|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Hương không muốn đấu lý với hắn nữa. Đành quay lại chủ đề:
– Hay thôi anh lại giống lần trước gọi cho anh MInh đi- Linh Hương dịu giọng, dù sao tiền trong túi của cô cũng chẳng có là bao, cô muốn giữ lại để đi ăn uống với đám bạn
– Không thích!- Thiên Hựu đáp ngắn gọn.
Linh Hương đang định chửi nhau với hắn thì bất chợt nghe tiếng đằng sau lưng:
– Chị Hương!
Cô nhanh chóng quay lại và nhận ra thằng Huy- cậu em họ mà Linh Hương mới nghĩ đến, đúng là thiêng thật. bên cạnh Huy còn có một cô bé trông rất đáng yêu nữa, chắc là hai đứa đang đi hẹn hò. Huy nhanh chóng dẫn bạn gái tiến gần tới chỗ Linh Hương, vui vẻ nói với cô bé bên cạnh:
– Hoài An, đây là chị họ của anh!- nói rồi nhanh chóng nói với Linh Hương- Chị, đây là bạn gái em
Linh Hương mỉm cười chào cô bé, còn cô bé thì ngay lập tức bám lấy Linh Hương cười vui vẻ:
– Hay quá hay quá, gặp chị của anh Huy ở đây em mừng lắm
– Mà chị làm gì ở đây vậy?- Huy bất chợt hỏi- với lại người kia là ai vậy?
Linh Hương đang nghĩ câu trả lời, bởi dù sao cũng không nên để thằng bé tọc mạch chuyện của mình. Nói gì thì nói chứ mỗi đứa em họ bên ngoại của Linh Hương đều là một cái loa phóng thanh, không hiểu gen của cả mẹ cô và của chúng nó được truyền từ ai nữa, nó mà biết thì có mà cả họ nhà cô cũng biết, rồi cả đám em cũng sẽ hùa nhau vào nói với mẹ cô: “May ghê, suýt nữa chị Hương nhà mình trở thành hàng hết đát rồi bác ạ”. Linh Hương còn chưa kịp mở mồm thì Thiên Hựu đã tiến tới chỗ Huy, đưa tay ra và nói:
– Xin chào, tôi là bạn trai của Linh Hương!
Huy trố mắt ngạc nhiên, cô bé Hoài An thì nhìn Linh Hương với ánh mắt ngưỡng mộ. Linh Hương thì còn choáng hơn cả đứa em nữa, cô không nghĩ Thiên Lôi có thể nói ra mấy từ đó mà không biết ngại. Huy có phần cảm thấy không được lịch sự lắm nên nhanh chóng cười nói vui vẻ và bắt tay với Cao Thiên Hựu:
– Dạ em chào anh! Thì ra anh là bạn trai của chị Linh Hương. Em là em họ của chị ấy. À, mà anh với chị đinh đi đâu vậy, em thấy nãy hình như hai người to tiếng với nhau thì phải.
Linh Hương đang định lên tiếng phản bác thì Thiên Hựu nhanh chóng đáp lời:
– À, ban đầu cô ấy gọi cho anh đến đây nói có việc rất gấp, anh lại sợ cô ấy xảy ra chuyện nên bỏ cả việc ở công ty vội vội vàng vàng chạy đến đây. Ai ngờ thì ra cô ấy muốn anh đi chơi cùng nên mới làm như vậy. Thế nhưng do vội quá không mang tiền nên không vào được chỗ này. Cô ấy bực mình nên hai người cãi nhau thôi.
Nghe Cao Thiên Hựu nói mà Linh Hương phải kinh hoàng, không ngờ hắn có thể nói dối trắng trợn như vậy, mà nghe hắn nói lại vô cùng hợp lý nữa chứ. Có cần phải đổ mọi hết cái xấu lên người cô hay không.
Cô bé Hoài An thấy vậy thì mỉm cười khoát tay Linh Hương:
– Hì hì chị Hương bớt giận đi nhé! Dù sao thì em với anh Huy cũng định vào đây chơi. Bốn người chúng ta cùng vào cho vui, nhé chị?
Linh Hương chẳng biết nói gì hơn, mỉm cười với cô bé. Đợi đến khi Huy và Hoài An đi trước một đoạn, cô mới thì thầm vào tai Thiên Hựu: “Chắc giờ này anh thấy xấu hổ lắm nhỉ, ai đời lại để em họ của người khác trả tiền”. Thiên Hựu cũng bình thản quay sang thì thầm với Linh Hương: “Bình thường!”.
Hoài An thích chơi trò đạp vịt, thế nên HUy đã mua bốn vé cho bốn người. Linh Hương thì lại không hứng thú với trò này, định bụng ngồi nhìn nhưng bị Hoài An năn nỉ quá chừng nên cũng lên ngồi chơi. Lẽ dĩ nhiên là Hoài An và Huy lên một cái thuyền vịt, còn Linh Hương thì chẳng thích thú chút nào, bởi lẽ cô phải ngồi cạnh cái tên đàn bà họ Cao…
– Chị Hương ơi, bọn mình đua xem ai về đến chỗ kia trước đi- Hoài An vừa nói vừa chỉ tay vào một khoảng xa xa
– Em trẻ con quá đấy An- Huy dịu dàng lên tiếng
– Đi mà, chơi thế mới vui chứ, anh nhé- An nũng nịu
Huy mỉm cười xoa đầu Hoài An rồi sau đó lặng gật đầu đồng ý. Linh Hương nhìn cảnh ấy thì ngán ngẩm nhìn sang cái thằng gọi là bạn trai của mình, hắn đang ngồi ngả người về phía sau, mắt lim dim như muốn ngủ. Linh Hương bực mình quát:
– ANh có định chơi không?
– Tùy cô!- nói rồi Thiên Hựu lại nhắm mắt tiếp
Mệt thật, Linh Hương vừa đạp vừa phải điều chỉnh, nhìn thấy Hoài An và Huy dần dần vượt mặt mình mà lòng ngán ngẩm. Cô nhìn thấy hai đứa mỗi người một việc, Huy thì ngồi đạp, Hoài An ngồi chỉnh hướng rất ăn ý. Nhìn thấy họ như vậy, rồi lại nhìn đến Cao Thiên Hựu đang nằm ngủ trên này thì Linh Hương oải quá, đang định không đạp nữa thì nhìn thấy Hoài An vẫy vẫy tay trêu: “lêu lêu bọn em thắng rồi nhé!”. Lần này thì Linh Hương bỗng dưng lấy lại tinh thần, ra sức đạp rồi chỉnh, cô tự nhủ không thể thua hai đứa oắt con này được. Cô gọi Thiên Hựu:
– THiên Lôi, giúp tôi cái nào, anh là người hiếu thắng lắm cơ mà, sao lại để chịu thua hai đứa oắt con kia cơ chứ! Thế này thì làm sao xứng danh là tổng giám đốc Tân Thụy được chứ- Linh Hương dài giọng khiêu khích
Thiên Hựu vẫn không mở mắt đáp lời
– Chỉ là trò chơi vớ vẩn, thắng thua thì được cái gì. Cô tập trung vào đạp và để yên cho tôi đi.
##$$%&##&. Linh Hương cảm thấy Thiên Lôi đó chẳng khác nào vua, chỉ việc ngồi rồi để người khác chở đi, sướng không tả được. Cơ mà cô đâu có phải là thằng hầu hay thái giám gì đâu, trong lòng hậm hực, vừa đạp vừa nghĩ ngợi điều gì…
Thiên Hựu không hiểu sao mình có thể thư giãn ở trên chiếc thuyền này. Ngồi bên cạnh Linh Hương, anh bỗng buồn ngủ. Mấy ngày làm việc liên tục, chẳng có thời gian nghỉ ngơi, ngay sau khi xong việc thì Minh nói Linh Hương đã bình phục, anh bèn nhớ đến lời hẹn và tới gặp cô luôn. Bây giờ yên tĩnh như vậy, anh có thể ngủ một giấc lấy lại tinh thần. Nhắm mắt lại vẫn nghe tiếng Linh Hương càu nhàu, anh không cảm thấy khó chịu lại thấy thoải mái và nhanh chóng thiếp đi. Thế rồi ngồi đang thiu thiu ngủ thì có tiếng người:
– Anh gì ơi, hết thời gian rồi, anh mau vào trả thuyền đi!
Thiên Hựu vẫn không mở mắt, miệng nói với Linh Hương:
– Cô đạp thuyền vào trả cho người ta đi!
– …
Thiên Hựu không thấy Linh Hương trả lời, chắc là đang bực mình nên cũng chẳng thềm nói chuyện với anh đây, cô ta cũng chẳng buồn đạp vịt nữa. Anh mỉm cười, thôi thì kệ cô ta, ngồi đây thì ngồi.
– THIÊN LÔI! Anh mau vào trả thuyền!
Thiên Hựu nghe tiếng hét gọi, bèn mở mắt. ANh nhìn quanh, Linh Hương biến mất từ khi nào, và thay vào đó đang đứng trên bờ vẫy vẫy anh với ánh mắt đểu giả.
– Linh Hương! Cô… cô… cô làm cái trò gì thế!
NHìn cái mặt thộn của Thiên Hựu làm Linh Hương không nhịn được cười, cô cứ vỗ tay cười ha hả:
– Thiên Lôi cố lên! Thiên Lôi cố lên! Vào bờ đi nhanh lên- Linh Hương vừa reo vừa nghĩ thầm, ai bảo anh không chịu làm gì, quen cái thói bóc lột người khác quá đây mà. May mà cô nhanh chóng ra hiệu cho Huy cho cô lên tạm thuyền vào bờ để có dịp chứng kiến cái cảnh hiếm có này.
Thiên Hựu đang ở khá xa bờ, ban nãy vì nghĩ Linh Hương sẽ làm tất cả nên anh cũng chẳng tập chung xem người hướng dẫn nói
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




