|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Lúc này, cô còn đâu để nghe trái tim mách bảo, cô chỉ biết rằng, sự thật hiện ra trước mắt, hắn coi cô chẳng khác gì thứ đồ chơi, và đương nhiên, nhục nhã hơn là những ả người tình của hắn. Ít ra trong mối quan hệ của hắn với bọn họ còn có chữ “người”, còn cô thì sao, cô lại trở thành một đồ vật. Cô không vô chi vô giác như đồ vật, nhưng lại bị coi là một thứ đồ vật có cảm xúc ngu ngốc, thứ đồ có thể bị người khác đánh lừa dễ dàng. Nước mắt chực trào ra, cô rất muốn khóc, thế nhưng…
– Linh Hương! Đợi tôi với
Cô nhận ra tiếng của Mặc Lâm. Cô không thể để anh ta biết chuyện này. Rồi anh ta cũng sẽ cười cô, cười sự ngu ngốc của cô, cười cô dù đã biết trước kết quả là đau đớn mà vẫn lao đâu vào. Cô nén từng giọt nước mắt, ép nó chảy về nơi bắt đầu. Nhanh chóng nhắm mắt, cô lại lấy tay liên tục vuốt ngực để trấn tĩnh. Đợi đến khi Mặc Lâm đuổi kịp, cô quay sang cười:
– Lạc đường mà gặp người quen ai cũng có thái độ như anh hết đấy!
Anh nhìn cô chăm chú. Suýt nữa anh đã quên, Linh Hương là ai cơ chứ, cô là một cô gái suy nghĩ vô cùng lạc quan, có thể nào vì chuyện này mà buồn bực cơ chứ. Chị dù có nói với anh rằng Linh Hương và Cao Thiên Hựu đã trở thành người yêu của nhau thì anh cũng không tin, anh không nghĩ rằng Linh Hương có thể thích người như Cao Thiên Hựu. Có vẻ như anh đã lo lắng có thừa rồi, mà hoặc giả có yêu Cao Thiên HỰu thì anh tin tình yêu đó chưa đến mức khiến cô tổn thương, cô rồi sẽ quên được hắn.
– Cô đi đâu vậy?- Mặc Lâm vờ hỏi
Linh Hương vênh mắt nói:
– Tôi mới phải là người hỏi chứ. Anh lạc đường à?
Mặc Lâm cười cợt khoác vai Linh Hương:
– Tôi nhớ chị nên đi tới chỗ này. Nào ngờ gặp được chị thật. Linh Hương à, chị nói xem, hai chúng ta có phải có duyên tiền định hay không?
“Duyên tiền định”- ba chữ này lại chợt khiến Linh Hương nhớ đến “lương duyên” và “nghiệt duyên”, rồi sau đó lại lại nghĩ về Cao Thiên Hựu. Cô cười buồn:
– Duyên nợ gì chứ, toàn là bất hạnh do con người gây ra.
Mặt Mặc Lâm méo xệch:
– Này này bà cô, ý bà cô là gì thế. Quen biết với Mặc Lâm này không phải là may mắn hạnh phúc mà lại là bất hạnh sao?
Linh Hương trầm mặc hồi lâu, rồi sau cười cười với Mặc Lâm:
– Ấy chết, tôi nào dám nói thế. Cậu là thần may mắn của tôi thì có.
– Vậy thì được rồi, hôm nay trả thù lao dẫn thần may mắn đi chơi đi- Mặc Lâm bước trước vài bước, rồi sau đó quay lại nói- mà lần này cũng đừng bắt thần may mắn này trả tiền đấy, ha ha
Linh Hương rất muốn cười lớn, nhưng chỉ một câu trêu đùa của Mặc Lâm lại khiến cô nhớ đến hắn. Khuôn mặt Linh Hương lúc này thê lương khó tả, cảm giác vừa yêu vừa hận thật khiến cô cảm thấy bức bối khó chịu, rất muốn khóc một trận đã đời, thế nhưng lại cố gắng tỏ ra mình là người mạnh mẽ, kìm nén tất cả. Nếu là đám bạn của mình đang ở đây, cô sẽ khóc một trận thật to, chửi Thiên Lôi đó một trận đã đời, lũ bạn của cô cũng sẽ hùa vào sỉ vả hăn không tiếc lời cho mà xem. Đáng tiếc, bên cạnh cô là Mặc Lâm, thế nên dù có khó chịu đến đâu cô cũng chịu đựng.
Nhìn khuôn mặt trắng bệch của Linh Hương, anh liền biết rằng mình đã nói cái gì đó khiến cô ấy gợi nhớ đến Cao Thiên Hựu. Anh khẽ thở dài, quay lại nắm tay Linh Hương:
– ĐƯợc rồi, tôi chỉ đùa chị thế thôi. Chị mà chịu khao tôi thì có mà trời sập. Đi nào!
Linh Hương cứ để cho Mặc Lâm kéo mình đi, cô không muốn nói chuyện vào lúc này. Mặc Lâm dẫn Linh Hương đi ăn đồ ăn vặt ven đường, thú vui mà Linh Hương và lũ bạn rất thích. Cô không hiểu sao hôm nay ăn món dứa, xoài hay mận lại không còn khiến cô cảm thấy vui thích nữa. Ăn thứ gì cũng cảm thấy đắng ngắt. Linh Hương than vãn:
– Anh có cảm thấy những thứ này chưa đúng mùa hay không? Tôi ăn cứ cảm thấy đắng đắng- Linh Hương vừa nói vừa đưa một miếng xoài giầm cho Mặc lâm
Mặc Lâm đón lấy đưa lên miệng rồi chậm rãi cắn một miếng. Sau khi ăn xong một miếng, Mặc Lâm nhún vai:
– Đâu có, tôi thấy ngon mà. Vị giác của chị có vấn đề à?
Linh Hương “Ê” một tiếng rõ dài. Cô đứng dậy nói:
– Tôi không ăn đâu. Đi chơi đi!
Mặc Lâm ngán ngẩm:
– Chị khó nuôi thật đấy. Bây giờ cũng muộn rồi, làm gì…
Mặc Lâm còn chưa nói hết câu, Linh Hương đã phản bác:
– Này, anh có định đưa tôi đi chơi như đã hứa không hả?
Mặc Lâm lắc đầu ngán ngẩm, rồi sau đó “à” lên một tiếng, trong đầu lóe lên một chỗ chơi lý tưởng, mong rằng Linh Hương cũng sẽ thích anh đến nơi ấy.
…
– Thế nào, khu này được chứ. Tôi thích nhất trò tàu siêu tốc ở đây đó- Mặc Lâm hạnh phúc nói
Anh quay sang nhìn Linh Hương, chờ cô đồng tình. Cô ấy lại đang thần người nhìn xa xăm, nhìn cái gì nữa đây, chẳng nhẽ cô ấy lại nghĩ đến Cao Thiên Hựu. Bản thân Mặc Lâm bây giờ cũng cảm thấy xót xa, anh cứ nghĩ rằng mình đang giống như đang an ủi một người bạn thất tình, thế nhưng không hiểu sao nhìn thấy gương mặt ấy, ánh mắt ấy,anh lại cảm thấy nhói trong tim. Anh lại nghĩ đến chị, phải chăng nỗi đau của chị ngày ấy chính là giống Linh Hương bây giờ. Chị lúc ấy vì tin tưởng hắn mà mất tất cả, bố vào tù, người thân xa lánh, không hiểu chị đã phải sống những ngày tháng đau khổ ấy như thế nào. Chị và Linh Hương, những người quan trọng của anh, vì sao đều bị Cao Thiên Hựu làm cho mê muội cơ chứ.
– Nếu không thích thì thôi, chúng ta về vậy- Mặc Lâm thở dài
Linh Hương bỗng quay sang nhìn Mặc Lâm, thấy ánh mắt buồn rầu của anh, liền cảm thấy rất có lỗi. Rõ ràng đây chỉ là việc của cô, tại sao khiến cho người bên cạnh buồn theo, cô đúng là ích kỉ quá rồi, Cao Thiên Hựu dù có làm tổn thương cô, cô cũng không thể khiến người khác lo lắng và tổn thương theo chứ. Cô hít một hơi thật sâu, cười vui vẻ:
– Này nhé, đừng có tưởng quỵt tôi được. Ai hứa với tôi cái gì là tôi nhớ lắm, không bùng được đâu- Linh Hương vừa nói vừa kéo tay Mặc Lâm
Hai người vui vẻ kéo nhau vào trong, ai cũng cười cười nói nói, vậy mà trong lòng thì chẳng ai vui vẻ. Cô và Mặc Lâm cùng không muốn người bên cạnh buồn rầu, thế nên cứ vờ không lo nghĩ, người nọ nghĩ xem phải nói như thế nào để người kia vui vẻ, người kia nghĩ xem nên nói như thế nào để người này không đụng đến nỗi buồn của người này. Mặc dù cảm giác chẳng mấy gì dễ chịu, thế nhưng vì cứ nghĩ đến người bên cạnh, họ chấp nhận như vậy.
Linh Hương và Mặc Lâm chen chân lên được toa đầu của tàu siêu tốc, cả hai bèn reo hò vui sướng vì trình độ bon chen của bản thân. Tàu chầm chậm lăn bánh, rồi sau đó tốc độ tăng dần và cuối cùng đạt tốc độ tối đa. Linh Hương kìm nén rất lâu cảm xúc của mình, giờ tàu lên đến độ cao này tim lại như nén lại, nén đến mức không còn nhịn được nữa, chỉ muốn hét lên. Âm thanh của mọi người đằng sau, ai nấy đều hét “AAA…” rất to, cô cũng muốn làm như vậy, nhưng lại để ý đến Mặc Lâm, bèn im lặng nhắm mắt lại.
-AAAA…..!
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




