|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
gái kia tìm Linh Hương có chuyên gì. Cô và Thùy Vân chỉ mới nhìn qua nhau một lần, thậm chí cô còn chưa thèm chào hỏi cô ấy một câu, cô ấy hẹn cô, chỉ có thể là liên quan đến một người: “Cao Thiên Hựu”. Bất giác lòng cô dâng lên nỗi sợ hãi mơ hồ, mặc dù vẫn nhớ ấn tượng đầu tiên của cô về Thùy Vân là một cô gái lương thiện, nói chuyện dứt khoát nhưng cô vẫn sợ, có lẽ là nỗi sợ trong linh cảm, dự cảm về một tương lai, dự cảm về một biến cố mới.
Chương 31
Linh Hương kết thúc ngày làm việc trong tâm trạng hồi hộp. Cô chẳng rõ vì sao lại muốn chạy ngay đi gặp Thùy Vân, nhưng công việc không cho phép cô làm thế, vì vậy cô phải cố gắng hoàn thành nốt công việc rồi sau đó xin Kiến Phong cho về sớm. Kiến Phong nhìn ra được tâm trạng của Linh Hương, bèn đồng ý cho cô về trước, dù sao có ở lại thêm thì công việc đang gọn gàng cũng bị cô ấy làm rối thêm thôi.
Linh Hương cũng đã nghĩ rất nhiều về cuộc trò chuyện này. Cô vốn đoán được Thùy Vân và Thiên Hựu không phải mối quan hệ bình thường, cô lo lắng, bởi vì biết trong lòng Cao Thiên Hựu, Thùy Vân chiếm một vị trí rất quan trọng, Thùy Vân ấy vốn chẳng giống những mối tình thoáng chốc của Cao Thiên Hựu. Cô lại nghĩ, có phải Thùy Vân là người yêu cũ của Cao Thiên Hựu hay không. Cô đọc không ít tiểu thuyết, và nhận ra một mô típ quen thuộc, đó chính là nam chính A từng yêu sâu sắc một người con gái B, nhưng người con gái ấy làm tổn thương nam chính, lặng lẽ rời bỏ nam chính. Từ đó nhân vật nam trở nên tàn nhẫn, lạnh lùng. Thế rồi sau đó nữ chính C xuất hiện, thay đổi nam chính, đem lại nụ cười hạnh phúc cho A. Rồi khi hai người bắt đầu nhận ra mình yêu nhau, thì cũng là lúc cô gái B trở về. Giật thót, từng đặc điểm này đúng là không khác hoàn cảnh của Cao Thiên Hựu. Linh Hương nhắc nhở mình phải bình tĩnh, Thùy Vân có thể sẽ quay lại đòi Thiên Hựu, rồi tìm mọi cách để phá hoại cuộc tình của cô. Cô nhất định phải bình tĩnh mới được.
Bước vào quán café, cô đảo mắt tìm Thùy Vân. Nhận ra Thùy Vân kì thực rất dễ dàng, mặc dù cô ấy ăn mặc rất đơn giản. Linh Hương còn nhớ, lần đầu tiên gặp Thùy Vân, cô ấy mặc chiếc váy bó sát cơ thể, để lộ từng đường cong hoàn hảo, ánh mắt thì lạnh lùng quyến rũ, vừa như một ác quỷ lại vừa như một thiên thần. Hôm nay cô ấy ăn mặc giản dị hơn, cũng không trang điểm gì cả. Thùy Vân mặc bộ váy màu hồng nhạt, khí chất cao quý. Linh Hương nhanh chóng tới chỗ cô ngồi, mỉm cười chào cô.
Thùy Vân mỉm cười:
– Cô ngồi đi!
Linh Hương gật đầu nhìn Thùy Vân rồi ngồi xuống.
– Cô uống gì?- Thùy Vân quan tâm
Linh Hương hơi ngạc nhiên. Cô không nghĩ rằng Thùy Vân có thể thân thiện với cô như vậy. Cô cứ nghĩ cuộc gặp gỡ này phải căng thẳng lắm chứ, thái độ của Thùy Vân khiến Linh Hương bất động luôn.
– Vậy tôi gọi hai tách café nhé?- Thùy Vân tiếp tục nói khi không thấy Linh Hương đáp lời
Linh Hương nhất thời không nói được, đành gật đầu. Café đưa đến, cả hai chỉ chăm chú vào tách café, không ai nói một lời nào. Cho đến khi Linh Hương nôn nóng không nhịn được, cô mới hỏi Thùy Vân:
– Chị tìm tôi có phải chuyện liên quan đến Cao Thiên Hựu không?
Ánh mắt Thùy Vân bỗng trở nên bi thương. Cô cười buồn, nhìn vào tách café rồi nhìn ra ngoài. Điều đó càng khiến cho Linh Hương tò mò, cô cảm nhận được cô gái này không xấu, lại nhìn ánh mắt của cô ấy, Linh Hương tin rằng trước đây giữa hai người phải xảy ra chuyện gì rất đau lòng. Cô bất giác quên mất Thùy Vân là tình địch của mình, trong lòng chỉ cảm thấy Thùy Vân ấy rất đáng thương. Khí chất cao ngạo của cô ấy, đâu phải người bình thường nào cũng có được.
– Nhìn thấy cô, tôi chợt cảm thấy giữa hai chúng ta rất giống nhau- Thùy Vân bất chợt lên tiếng, nhìn vào Linh Hương.
– Tôi và chị?- Linh Hương thắc mắc.
Thùy Vân không đáp, khẽ nâng tách café lên, nhấp một ngụm. Hồi lâu sau, cô tiếp tục nhìn ra xa, tiếp tục nói:
– Lương duyên và nghiệt duyên, cô đã bao giờ thử phân biệt chưa?
Linh Hương chẳng biết nói thế nào cả, có lẽ, Thùy Vân đang tự hỏi chính mình. Cô ấy đã bắt đầu kể chuyện rồi, cô bây giờ chỉ cần chú tâm nghe mà thôi.
– Nghiệt duyên, thứ nghiệt duyên ấy đã từng khiến tôi một mực lầm tưởng đó chính là lương duyên. Tôi đã từng nghĩ gặp anh chính là định mệnh, thế nhưng nào ai có ngờ, chỉ thoáng chốc, định mệnh ấy nhấn chìm tất cả, tất cả của tôi- Thùy Vân cười chua xót- anh ta từng là cấp dưới của tôi khi tôi mới về công ty giúp đỡ bố. Bố tôi tin tưởng anh ta, và muốn anh ta bên cạnh giúp đỡ tôi. Cô biết không, ngay từ lần đầu gặp anh, tôi rất ghét anh ta. Tôi cảm thấy anh ta lúc nào cũng như một con rô bốt, chẳng bao giờ chịu nói chuyện… ha ha ha ha
Linh Hương để ý khuôn mặt Thùy Vân, đôi mắt như đang khinh thường, khinh thường chính mình.
– Tôi làm khó anh ta mọi chuyện, rồi sau đó dẫn anh ta đi bar. Tôi chẳng phải là loại tiểu thư ăn chơi như cô nghĩ đâu, bất quá tôi vào đó chỉ là muốn chọc anh ta thôi. Tôi ép anh ta uống rất nhiều rượu… tôi… tôi… nếu có thể ước, tôi mong ngày hôm đó mãi mãi không xảy ra… Lần đầu tiên tôi nhìn thấy ánh mắt đau khổ tuyệt vọng của anh ta. Tôi đã giật mình, không thể ngờ được một con rô bốt lại có thể biết buồn. Anh ta khóc, anh ta liên tục gọi mẹ, anh ta ôm chầm lấy tôi…
Thùy Vân bỗng ngắt đoạn, hít
một hơi thật sâu để có thể điều hòa lại khí thở. Cô không thể kiểm soát tâm tình, mỗi một lời nói ra, kí ức lại hiện về khiến tim cô thắt lại, ánh mắt ấy, cái nụ cười nhạt ấy dường như hiện hữu ở ngay đây, cô như nhìn thấy tất cả…
– Anh ta nghẹn ngào nói với tôi: “mẹ…xin mẹ…,xin mẹ ở lại với Hựu Hựu. Con sẽ làm tất cả… mẹ… mẹ… chỉ cần… mẹ hạnh phúc….”- Thùy Vân nấc lên liên tục, cô nói lại từng câu, từng từ, vừa nói vừa nấc- Sau này tôi mới biết được rằng, ngày hôm ấy chính là ngày mẹ anh mất.
Linh Hương cảm thấy nghẹn ngào, cô có thể tưởng tượng, có thể nhìn thấy khuôn mặt cô độc vô hồn của Cao Thiên Hựu, cô có thể nhìn thấy sự mệt mỏi của anh. Có lẽ, mẹ của anh chính là lý do khiến anh trở thành người như ngày hôm nay. Có phải anh cho rằng, khi anh có quyền lực thì không ai có thể làm hại người thân của anh, có phải không.
– Tôi biết, tôi rất rõ, anh ấy không phải nói với tôi, nhưng tôi thấy đau lắm Linh Hương à, tôi cũng mất mẹ, tôi rất hiểu nỗi đau mà anh ấy phải chịu đựng… Tôi đã yêu anh ấy từ hôm đó. Lúc ấy tôi đương nhiên không nhận ra mình yêu anh ấy, tôi chỉ biết rằng tôi muốn anh cười thật nhiều, tôi muốn sưởi ấm trái tim của anh… Tôi trêu đùa anh, tôi ở bên anh mọi lúc mọi nơi… chẳng biết anh cảm thấy thế nào, nhưng dần dần tôi đã nhận ra, tôi thực sự thích anh…
Thùy Vân mỏi mệt dừng câu chuyện, cảm thấy cổ họng khô khốc, cô nhấp một ngụm café
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




