watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10865 Lượt

ra hình dáng của con quỷ, thế nhưng cô lại nhìn rõ ánh mắt sáng quắc vằn lên những tia máu đỏ, cô thực sự khiếp đảm. Ánh sáng dần dần làm sáng rõ khuôn mặt của con quỷ, cô hoảng sợ nhận ra, đó chính là Cao Thiên Hựu. Thế nên cô tỉnh giấc. Cô cảm thấy từng giọt nước mắt nóng hổi từ từ theo khóe mi lăn xuống gối, cười buồn một hồi, kì quái như vậy, một cơn ác mộng khiến cô thực sự sợ hãi, lại có thể khiến cô rơi nước mắt vì đau khổ. Gối ướt đẫm tự bao giờ, có phải vừa mơ giấc mơ ấy, cô vừa khóc hay không? Có phải tất cả chỉ là giấc mơ hay không? Cô vẫn không ngồi dậy, chỉ biết lấy tay gõ gõ đầu, giúp mình phân biệt thực giả, giúp bản thân tỉnh táo lại, để biết đâu là mơ đâu là thực.

Tối qua, cô cùng Mặc Lâm đi chơi, sau đó Mặc Lâm nói có việc bận nhắc cô về trước. Cô tò mò đi theo anh và rồi gặp Tinh, gặp Cao Thiên Hựu. Cao Thiên Hựu đưa Tinh vào khách sạn trong tình trạng bạn cô không được tỉnh táo. Cô nhớ cô đã khóc, khóc vì mình, khóc vì liên lụy bạn, cô, cô, cô… rốt cuộc cô còn thế nào mới có thể về đến nhà? Vỗ vỗ đầu, buồn cười thật, rõ ràng chẳng uống một giọt rượu nào, trên người cũng chẳng có mùi bia rượu, vậy mà nhất thời chẳng nhớ được gì, cô say gì chứ, hay là lúc ấy đã không còn nhận thức cái gì cả, chỉ hành động theo mệnh lệnh của ai đó. Lần này thì cô ngồi hẳn dậy, lắc lắc đầu liên tục. Cô nhớ sau khi cùng Mặc Lâm đưa Tinh đến phòng trọ của Nhi, cô cùng Mặc Lâm trở về, Mặc Lâm bảo gì, cô làm theo nấy, người không biết lại tưởng cô nghe lời như một con mèo cưng, thế nhưng cô giờ nghĩ lại cảm thấy lúc ấy mình giống như một con rô bốt được lập trình sẵn vậy, bước những bước anh chỉ. Cười buồn, tự nhủ dù sao thì mình cũng đã có thể về đến nhà, ít ra về nhà rồi mới ngã gục, chứ không chỉ sợ giờ này đã ngất ở xó xỉnh nào ngoài kia. Cô tự trấn an mình, ngày hôm nay vẫn phải đi làm. Cô bước xuống nhà, chẳng có ai ở nhà hết, lúc này mới chợt nhớ ra, sáng qua mẹ đã dặn cả nhà sẽ đi xuồng nhà ông bà ngoại ăn dỗ, cô thì do còn bận công việc, với lại cũng không thích đi lắm nên cũng viện cớ từ chối. Tính ra đây là chuyện may mắn nhất trong ngày hôm qua, nếu hôm qua bố mẹ mà không đi vắng, không biết chứng kiến cảnh cô như cái xác bước vào nhà, họ sẽ sợ đến như thế nào đây? Bước xuống đánh răng, cô lại nhớ đến một giấc mơ. Cô cũng chẳng dám khẳng định đó có phải giấc mơ hay không, chỉ biết rằng hình ảnh hiện ra có phần hơi mờ. Hình như đó là lúc cô mới ngã vật ra giường, liền lập tức nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Cô vô thức đưa điện thoại lên trước mặt. Màn hình hiện rõ cái tên “thien loi”, cô run rẩy không ngừng, run đến mức đánh rơi chiếc điện thoại. Tiếng chuông kéo dài, cô không dám tắt máy, cũng không dám nhấc máy, chỉ biết chờ, chờ cho tiếng chuông dừng lại. Thế nhưng, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy tiếng chuông ấy khiến cô khiếp sợ đến nhường nào, cô nhẫn nhịn, nhẫn nhịn bịp tai lại. Bất lực thay, những hồi chuông ấy không ngừng vọng đến bên tai khiến cô cảm tưởng mình đang trải qua sự hành hạ trong địa ngục. Hồi lâu sau, khi tiếng chuông đáng sợ ấy thực sự chấm dứt, cô mới nhìn vào màn hình: Có tin nhắn mới. Tay cô run run, chẳng biết làm thế nào. Cứ thẫn thờ như vậy một hồi lâu, sau khi tự thuyết phục bản thân mình bình tĩnh lại, cô mới mở máy, là tin nhắn của hắn. Nội dung của hắn rất đơn giản: “không nhận điện thoại của tôi? Được thôi, em chờ hậu quả đi.”. Bàn chải đánh răng rơi phịch xuống đất đánh thức Linh Hương, giờ cô có thể khẳng định, chuyện ấy không phải là mơ, cảm giác sợ hãi ấy đến tận bây giờ vẫn còn, cho dù là cô đã đọc tin nhắn ấy từ cách đây sáu bảy tiếng trước. Chính vì tin nhắn ấy, cô đã đi vào giấc ngủ lúc nào, đi vào giấc ngủ trong sự sợ hãi lần nhục nhã. Linh Hương cố gắng xua đuổi ý nghĩ ấy, rồi sau đó nhanh chóng đánh răng rửa mặt, chuẩn bị đi làm.

