watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10872 Lượt

là giáo huấn một trận, nào là “chưa lấy chồng mà đã ki bo với gia đình như thế, sau này thì còn nhớ gì đến gia đình”, nào thì là “tao chẳng phải coi trọng tiền bạc gì đâu, chỉ muốn biết thằng ý với mày có bao nhiêu phần thành ý”… Linh Hương nghe một bên tai rồi lại đưa hết sang tai còn lại, cô biết mẹ quả thật chỉ muốn xem người đó quan tâm cô ra sao thôi, nhưng mà ai chứ chắc gì Cao Thiên Hựu và cô có thể nên vợ nên chồng, thế nên chuyện này không cần bận tâm lắm. Đang chăm chú gọt hoa quả thì ông anh trời đánh chạy xuống bếp cười ha hả:

– Ha ha.. Người yêu của mày đúng là biết lo cho tương lai của hai đứa, đến mức ra mắt bố mẹ bạn gái mà cũng… ha ha ha

Linh Hương sửng cồ, biết rằng ngày thường hai anh em đã hay xung khắc, không ngờ ngay đến cả khi có khách của Linh Hương mà lão cũng muốn cà mình.

– Ý anh là thế nào đấy?

Khang cười thỏa mãn:

– Ban đầu lúc mày dẫn thằng ấy về nhà, anh còn ngờ ngợ, cứ tưởng là mình hoa mắt cơ. Bây giờ mới biết hóa ra thế gian này người giống người là chuyện bình thường, nhất là khi anh nhìn thấy “quà” mà em rể tương lai đem đến thì biết ngay, mày chẳng thể nào có cái may mắn ý! Kiểu gái như mày thằng nào thấy thằng ấy mất dép chạy, đứa nào mà nhìn trúng mày thì chắc nó khuyết tật ở đâu đó rồi.

Cô chẳng chạy ngay ra chỗ ông anh vỗ bốp phát vào lưng ông anh:

– Anh nói cái gì thế, coi thường em quá rồi đấy!- nói rồi cô quay sang chỗ mẹ- mẹ, mẹ thấy anh Khang nói thế có được không này.

Mẹ Linh Hương nhíu mày không nói. Khang được thể càng lấn tới:

– Anh cứ tưởng người yêu mày là đại thiếu gia trong truyền thuyết cơ đấy!

– Anh đừng có mà khinh em nhé, thế nào thì em cũng tốt hơn anh, ít ra là đã đem người yêu về nhà nhé!

– Ôi dào gái theo anh đây, chẳng qua anh chưa thấy đứa nào xứng làm dâu nhà này nên chưa đem về ra mắt thôi. Ai như mày cứ nhắm mắt nhắm mũi chọn bừa

Mẹ Linh Hương lúc này mới khẽ quát:

– Mày thì có cái gì mà gái theo đầy. Có mà gái già gái ế, gái đã qua đời chồng nó theo không sợ lỡ đời thôi!

Linh Hương vỗ tay tán thưởng! Khang mặt nặng mày nhẹ nhìn đứa em, rồi bất thình lình phun ra một câu:

– Còn hơn mày!

Linh Hương uất nghẹn cổ, không ngờ anh trai mình mà cũng khinh thường mình thế. Mấy phút sau, sau khi nghĩ thông, cô gian xảo nhìn anh:

– Anh có biết tên anh ấy không?

– Không, nhưng mà biết cũng để làm gì. Anh cá với mày là sau hôm nay mẹ loại nó luôn

Linh Hương cười thầm, kéo Khang ra phòng khách. Cô nhắc khéo:

– Bố, hình như bố quên không hỏi tên người yêu con rồi!

– À, phải rồi. TRí nhớ bố kém quá- bố Hương vỗ vỗ lên trán, rồi quay sang nhìn Cao Thiên Hựu trìu mến- Cháu tên gì vậy?

Thiên Hựu mỉm cười đáp lại:

– Dạ, là do cháu quên không nói với bác, cháu vô ý quá. Cháu tên Thiên Hựu ạ.

Linh Hương đánh mắt sang nhìn ông anh, ông Khang đang trố mắt như không tin trước mặt mình là ai. Anh lắp bắp:

– Cậu, cậu họ Cao?

Thiên Hựu nhìn thấy thái độ của Minh Khang thì cũng thấy kì quái, nhưng rồi nghĩ lại, Khang là luật sư thiên về vấn đề thương mại, thể nào chẳng biết nhiều người trong giới kinh doanh, có lẽ anh ta nhận ra anh. Anh gật đâu nói:

– Phải!

“Bộp!”- Minh Khang giật mình khi bị đứa em vỗ vai. Làm gì có chuyên trên đời này có hai người cùng tên Cao Thiên Hựu mà tướng mạo giống hệt nhau được chứ. Đứa em anh lẽ nào lại… Rồi anh trấn tĩnh lại, không thể nào, Cao THiên Hựu trước nay luôn chọn đối tượng là nữ diễn viên,người mẫu thân hình nóng bỏng quyến rũ, làm sao có thể chọn cái đứa chân ngắn, thân hình quả chuối như em mình cơ chứ. Anh tự trấn an mình, chắc chắn là không phải rồi. Nhìn thấy thái độ anh mình nhanh chóng biến đổi, ban đầu là kinh ngạc, rồi dần dần bình tĩnh tự tin như vậy, cô đoán lão không tin. Thế là cô bèn kéo lão anh ra ngoài, chỉ vào chiếc xe:

– Anh trai yêu quí nhìn cho kĩ đi nhé, kia là con xe Roll Royce huyền thoại đấy. Anh cho rằng cả đất nước ViệtNamnày có được mấy chiếc.

Nói rồi cô cười ha hả. Lần này không tin thì anh cô cũng phải tin thôi. Vốn dĩ không muốn dọa ông ý, nhưng rõ ràng trên đời này làm gì có thể loại anh trai lại đi coi thường em gái mình, thế nên cô mới chọc cho bõ tức. Lúc này Khang mới xác nhận người ngồi trong nhà chính là Cao Thiên Hựu- giám đốc công ty Tân Thụy, người thừa kế của tập đoàn họ Cao. Bất quá, lúc này Khang chỉ biết tặc lưỡi:

– Tên này nhìn nhiều gái đẹp quá nên chai lì rồi. Nhìn mày như thế này mà cũng lọt vào mắt hắn.

Cũng được hơn một tuần từ khi Linh Hương nhận lời yêu Thiên Hựu. Thế nhưng có là như thế đi nữa thì anh với cô cũng không bớt cãi nhau được. Thi thoảng lại vì những chuyện chẳng liên quan mà tranh luận, mà hiển nhiên thì Linh Hương chẳng thể nào cãi được anh, quan hệ của hai người cũng chưa công khai, cho nên cô cứ phải nhẫn nhịn khi gặp anh ở Tân Thụy. Thế nhưng ngay cả khi đi ăn uống anh cũng không chịu nhường, vẫn thường xuyên kêu cô trả tiền như ô sin. Linh Hương nhiều lúc tức quá cũng bảo: “Anh là bạn trai cái kiểu gì vậy. Sao quan hệ chúng ta giống tư sản với nô lệ thế!”. Thế nhưng Thiên Hựu cũng chẳng nhịn cô câu nào, thản nhiên nói: “Em là bạn gái cái kiểu gì vậy, cứ cãi bạn trai nhem nhẻm”.

Bực mình! Hôm nay cô với Thiên Hựu lại cãi nhau, chẳng qua chỉ là vì kể lại chuyện lần đầu tiên gặp nhau. Nhắc đến Huỳnh Thư, Linh Hương lại căm phẫn nói: “Ai đời vì chuyện của người không liên quan mà phá hỏng điện thoại của người khác”, chỉ là hứng chí muốn kể lại cảm xúc lúc ấy thôi, ai dè Cao Thiên Hựu lại để bụng, anh nói: “Kỳ thật lúc ấy mà không có Huỳnh Thư thì bây giờ em chẳng có diễm phúc làm người yêu của anh đâu”. #$%^
#$ đấy, nghe đến thế ai mà không tức cho được. Cô lửa giận bừng bừng suốt cả ngày, tên Cao Thiên Hựu này lúc nào cũng cho rằng mình là trung tâm, còn cô thì là may mắn mới được ông diêm vương là hắn chú ý không bằng.

Điện thoại reo, một dãy số lạ hiện lên, Linh Hương uể oải nhấc máy.

– A lô

“A lô! Cô có phải là Linh Hương không?”

Giọng nữ bên kia điện thoại nghe thật dịu dàng. Cơn giận nhanh chóng tan xuống, cô đáp lời:

– Phải, là tôi

“Tôi có thể gặp cô không?”

– Cô là…

“Tôi là Thùy Vân. Chúng ta đã từng gặp nhau rồi, không biết cô còn nhớ không?”

Linh Hương ngay lập tức nhớ ra cái tên này, và đồng thời cũng hình dung ra gương mặt của cô gái tên Thùy vân kia. Dù sao thì cô cũng đặc biệt ấn tượng với người con gái đó, bởi chỉ có cô ấy mới có thể khiến Cao Thiên Hựu không thể kiểm soát tâm tình.

– Tôi còn nhớ. KHông biết chị muốn gặp tôi là có chuyện gì?

“Gặp nhau rồi nói chuyện tiếp được không? Hẹn cô ở cửa hàng H đường M nhé”

– Được!

Linh Hương kì thực rất tò mò, tò mò không rõ cô

Trang: [<] 1, 62, 63, [64] ,65,66 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT