ,58,59 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT