|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
cái gì, với lại, trò này căn bản anh chưa từng thử.
– Tôi…. Cô mau quay lại đây!
Linh Hương quay phắt mặt đi, ngồi xổm xuống chống cằm nhìn Cao Thiên Hựu:
– Hết giờ rồi, người ta không cho ra! Tự túc đi, đừng hòng lừa được tôi nhé!
Thiên Hựu chật vật trong việc điều chỉnh thuyền, cứ nghĩ rằng lái thuyền như vậy cũng giống như lái xe, ai dè anh cứ xoay bên nọ bên kia mà mãi không được (không hiểu Cao Thiên Hựu giỏi như vậy lại bị quê trong trò rất đơn giản này). Người trông coi thuyền cũng sợ bánh xe có vấn đề hay bị gì đó, đang định dùng thuyền khác ra xem thì Linh Hương ngăn lại:
– Bác à, anh ta làm được đấy. Nãy cháu đạp liên tục thuyền có làm sao đâu.
– Chị à, có ổn không- Hoài An mỉm cười nhìn Linh Hương
Linh Hương vỗ vai An rồi nói:
– Yên tâm đi, anh ta tinh thần tự lực cánh sinh cao lắm- nói rồi cô cười ha hả trêu tức Cao Thiên Hựu.
Thế nhưng sự đời trớ trêu
– Anh gì ơi, có cần em giúp gì không?- giọng một cô gái vang lên
Thì ra hai cô gái đi thuyền cũng để ý đến vẻ đẹp trai của Thiên Hựu. Thiên Hựu mỉm cười cảm ơn hai cô gái:
– Cảm ơn hai em, anh hơi lúng túng một tí. Một trong hai em có thể đưa anh vào bờ trả thuyền không?- Cao THiên Hựu nói xong vênh mặt trêu tức lại Linh Hương
Thế là hai cô gái kia tranh nhau ngồi lên thuyền của Cao Thiên Hựu, và hiển nhiên anh nhanh chóng vào bờ trước sự giúp đỡ nhiệt tình của hai cô gái. Anh cũng không quên nói lời cảm ơn và nụ cười đa tình cho hai cô đó, tiện thể cũng quay sang đánh mắt thách thức Linh Hương.
Sau đó thì bốn người cũng đi thêm vài chỗ nữa, nhưng Linh Hương chỉ đứng nhìn Huy và Hoài An chơi, bởi cô cho rằng nếu tiếp tục chơi chung với tên chơi bẩn như Cao Thiên Hựu thì quá là thiệt thòi, thà rằng cô cứ đứng nhìn còn hơn. Nhìn Hoài An vui vẻ như vậy, Linh Hương cũng cảm thấy có chút ghen tỵ, cô quay sang nói với Cao THiên Hựu:
– Anh sau này chắc phải lấy đến chục cô vợ
– Là sao?- Thiên Hựu thắc mắc
– Lấy chục cô về sai bảo cho dễ, anh lấy vợnhư tìm ô sin thì chẳng thế à
– Cô thì biết gì mà nói!
– Tôi thấy đàn ông dù ngu ngốc thể nào cũng phải hiểu đưa phụ nữ đi chơi thì phải tỏ ra ga lăng một chút, như em tôi kia kìa. Thế này mà anh bảo tôi là đi hẹn hò, hẹn kiểu Thái à?
– Vậy hẹn hò theo quan điểm của cô thì đúng lằm à. Cô thấy có đôi trai gái nào hẹn hò với nhau mà cứ một câu anh, hai câu tôi bao giờ chưa. Đến cô còn không coi đây là hẹn hò thì sao lại bắt tôi phải làm như vậy.
Linh Hương đuối lý, đành im lặng.
Lần này có vẻ thú vị hơn, Linh Hương quyết định không đứng ngoài cuộc nữa, bởi Huy nói sẽ đi tàu lượn. Đang hí hửng đến nơi thì nhìn thấy cái tàu con con ngắn một đoạn, nói chung là không có mạo hiểm lắm. Nhìn cái khu này thì cảm thấy quen quen, nhưng tạm thời trí nhớ bị đóng băng chẳng nhớ ra được gì. Thôi dù sao cũng là đi tàu siêu tốc, dù không được như cái tàu kia cô cũng chấp nhận. Bên này rất hiếm người nên chẳng phải tranh giành nhau mấy, chủ yếu là mấy đứa lít nhít. Thiên Hựu và Huy còn trò chuyện một lúc mới lên, cô và Hoài An lên trước ngồi đợi. Một lát sau, tàu bắt đầu lăn bánh…
Ghế không ngăn cách nên mỗi lần đến đoạn cua là Thiên Hựu lại ngả vào người cô, lúc ấy vẫn mải sợ nên cũng không để ý lắm. Tuy rằng không đáng sợ như tàu siêu tốc bên kia, nhưng vòng đầu tiên Linh Hương cũng cảm thấy sợ hãi, có lẽ phải từ từ mới quen được. Vòng thứ hai, Linh Hương đã không còn cảm thấy sợ nữa, thế nhưng khi đi đến đoạn vòng, tim cô bỗng dưng đập thình thịch, cô vẫn chưa làm quen được khi đến đoạn vòng này. Cao Thiên Hựu bỗng ngả gần vào người cô hơn, lúc này mới cảm thấy có vần đề, bèn định quay sang hắn kêu hắn dịch ra, thế nhưng vừa quay sang thì… cả khuôn mặt Cao Thiên Hựu nhanh chóng áp vào mặt cô, mà có lẽ không phải toàn khuôn mặt, mà là thứ khác. Cô hoảng hốt định tránh ra nhưng không kịp.
Quá khứ trở về…
“chị nghĩ mày cứ đợi đến khúc cua của đoàn tàu ý, rồi giả vờ do va đập mà kiss luôn cô bé ấy. Nụ hôn lãng mạn quá còn gì. Hô hô hô”- Linh Hương đắc ý
“Có được không chị, em cảm thấy cứ kiểu gì ấy!”- Huy do dự
“Việc trọng đại cả đời mày mà mày còn do dự được à, con bé ấy được kiss xong chẳng ngây ngất. Mày cứ tin chị đi!”- Linh Hương vỗ vai cậu em.
Cuộc hẹn của hai đứa diễn ra, và Linh Hương cũng đi theo với lý do: quân sư cũng phải được đi xem xét tình hình. Thật ra thì cũng chẳng phải là xem xét tình hình gì, chỉ là muốn được đi ké đi chơi thôi, và đương nhiên thì không nên để cho cô bé kia biết sự xuất hiện của Linh Hương rồi. Sự việc sau đó diễn ra đúng như kế sách của Linh Hương, Huy đã kiss cô bé kia dễ dàng, và đương nhiên Linh Hương nhìn thấy, bởi cô ngồi ngay sau hai đứa mà. Linh Hương lúc ấy vui sướng nghĩ: “Ha ha ha, không ngờ mình lại thông minh như vậy, sau này làm nhà biên kịch nổi tiếng cũng chẳng có gì là lạ”. Linh Hương ngồi sau nên cũng chẳng đoán được phản ứng của cô bé kia, lúc ấy cảm giác chiến thắng đang lan tỏa, cô đinh ninh bé gái ấy đã chết đứ đừ em trai mình rồi.
Kết quả:
Hết lượt, cả ba người cùng xuống tàu. Linh Hương tưởng tượng cảnh bé gái ấy sẽ ngượng ngùng nhìn Huy, Huy sẽ ôm cô bé thủ thỉ: “làm người yêu anh nhé!”, cô bé kia sẽ dựa đầu vào ngực Huy, bẽn lẽn gật đầu.
“Chát!”. Linh Hương giật mình khi thấy cả năm ngón tay hằn lên mặt thằng em mình. Cô bé kia nhìn thẳng vào mặt Huy và nói: “Tôi không ngờ cậu là kẻ bệnh hoạn như thế Huy ạ!”. Cô bé ấy nói rồi bước đi, để lại Huy gương mặt thẫn thờ- trích dẫn- cái tát đầu tiên gái “dành tặng”- đóng dấu phịch cái vào hồ sơ tán gái- quyển hồ sơ đen tối. Linh Hương nhanh chóng lại gần, miệng ríu rít: “Không có gì đâu Huy ơi, yên tâm đi. Chị thề với mày là do cô bé ấy đang… à đang mừng nên không biết cư xử thế nào thôi. Ngày mai thể nào cũng vui vẻ với chú cho coi”. Huy đứng đực ra đấy hồi lâu, rồi nhìn Hương với ánh mắt căm giận: “Có mà chị sướng thì có!”
Trả thù, là trả thù!- âm thanh ấy vang vọng trong đầu Linh Hương
……
Đến khi Linh Hương suy nghĩ xong mọi chuyện thì cũng là lúc cả đoàn tàu dừng lại. Cô ấm ức ủn thật mạnh Cao Thiên Hựu và đứng dậy, lôi Huy thật nhanh ra ngoài.
– Mày có cần làm như vậy với chị mày hay không hả thằng trời đánh kia?- Linh Hương quát
Huy giả ngây giả ngô:
– Làm gì? Em chẳng hiểu chị nói cái gì cả.
– Mày đừng có mà lừa chị. Linh Hương ơi là Linh Hương, sao mày lại có họ với một thằng thù dai nhớ lâu như vậy cơ chứ-cô chỉ tay vào Huy- Chuyện bao nhiêu năm rồi, chị tưởng mày không để bụng, ai dè…
– Chị chẳng mừng quá đi mất ý chứ!- Huy cười trêu tức.
Linh Hương bực mình giáng ngay cú đạp vào hạ bộ của Huy. HUy “Á” lên một tiếng rồi khom người xuống, mặt tối xầm, chắc cú đạp ấy đau lắm.
– Mày có biết đấy là nụ hôn đầu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




