|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
– Không cần đâu, giờ cô đang bị kích động, gặp hắn nói chuyện chắc sẽ chẳng nói được gì ấy. Về đi.
– Tôi không sao mà
– Tôi bảo cô về nhà cơ mà- Mặc Lâm quát.
Linh Hương giật mình nhìn thái độ của hắn, cô cảm thấy hắn đang có chuyện gì giấu cô. Mặc Lâm nhanh chóng nhận ra mình quá lời, bèn nói nhanh:
– Xin lỗi Linh Hương, tôi thật sự có việc gấp. Cô mau về đi- Mặc Lâm nói rồi nhanh chóng bước đi, không để Linh Hương nói thêm gì nữa.
Cô cảm thấy chuyện mà Mặc Lâm đang giấu cô có thể có liên quan đến Cao Thiên Hựu. Rõ ràng ban nãy Mặc Lâm còn muốn cô tìm gặp Thiên Hựu để hỏi cho rõ ràng, vậy mà thoắt cái chỉ mới ra ngoài nghe cuộc điện thoại đã thay đổi. Tim cô bỗng đập thình thịch, chẳng nhẽ Cao Thiên Hựu có chuyện, mà chuyện gì khiến cho Mặc Lâm phải giấu cô như vậy. Cô nhanh chóng chạy ra ngoài bắt taxi đuổi theo Mặc Lâm. Chiếc xe taxi của Mặc Lâm nhanh chóng dừng lại tại một khách sạn, nhìn thấy Mặc Lâm xuống xe, tim Linh Hương như ngừng đập, tâm trí rối bời, cô phải suy nghĩ thế nào đây. Nếu Mặc Lâm đi tìm Cao Thiên Hựu, vậy thì tại sao lại phải vào khách sạn này, hay là, Cao Thiên Hựu đang ở trong đó. Nếu như vậy, Cao Thiên Hựu ở trong đó làm gì… Linh Hương càng nghĩ càng sợ. Vừa bước chân xuống xe vừa run, rất muốn dừng lại, nhưng lý trí bắt cô phải tiếp tục bước. Mặc Lâm xông vào trong nhưng bị đám nhân viên trong khách sạn chặn lại, anh tức quá quát:
– Bạn gái tôi đang ở trên đó. Các người nói xem tôi có được vào hay không?
Đám nhân viên thấy thái độ của Mặc Lâm thì hoảng sợ, tuy nhiên người quản lý thì vẫn bình tĩnh nói:
– Xin lỗi anh. Đây là khách sạn, dù thế nào anh cũng không được vào.
– Vậy các người định thế nào? Bạn gái tôi bị tên xấu xa bỏ thuốc đưa tới đây, nếu cô ấy có chuyện gì thì tất cả các người sẽ phải ra tòa vì tội bao che.
Sắc mặt người quản lý thoáng chuyển sang xanh, có thể cô ta cảm thấy thái độ của Mặc Lâm không có vẻ gì dối trá. Cô ta nhanh chóng vẫy tay một nhân viên và bảo người đó đưa Mặc Lâm đi. Lợi dụng lúc nhân viên không để ý, Linh Hương nhanhchóng chạy lên cầu thang và nấp ở đó. Chờ đến lúc Mặc Lâm cùng nhân viên kia đi vào thang máy, cô mới chú ý đến tầng mà họ lên, sau đó đi thang bộ. Linh Hương biết đi cầu thang sẽ rất chậm, thế nên sau khi leo lên được một cầu thang thì nhanh chóng chuyển sang đi thang máy. Lên đến tầng 4, đúng tầng mà Mặc Lâm cùng với nhân viên tới, Linh Hương thấy anh chàng nhân viên kia đang đứng ở ngoài, bèn nhanh chóng bước tới. Lúc này, toàn thân cô mềm nhũn, đi được vài bước thì người như sắp đổ, đành phải bám vào tường rồi lần tới phòng đó. Càng gần đến nơi, cô càng nghe rõ tiếng đánh nhau, rồi sau đó tiếng Mặc Lâm quát: “anh làm gì cô ấy”. Cô không nghe rõ tiếng trả lời, bèn cố gắng đi tới thật nhanh. Đến nơi, chỉ kịp nghe thấy tiếng rất nhỏ của Mặc Lâm: “Tinh”. “ẦM! ẦM!” cả người Linh Hương chấn động, cái tên Mặc Lâm nhắc tới, Linh Hương có phải là nghe nhầm hay không. Cô còn nhớ, mới cách đây không lâu, Tinh nói với cô và hai đứa bạn rằng nó đã bỏ việc ở công ty người mẫu kia rồi, lúc ấy ba đứa bọn cô lo lắng, thi nhau hỏi han xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, có phải là do không chịu chiều theo ý giám đốc công ty nên bị đuổi hay không, lúc ấy nó chỉ cười rồi bảo ba đứa bọn cô suy nghĩ lung tung, nó nói chẳng qua cảm thấy tìm được công việc thích hợp mà thôi. Chẳng nhẽ, công việc thích hợp ấy cũng có sự nhúng tay của Cao Thiên Hựu. “anh phải khiến cô ấy vừa yêu vừa hận anh thấu xương”, câu nói của Thùy Vân lặp đi lặp lại trong đầu Linh Hương, Cao Thiên Hựu đã có được tình yêu của cô, nhưng vẫn chưa làm cô hận hắn… hay là hắn muốn dùng bạn bè cô để làm tổn thương cô, có phải không? Linh Hương ngay lập tức bước vào, liền nhìn thấy Mặc Lâm đang đứng ở trước giường, Cao Thiên Hựu mặc áo choàng tắm, miệng dính chút máu, có lẽ là do bị Mặc Lâm đánh. Linh Hương ngay lập tức chạy đến bên giường, nhìn thấy Tinh đang giãy giũa, không kìm được, nước mắt cứ thế trào ra, ôm bạn vào lòng, cũng may, chưa xảy ra chuyện gì, cũng may Mặc Lâm đến kịp, nếu không cô sợ rằng mình sẽ có lỗi với Tinh suốt đời… Cô ôm lấy Tinh mà khóc.
Mặc Lâm và Thiên Hựu nhất thời vì sự xuất hiện của Linh Hương mà giật mình. Thiên Hựu có lẽ là người bình tĩnh trở lại nhanh nhất, ngay sau đó kéo Linh Hương ra và hỏi:
– Linh Hương…
Chát! Cao Thiên Hựu nói chưa hết câu, bèn bị Linh Hương bạt một bạt tai khiến cho cả người bất động. Linh Hương túm lấy cổ áo hắn, gào lên trong nước mắt:
– Tại sao anh lại làm chuyện khốn nạn ấy với bạn của tôi, tại sao?
Thiên Hựu ngơ ngẩn hồi lâu, rồi nhanh chóng nắm lấy tay Linh Hương, nói:
– Linh Hương tôi…
Linh Hương giằng tay khỏi Cao Thiên Hựu, nhất thời mất đà ngã xuống đất.
– Anh là đồ mất nhân tính. Anh là loài cầm thú. Anh có coi tôi và bạn tôi là người hay không?
– Được rồi, làm loạn thế đủ rồi đấy- Cao Thiên Hựu vừa nói vừa ngồi xuống định đỡ Linh Hương dậy.
Linh Hương quát:
– Anh tránh xa tôi ra, tôi thật sự ghê tởm anh lắm rồi. Anh đừng tiếp tục lừa dối tôi nữa có được không. Tôi không phải là con ngốc, tôi không phải món đồ chơi của anh.
– Anh chỉ vì muốn nhận được sự tha thứ của ta mà đem tình cảm của tôi ra làm trò đùa, như thế có công bằng với tôi hay không. Anh làm tổn thương Thùy Vân, chính là anh đã làm đau cô ấy, tại sao hết thảy lại đổ hết lên đầu tôi, tại sao lại đưa tôi vào cuộc giao dịch của các người. Các người là một lũ điên- Linh Hương hét lên
– Tôi…Tôi…
– Anh im đi. Anh muốn tôi yêu anh, phải, phải, tôi đã yêu anh mất rồi. ANh muốn làm tổn thương tôi, anh muốn giày vò tôi thế nào cũng được, tôi chấp nhận. Thế nhưng, Tinh là bạn thận của tôi, tại sao anh nỡ làm hại cô ấy, tại sao anh không chịu buông tha cho cô ấy. Đúng, anh biết điểm yếu của con người chính là chữ “tình”, vậy thì anh cứ chà đạp lên chữ “tình” của tôi với anh, tại sao lại còn làm chuyện ấy với bạn của tôi. TẠI SAO?….huhuhuhu
Thiên Hựu cứ đứng lặng im như vậy, cả căn phòng chỉ còn tiếng khóc của Linh Hương. Mặc Lâm nhanh chóng tới bên Linh Hương nói:
– Linh Hương, chuyện này nói sau đi. Cô xem, chúng ta phải đưa Tinh đi chứ.
Linh Hương lúc này sực nhớ ra Tinh, bèn nhanh chóng đứng dậy kéo cùng Mặc Lâm đỡ Tinh ra ngoài. Cô với Thiên Hựu, chấm dứt thật rồi.
Chương 32
7.20am
Linh Hương bất ngờ mở mắt, nhìn thấy đang ngước lên trần nhà. Lúc này mới bắt đầu để ý, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, vài lọn tóc vương trên khuôn mặt, bết dính lại. Cô vừa mơ một giấc mơ, một cơn ác mộng. Trong mơ, cô nhìn thấy bóng hình một con quỷ, nó không ngừng phát ra những tiếng cười man rợ, ngón tay dài ngoằng của nó bóp chặt lấy cổ cô, móng vuốt sắc nhọn của nó đâm vào da thịt cô, cô ngửi thấy mùi máu tanh ngòm. Trong bóng tối, cô không thể nhìn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