8.15am

Công ty Bình Thái

Linh Hương thấy mọi người đang xì xào bàn tán to nhỏ. Nếu là mọi hôm, Linh Hương thể nào cũng chạy tới xem mấy bà chị kia tám chuyện gì, rồi cười sảng khoái chê cái lũ đại gia lắm tiền nhiều của suốt ngày dính chuyện thị phi kiện cáo. Lại một lần nữa từ “thế nhưng” xuất hiện trong đầu, phải rồi, thế nhưng hôm nay cô tâm trạng đâu có tốt, chuyện công việc còn chưa chắc có thể bình tĩnh giải quyết, lấy đâu hơi sức mà đi hóng chuyện thừa hơi. Cô mỉm cười chào mấy bà chị trong công ty, tiến thẳng vào phòng giám đốc. Thói quen khó bỏ, Linh Hương chẳng buồn gõ cửa phòng làm việc của Kiến Phong, tự tiện đẩy cửa bước vào. Cô thấy Kiến Phong đang nhâm nhi tách café, mắt chăm chú nhìn tờ báo đang cần trên tay. Nhìn điệu bộ của anh thế kia, cô chắc mẩm hôm qua anh ở lại công ty hoàn thành nốt một dự án nào đó. Cô thở dài, nói với giám đốc:

– Em đi mua chút đồ ăn sáng về cho giám đốc nhé! Mới sáng ra mà đã uống café là không tốt đâu?

Kiến Phong kinh ngạc ngẩng đầu lên, con bé từ khi nào đã xuất hiện trong phòng anh. Linh Hương cười phì:

– Từ trước đến nay em vẫn vậy, có thấy bao giờ giám đốc bày ra cái bộ mặt ngạc nhiên này đâu chứ?

Anh thầm nghĩ cũng phải, mọi lần cô vào, anh căn bản đều biết, thế nhưng hôm nay là đang tập trung, thực sự tập trung đến nỗi không biết có người bước vào. Vốn dĩ mới hoàn thành xong kế hoạch phát triển cho một dự án, chỉ muốn nghỉ ngơi, nào ngờ khi nhìn thấy tờ báo này, anh bỗng thấy tỉnh táo đến ngạc nhiên. Anh nhìn Linh Hương hồi lâu, nhíu mày hỏi:

– Vẫn còn đi làm được sao?

Cô ngơ ngác nhìn anh, chẳng thể hiểu anh đang nói cái gì. Anh tặc lưỡi rồi nói:

– Nhìn cô xem, mắt sưng vù lên rồi kìa. Về nhà mà nghỉ ngơi, hôm nay cho cô nghỉ.

Linh Hương nhắm mắt rồi đặt tay lên đôi mắt, đúng là cảm thấy nóng ran ở vùng mắt, lại còn quả thật có hơi sưng. Cô tươi cười nhìn giám đốc:

– Giám đốc thật biết quan tâm nhân viên, thế thì em cũng không thất lễ được. Em đi mua chút đồ ăn cho giám đốc nhé. Còn chuyện nghỉ phép, em không cần đâu, chỉ là xem phim tình cảm cả tối, khóc nhiều quá ấy mà hề hề.

Linh Hương nói rồi nhanh chóng bước ra ngoài mua đồ ăn. Đến khi quaylại thì bỗng thấy mọi người cứ nhìn chằm chằm vào mình rồi quay sang thì thào bàn tán với nhau cái gì đó. Trong đám phụ nữ đó, Linh Hương nhận ra có Lan- thư kí của giám đốc, cũng là bà chị “tốt” của cô. Cô có thể khẳng định, nếu có bà Lan trong đám bàn chuyện về cô, thì khẳng định điều đó sẽ chẳng tốt lành gì. Cô nghiêng người đi qua họ, thôi thì cứ giả câm giả điếc. Thế nhưng bà Lan ấy nào có chịu tha cho cô, tự dưng tươi cười kéo cô lại nói:

– Linh Hương à, chúng ta làm chung với nhau lâu như vậy, tình cảm cũng được coi là tốt đẹp, thế mà ngay cả chuyện này em cũng giấu chị!

Linh Hương thầm khinh thường, cái gì mà quan hệ tốt đẹp, tốt đẹp hay không trong lòng người đàn bà đó rõ nhất, giả dối đến kinh tởm. Cô tươi cười:

– em đâu có gì mà giấu

Trang: [<] 1, 68, 69, [70] ,71

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT