watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10879 Lượt

của chị mày không? Chị ngày ấy là không cố ý, bây giờ mày rõ ràng là cố tình đấy hiểu không?

Hoài An từ đâu chạy lại, đỡ lấy Huy hỏi han:

– Anh Huy, anh sao không?- nói rồi con bé quay sang Linh Hương- Chị Hương à, có chuyện gì vậy, sao chị lại…

– Em hỏi nó ý- Linh Hương bực mình nói rồi nhanh chóng quay bước đi.

Cô quay lại và nhìn thấy Cao Thiên Hựu, thế nhưng thôi cô cũng chẳng quan tâm nữa. Né người tránh hắn rồi đi thật nhanh. Bỗng dưng cô bị một bàn tay giữ lại, bèn quay lại và nhận ra đó là Cao Thiên Hựu. Cô giằng tay ra quát:

– Anh muốn thế nào?

– Sao cô lại giận như vậy?- Thiên Hựu hỏi- cô cảm thấy với tôi khó chịu lắm sao, cô chẳng phải nói…- mắt Thiên Hựu thoáng buồn

– Anh thôi đi. Tôi nói thích anh, nhưng anh cũng đừng có mà dùng cách ấy để biến tôi thành trò đùa. Anh có cần phải hùa với em tôi để trả thù tôi như thế hay không. Anh không thích tôi thì cứ nói thẳng, việc gì cứ phải lôi tôi ra cho anh giải tri như vậy chứ.

Thiên Hựu bỗng nở nụ cười, cầm tay Linh Hương và nói:

– Em tức giận vì chuyện này à? Nếu tôi nói, tôi làm việc đó không phải để trả thù thay em trai em, mà vì tôi muốn thế, em có tin không?
Chương 30

Linh Hương ngẩn người, lý trí không ngừng mách bảo với cô rằng: “Linh Hương, mày đừng tin hắn, hắn nói dối”. Thế nhưng ai cũng rõ, con người sống bằng lý trí, yêu bằng trái tim. Hiện tại, tim cô đang đập rất manh, cô có thể nghe rõ từng nhịp đập trong lồng ngực mình, và đương nhiên, cô cũng khó lòng phủ nhận sự vui sướng và hạnh phúc lúc này.

Thiên Hựu nhìn sâu vào đôi mắt Linh Hương, anh muốn cô thấy sự chân thành trong đôi mắt anh, anh muốn cô biết rằng, đây là lần đầu tiên anh thực sự muốn có một mối quan hệ nghiêm túc với một người con gái (không muốn phá hỏng không khí lãng mạn của hai anh chị nhưng thật sự nhắc đến từ “nghiêm túc” là mình lại nghĩ đến “thanh niên nghiêm túc”). Anh mong, cô sẽ hiểu, sẽ cảm nhận được tâm chân tình của anh.

– Linh Hương, tôi thực sự không gạt em!

Linh Hương nhìn vào mắt của Cao Thiên Hựu. Cô bỗng run run khi nhìn vào đôi mắt hắn, cô cảm thấy trước nay chưa từng thấy hắn nghiêm túc như vậy. Lòng cô hỗn độn, hi vọng trở thành người con gái trong lòng anh khiến cô vui sướng, nhưng cũng lo sợ, lo sợ bởi Cao Thiên Hựu mà mọi người kể cho cô chưa từng dành tình cảm cho người con gái nào, vì vậy chẳng có lý do gì cô lại được may mắn như vậy cả. Cô chẳng phải là những nàng Kiều chân dài, cô cũng chẳng phải là một nữ doanh nhân tài giỏi, không phải là người thông minh, bởi vì trí tuệ của cô chỉ đủ dùng,và đôi khi cô còn bị cho là hâm nữa chứ. Thế nên, vì lẽ gì mà Cao Thiên Hựu yêu cô, mọi người chắc sẽ chẳng tin, và cô thì chẳng dám tin, chẳng dám tin vào một tình yêu mà người ngoài nhận xét là “lọ lem- hoàng tử”. Linh Hương cứ lắc đầu lia lịa.

– Linh Hương, nhìn vào mắt tôi!- Thiên Hựu ra lệnh

Linh Hương tiếp tục lắc đầu, Cao Thiên Hựu phải khẽ quát:

– Nhìn tôi!

Linh Hương lúc này mới từ từ ngẩng mặt lên nhìn anh, rồi bất giác bật cười:

– Nhìn gì, nhìn dử mắt của anh à. Đồ ở bẩn!

Thiên Hựu giật mình sờ sờ lên khóe mắt, nếu quả thật là như vậy thì đúng là mất hình tượng quá đi. Đến khi anh xác nhận Linh Hương chỉ là đùa với mình, anh mới nhăn mày:

– Tôi đang nghiêm túc, không đùa với em đâu.

Linh Hương thì phá lên cười, cô cũng chẳng biết nên xử sự thế nào trong tình cảnh này, chỉ biết cười thôi. Bên ngoài thì cười, nhưng bên trong cô rối lắm. Thiên Hựu bất thình lình kéo tay cô lên để vào ngực anh, giữ thật chặt tay cô ở đó. Thế rồi một tay còn lại anh nâng mặt cô lên, ép cô nhìn thẳng vào anh, anh bắt cô phải đối diện với tình cảm của chính mình.

– Tôi không muốn nhắc lại lần hai đâu đấy! Thế nên tốt nhất em hãy tập trung vào- Thiên Hựu lên tiếng

Linh Hương có thể cảm thấy nhịp tim của hắn, cũng cảm thấy nhịp tim của chính mình. Khoảnh khắc ấy cô như đang nín thở chờ đợi…

– Tôi- Thiên Hựu dừng lại hồi lâu nhìn phản ứng của Linh Hương- Cao Thiên Hựu này, yêu em!

Anh đã nói yêu cô, cô đã nghe thấy. Thế nhưng câu nói đó hình như rất giống một loại bùa chú, nó làm Linh Hương bất động, cũng chẳng thế nói được gì. Thiên Hựu cười dịu dàng, vuốt ve mái tóc Linh Hương rồi nói:

– Kì lạ thật, tôi chưa bao giờ thấy em ngố như bây giờ

Linh Hương phản xạ rất tự nhiên, ủn mạnh Cao Thiên Hựu ra, cô nói:

– Anh nói ai ngố, có mà anh ngố thì có

Thiên Hựu vui vẻ tiến trở lại gần Linh Hương:

– Em như thế này mới đúng là em chứ- Thiên Hựu tiếp tục nói- Em có thể…

– Hai người vẫn còn cãi nhau à

Tiếng Huy cất lên khiến Cao THIên Hựu không kịp nói nốt. Hoài An tiến gần đến phía Linh Hương, tay hua hua trước mặt cô, rồi cười tinh nghịch nói với Huy:

– Anh Huy ơi không phải đâu, chị ấy đang ngây ngất đấy!

Linh Hương bừng tỉnh, ngấp ngứ:

– Chị đâu có

– Lêu lêu, đừng hòng lừa em

Đang định phản bác thì điện thoại reo, Linh Hương lấm lét, không hiểu thái hậu có phải thần giao cách cảm với cô hay không mà gọi đúng lúc thế

– A lô con nghe

“Nghe cái đầu nhà mày ý. Đi công tác mà gọi điện một tiếng cũng không gọi về nhà”

– Con bận quá quên mất, sao mẹ không gọi nhắc con- Linh Hương cười cười trêu đùa

“mày không gọi cho tao mà tao phải gọi hỏi thăm mày à, con với cái mất dạy”

Linh Hương phì cười, cô biết là mẹ rất lo lắng cho cô, thế nhưng lại không muốn làm phiền cô nên mới không gọi điện. Cô nũng nịu:

– Mẹ thân yêu ơi con xin lỗi mà, tại mấy ngày qua con bận lắm lắm nên mới không có thời gian gọi báo cáo cho mẹ đấy thôi.

“không có thời gian,

có mà không nghĩ đến thì có. Mày vừa về đã đi chơi chứ có nghĩ gì đến tao đâu”

– …

“Thôi về nhà ăn cơm tối đi, gọi cả thằng Huy với con bé người yêu của nó đến”

Giật thót, thái hậu đi guốc trong bụng cô hay sao mà tự dưng nhắc đến hai đứa chúng nó. Kiểu này chắc cái loa cháu đi truyền đến cái loa bác mất rồi. Linh Hương uể oải:

– Con biết rồi mẹ.

“mà này, nhớ đưa cả thằng đó đến đấy, thằng Huy nói với tao rồi. Tối nay mà nó không về ăn cơm thì mày cũng khỏivề nhà luôn đi”

Mẹ nói rồi nhanh chóng tắt máy, chẳng để cô kịp giải thích cái gì cả. Đúng là thằng em trời đánh, cái gì cũng bép xép với mẹ cô được.

– Bác gọi hả chị- Huy tươi cười nhìn cô

Linh Hương nhăn mặt lườm lườm nó, nếu không phải mày là cháu mẹ chị thì chị đã cho mày hết đường sinh sản rồi chú em ạ.

– Mẹ chị bảo hai đứa về nhà ăn cơm đấy- nói rồi cô quay sang Thiên Hựu- Ừm, mẹ tôi, mẹ tôi muốn mời anh đến nhà ăn cơm.

Thiên Hựu đứng gần Linh Hương như vậy, tiếng mẹ của cô lại rất to, thế nên anh đã nghe hết câu chuyện. Anh cứ tủm tỉm không nói. Huy biết ý nắm tay An đi trước rồi ra hiệu cho Linh Hương. Còn

Trang: [<] 1, 60, 61, [62] ,63,64 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT