|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
nói mà cô chẳng hiểu ra cái gì nữa, chẳng rõ ý của hắn là gì, mà có phải tai cô nghe nhầm không, hay là hắn lại có ý định trêu đùa cô nữa đây. Mặc kệ, muốn thế nào thì thế ấy, giờ cô phải nghỉ ngơi cái đã.
Mấy ngày ở nhà Thiên Hựu, cô không thấy hắn xuất hiện, chỉ thấy anh MInh hay lại hỏi thăm nói chuyện với cô. Biết cô ở đây buồn, anh Minh cũng đưa cho cô vài quyển truyện ngôn tình. Cô cũng không định động mấy quyển truyện đó đâu, chỉ muốn tìm người nói chuyện, nhưng người làm trong nhà của Cao Thiên Hựu giống y như rô bốt vậy, ngoài những câu hỏi như là “tiểu thư cần gì”, “mời tiểu thư xuống ăn sáng”,.. và những từ cực ngắn như “dạ” và “vâng” ra thì họ chẳng nói gì nữa. Những ngày đầu thì cô lên mạng, nhưng sau cũng cảm thấy nhạt nhẽo. Không quá hai ngày sau cô đành lôi mấy quyển tiểu thuyết anh Minh mượn của đứa em gái ra đọc. Linh Hương không hiểu sao có thể kiên trì được, cô đã đọc được tiểu thuyết liên tiếp bốn ngày. Anh Minh nhìn thấy cô chịu ngồi yên một chỗ cũng cảm thấy lạ, anh chỉ đưa truyện cho Linh Hương cho có, ai dè cô chăm chú đọc đến vậy. ANh chợt thắc mắc:
– Linh Hương này, em không tò mò vì sao em ở đây năm ngày rồi mà cũng không thấy giám đốc đâu không?
Linh Hương vẫn chăm chú vào quyển truyện tỏ ý không quan tâm, nhưng thực ra trong lòng cô đang thắc mắc, rõ ràng đây là nhà hắn, tại sao hắn ngay cả nhà mình cũng không muốn về. Cô chợt à lên:
– Anh Minh, em cảm thấy bây giờ em khỏe lại rồi, vậy mà mấy người ở đây chẳng để em làm gì, chán muốn chết. Giờ em chắc về nhà được rồi phải không?
Minh nghĩ hồi lâu, đúng là trông sắc mặt cô đã tốt hơn rồi thì phải. Thế nhưng để cho chắc ăn, anh vẫn gọi điện cho bác sĩ đến khám lại cho Linh Hương. Đến khi bác sĩ nói Linh Hương sức khỏe đã hồi phục, Minh mới an tâm gọi điện thông báo cho giám đốc.
Linh Hương sảng khoái biết bao khi bước ra khỏi cánh cổng căn biệt thự của Thiên Hựu. Linh Hương hét lên “AAAA!”, cuối cùng thì cũng thoát khỏi cái nơi quái quỷ ấy, thoải mái quá đi. Mà cô chợt nhớ ra, đã mấy ngày chưa đến công ty, phải dạo qua đó thăm Kiến Phong, tiện thể cảm ơn anh mới được. Mới đi dược vài bước, cô chợt nghe tiếng phía sau:
– Dời khỏi nhà tôi cô mừng lắm hả?
Linh Hương giật mình quay mặt lại, thì ra là CAo Thiên Hựu. Cô còn đang ấp úng không biết nói thế nào thì Cao Thiên Hựu đã gọi:
– Lên xe đi, tôi với cô đi hẹn hò!
Chương 29
Ngồi trên xe máy cũng khá lâu rồi nhưng Linh Hương cũng chẳng dám hé răng nói chuyện. Cô đương nhiên rất tò mò vì muốn biết Cao Thiên Hựu sẽ đưa cô đi đâu, nhưng lại chẳng dám nói tiếng nào, có lẽ cô vẫn còn thấy ngại.
Chẳng hiểu sao sau cái lần mà như mọi người nói thì đó chính là tỏ tình, thì giờ thấy mặt hắn mà cứ cảm thấy ngại ngại thế nào. Hôm nay theo lời hắn nói thì chính là đi hẹn hò, vậy nên cô cũng chẳng tránh khỏi hồi hộp, căn bản cô chưa từng hẹn hò.
Nhiều lúc nghĩ cũng tủi, hơn hai mươi tuổi đầu, kinh nghiệm tình trường chẳng có, đã thế còn bị thằng em họ khinh vì cái khoản này nữa. Ngày cô mới vào trường đại học, thằng em cô mới vào lớp 10, thằng bé lúc ấy mới vào đã say nắng một cô bé dễ thương cùng khối, mà nó lúc ấy vẫn còn ngây ngô do được gia đình quản lý chặt (thế mà bây giờ nó biến chất nặng lắm rồi).
Thằng bé muốn được con bé ấy chú ý lắm mà chẳng biết làm thế nào, và ngay lập tức nó nghĩ đến người chị họ là Linh Hương. Linh Hương mặc dù rất thích trò quân sư tư vấn, thế nhưng ngặt nỗi cô chưa bao giờ thử qua cái cảm giác gọi là yêu, lại nhìn thấy khuôn mặt nghiêm túc của thằng em họ, cô không nỡ nào làm hỏng chuyện của nó (bởi khi không có kinh nghiệm, không thể giúp được nên rất sợ giúp xong thằng em thất tình J ).
Cô đành từ chối, nhưng vẫn muốn giữ thể diện cho mình, thế là đành thở dài rồi vỗ vỗ vai thằng em và nói: “Chuyện này nếu có chị giúp thì cũng đơn giản thôi, nhưng mà tình yêu do mình phấn đấu để đạt được mới đáng trân trọng. Vượt qua được thử thách mới lâu dài chú em à.”. Thằng nhóc nghe cô nói xong mắt lại bừng sáng, bấu chặt vào vai cô như tìm được ánh sáng của cuộc đời: “chị nói thật sao? Vậy là chị đồng ý giúp em rồi! chị tốt quá”.
Hóa ra nó không hiểu ý cô, trời ạ, Linh Hương lúc ấy mặt cứ ngây ra, chẳng biết phải nói thế nào, đang định giải thích cho nó hiểu thì nó đã chạy biến đi mất, trước khi đi còn cười sung sướng nói với cô: “Cứ thế chị nhé, khi nào có biến em sẽ nói với chị. Việc lớn nhất đời em mà thành thì chị cứ yên tâm, em nhất định sẽ nhớ ơn chị suốt đời”. Linh Hương đơ ra hồi lâu, rồi sau đó tặc lưỡi, thôi thì thành hay bại không phải do chị đâu nhé, sau này có thất tình cũng đừng tìm chị trả thù. Bắt đầu từ đấy, Linh Hương trở thành quân sư bất đắc dĩ cho cậu em họ.
“Phịch!”
Dòng suy nghĩ của Linh Hương bị gián đoạn khi mà Cao Thiên Hựu dừng xe trước khu vui chơi giải trí. Nơi này cô cũngrành lắm bởi hay cùng mấy con bạn tới đây. Trong khu này Linh Hương thích nhất trò tàu lượn siêu tốc. Cảm giác lúc mới lên sẽ là rất sợ hãi, nhưng khoảng thời gian ngắn sau khi ngồi lên trên đó quen thì sẽ cảm thấy rất thoải mái.
Tự dưng lại nhớ đến chuyện đang nghĩ dở, cô còn nhớ sau một thời gian thằng em tự túc phấn đấu cũng mời được cô bé dễ thương ấy đi chơi, nó hớn hở hỏi cô nên đưa em ấy đi đâu. Linh Hương nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ bụng đứa con gái nhận lời thằng em khờ khạo của cô chắc là đầu óc cũng không được bình thường, thế nên những nơi lãng mạn căn bản không nên lui tới, và ngay lập tức Linh Hương nghĩ đến khu giải trí ở đây. Cô ra vẻ hiểu biết nói với thằng em hãy đưa con bé ấy đi chơi trò tàu lượn siêu tốc, mà tốt nhất nên chọn tàu loại ngắn và không quá mạo hiểm, chỗ ngồi lại không bị ngăn, thế mới gọi là gần nhau trao yêu thương. Điều này vẫn còn chưa quan trọng lắm, cái quan trọng là phía sau cơ.
– Linh Hương, cô mua vé vào cổng đi!- Thiên Hựu cất tiếng
Linh Hương giật mình quay sang nhìn Cao Thiên Hựu. Nhìn cái mặt vênh
váo của hắn mà cô bực mình, ngại ngùng tiêu tan hết, hắn đã vô sỉ như vậy, cô việc gì phải đóng vai thiếu nữ.
– Anh nói CÁI GÌ? Tính đàn bà của anh lại trỗi dậy à?
Thiên Hựu mắt mở to, chớp chớp mắt trêu tức Linh Hương:
– Thì mọi lần đi với cô, cô vẫn trả tiền đấy thôi!
Linh Hương nhăn mày:
– Lần đấy giống với lần này thế sao?
Thiên Hựu lặng gật đầu.
– ANh bị thần kinh không hả. Tôi thấy anh rất chi là giống đàn bà. Thà anh sang Thái phẫu thuật đi tôi còn đỡ tiếc cái khuôn mặt tuyệt vời ấy.
Thiên Hựu nghe xong bỗng mỉm cười, tiến đến chỗ Linh Hương và nói:
– Cô cũng biết tôi đẹp trai hay sao. Thế mà tôi cứ ngỡ cô giống con milu nhà tôi chỉ nhận biết được hai màu xanh và đỏ cơ chứ.
Linh Hương bật ra xa, mím môi tức giận nhìn hắn.
– ANh…Anh…anh đúng là…
– Tự cao, tự đại, tự kiêu hay là tự tin- Thiên Hựu đáp
Linh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




