|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
– LINH HƯƠNG, chị mở mắt ra đi
Tiếng hét của Mặc Lâm làm Linh Hương giật mình, không nghĩ anh ta hét to như vậy, mọi ngày ăn nói trầm trầm cứ tưởng là thanh âm thấp hơn người thường một bậc chứ.
– AAAA…- Mặc Lâm lại tiếp tục hét
Linh Hương thấy thế thì cũng không khách khí nữa, hét lên:
– Xem thử ai hét to hơn này….. AAAAA….
Linh Hương muốn đem hết buồn bực ra bên ngoài, thế nhưng càng hét lên thì hình ảnh Y Lâm, Thùy Vân, Huỳnh Thư lần lượt hiện lên, ba cô gái, ba minh chứng rõ ràng. Dù có không muốn đến đâu, cuối cùng thì cô cũng giống họ, cũng bị một tên đàn ông làm tổn thương trái tim. Nước mắt cứ như thế trào ra, Cao Thiên hựu từng nói cô không với bọn họ, cô đã tin. GIờ nghĩ lại tại sao mình ngu ngốc như vậy, tại sao có thể tin lời của một tên đàn ông trăng hoa như hắn chứ, những lời ấy của hắn, không biết đã từng nói đi nói lại bao nhiêu lần với người khác rồi, đối với hắn, đấy chỉ là một bài cũ, còn đối với cô, đó lại là một lời tỏ tình cảm động. Gió liên tục tạt vào mặt, lạnh buốt. Cô liên tục run rẩy, chẳng rõ vì gió thổi hay do sợ hãi con người kia. Cô lại cùng Mặc Lâm chơi tiếp, hai người đã mua ba cặp vé, vì vậy có thể ngồi thêm ba lượt. Thấy Linh Hương sắc mặt không được tốt, Mặc Lâm kêu Linh Hương đến ngồi ghế sau, thế nhưng Linh Hương một mực từ chôi, cô nói cảm giác ngồi ở đây mới đích thực cuốn hút. Đoàn tàu lại chạy, lại lao theo đường ray với tốc độ chóng mặt, gió liên tục tạt vào mặt Linh Hương, cô cười lạnh trong lòng, cảm giác này thật dễ chịu, mỗi đợt gió buốt lạnh ấy lại khiến cho cô cảm thấy đó giống một cái tát giáng thẳng vào mặt mình, tát cho cô tỉnh lại. Cái tát đánh thức sự dại khờ ngu ngốc của đứa con gái lần đầu biết thế nào là yêu. Linh Hương cứ ngồi thờ thẫn như thế, không hề biết mình đã ngồi được bao nhiêu vòng, khuôn mặt trắng bệch.
– Linh Hương, xuống đi!- Mặc Lâm vội vàng kéo cô ra ngoài
Linh Hương uể oải lắc đầu, nói nhỏ:
– Tôi đợi anh đi mua thêm vé. Tôi vẫn muốn chơi tiếp
– Chị điên rồi à, chị có biết mình đã ngồi đó bao nhiêu lượt rồi hay không?- Mặc Lâm quát
Linh Hương cười yếu ớt:
– Có gì đâu, tôi chịu được mà.
– CHỊU ĐƯỢC À! Chị có thể tưởng tượng được mặt mình bây giờ hay không. Ngồi đó 5 lượt rồi mà vẫn chưa chán à?
Linh Hương mệt mỏi không muốn đứng lên, thế nhưng nhìn thấy mọi người xung quanh ồn ào, cô mới biết mình với Mặc Lâm đã làm ảnh hưởng đến những người xung quanh, cô bèn đứng dậy. Thế nhưng cô đứng không vững, người lảo đảo, bụng quặn lên. Mặc Lâm thấy vậy nhanh chóng đỡ lấy Linh Hương rồi dìu cô ra ngoài. Vừa bước được vài bước, Linh Hương vội vàng nôn thốc nôn tháo. Mặc Lâm nhẹ nhàng ngồi xuống vỗ vỗ lưng cho Linh Hương, nhẹ nhàng nói:
– Việc gì phải làm khổ mình như vậy chứ?
Linh Hương vẫn cố gắng nặn ra nụ cười:
– Ha ha… Chả có nhẽ tôi đã già!
Mặc Lâm quả thật không thể chịu được nữa, cô gái này cố chấp giống hệt chí trước đây, dù có chuyện gì cũng nhất quyết tự mình chịu đựng, nhất quyết im lặng không để anh chia sẻ cùng. Cứ cố gắng nặn ra nụ cười giả dối ấy để lừa anh, anh không vui được, cô cũng đau khổ, tại sao cứ phải như thế. Anh kéo cô đứng dậy, ôm chầm lấy cô, thì thầm:
– Không cần phải chịu đựng. Chị cứ khóc đi, khóc thật to vào. Tôi ở bên chị!
Cảm giác mệt mỏi bủa vây, nỗi uất hận lại một lần nữa trào dâng, ngay khi nghe thấy từ “tôi ở bên chị”, Linh Hương đã bắt đầu rơi nước mắt, lúc này cô thực sự cần có người ở bên. Cô khóc thật to, vừa khóc vừa nói:
– Mặc Lâm…huhuhu…tôi thua rồi…tôi thua rồi…tôi cược, cược nhầm tình cảm rồi…huhuhu…
Mặc Lâm không nói gì, anh biết, lúc này, cô chỉ cần có một bờ vai để khóc, như vậy là đủ rồi, anh không cần nói nhiều. Mãi cho đến khi cảm thấy đứng mỏi chân, anh mới nói:
– Ê bà cô, khóc đã chưa, bà khóc thế đủ nổi tiếng rồi đấy.
Linh Hương buông Mặc Lâm, vừa xoa xoa mặt vừa nấc:
– Tôi…anh…hợ…đồ đáng ghét…hợ…
Mặc Lâm nhìn chăm chú vào vai áo, mặt mày nhăn nhó:
– Khiếp, tởm quá, tưởng chị khóc không thôi hóa ra cả nước dãi lẫn nước mũi cũng thi nhau chảy ra…AAAA…
Linh Hương phì cười, nín dần. Mặc Lâm thấy thái độ của cô tốt hơn trước, bèn nói:
– Thôi được rồi, đi ăn thôi. Vào đó kể lại chuyện cho tôi, biết đâu tôi tư vấn được gì cho cô.
– Nhưng…nhưng…- Linh Hương ấp úng
Mặc Lâm mặc kệ cô, dứt khoát kéo cô đi vào một quán bún vịt gần đó. Linh Hương mặc dù đói nhưng chẳng còn hứng thú muốn ăn, bát bún vịt đứa ra trước mắt, cô chỉ gẩy gẩy vài cọng bún với ánh mắt chán chường.
– Ăn đi, sau đó tôi với cô đi tìm Cao Thiên Hựu, xem hắn giải thích thế nào. Cô cứ ngồi đây đoán già đoán non rồi tự hù mình như thế này thật khiến tôi thất vọng. Linh Hương mà tôi biêt không phải là đứa nhát gan sợ này sợ nọ như vậy đâu. Cô mà còn như vậy thì mấy cô bạn của cô quả thật sẽ mất mặt lắm- Mặc Lâm chợt lên tiếng
– Nhưng…nhưng- Linh Hương ấp úng
– Dù có thế nào cũng phải đối mặt với sự thật. Không dám đi một mình thì tôi đi cùng cô. Chết đâu mà sợ.
Cô cũng rất muốn biết đáp án, rất muốn nghe Cao Thiên Hựu giải thích, thế nhưng cô lại rất sợ,
bởi cô không tin vào bản thân, không tin Cao Thiên Hựu có thể thay đổi bản tính vốn có, có thể thay đổi bản thân để yêu người con gái như cô. Cô sợ câu trả lời của Cao Thiên Hựu, sợ phải nghe chính miệng hắn khẳng định tất cả, lúc ấy, cô sẽ phải đối diện với hắn thế nào đây. Cô có thể chửi hắn một trận cho đã đời rồi bỏ đi hay không, hay là sẽ sụp đổ mà khóc lóc trước mặt hắn…cô do dự…
– Đừng bày cái vẻ mặt yếu đuối ấy nữa đi- Mặc Lâm ngẩng mặt lên nhìn Linh Hương- Cô đã trải qua bao nhiêu chuyện rồi, điều này có gì đáng sợ chứ. Cùng lắm là thất tình, trở lại FA hội với tôi và mấy cô bạn của cô. Bao nhiêu năm nay cô sống không có tình yêu cũng nào chết được.
Linh Hương nắm chặt tay, phải rồi, đám bạn ấy thường nói với Linh Hương, sau này dù có thế nào, cả bốn đứa đều không thể lụy tình cơ mà. Mặc Lâm nói có sai đâu, bao nhiêu năm nay cô sống mà không cần có bạn trai, nào đã chết được, trái lại, cô sống rất tốt cơ mà. Cô có thể quên, có thể quên, dù có bị hắn lừa gạt, cô cũng sẽ mạnh mẽ đứng dậy được. Linh Hương nhanh chóng giải quyết bát bún trước mặt. Vừa ăn vừa nhắc nhở mình: “Linh Hương, mạnh mẽ lên!”. Linh Hương cố gắng giải quyết bát bún, phải một tiếng sau mới ăn hết. Sau khi thanh toán, Mặc Lâm bỗng nhận được điện thoại và ra ngoài, đến khi vào thì sắc mặt không được tốt, anh ta vội nói với Linh Hương:
– Linh Hương, hôm nay không cần Cao Thiên Hựu đâu. Tôi có việc bận rồi, để hôm khác tôi và cô đi cũng được
– Không sao đâu, tôi nghĩ thông rồi, tự mình có thể tìm hắn.
Mặc Lâm hoảng hốt nói:
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




