watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10892 Lượt

tôi…tôi… hoa…mắt…rồi!

-Đưa cô ấy đi cấp cứu- giọng Thiên Hựu dồn dập

Linh Hương không thể ngờ được, hình bóng trước mắt cô chính là Cao Thiên Hựu, cô thực sự không mơ, Cao Thiên Hựu quả thực đã đến cứu cô, hắn lại đang ở rất gần cô nữa. Cô cứ cho rằng mình đang đóng phim, Thiên Hựu làm gì ở đây, chỉ là tình cờ, hay là điều gì khác. Bỗng dưng cô òa khóc, khóc vì sợ, khóc vì mừng. Sợ vì mình đã đến Quỷ môn quan, mừng vì mình có thể đến đó mà vẫn có thể trở về. Nước mắt cô cứ trào ra, ôm chặt Cao THiên Hựu:

-Tôi… không.. cần đi bác sĩ… muốn…về…nhà…Thiên Lôi…huhu… là anh…là anh…

Thiên hựu cứ để Linh Hương khóc, chỉ biết ôm chặt cô vào lòng mà an ủi:

-Linh Hương đừng khóc, tôi đưa cô về!- Minh, anh lái xe về nhà tôi, gọi bác sĩ đến khám!

Trước khi đi, Thiên Hựu vẫn kịp chỉ tay về phía Bình:

-Ngày mai, nếu không phải là bố cậu, thì nhất thiết đừng nói gì với tôi!

Linh Hương thì thào rất nhỏ khi đang ngồi trên xe, mắt không ngừng díp lại:

-Thiên Lôi, tôi mệt lắm

Thiên Hựu nhìn Linh Hương, rồi để đầu cô tựa vào vai anh. Anh ghé tai cô và nói nhỏ:

-Ngủ đi, không có chuyện gì nữa rồi!

Linh Hương từ từ nhắm mắt lại, trong mơ cô mơ hồ cảm thấy ấm áp, cảm giác như được ai đó ôm vào lòng, rất an toàn.
Chương 28

Miên man, chữ “tình” lại xuất hiện trong đầu, và rồi đằng sau chữ tình tiếp tục là hai chữ nữa, đó là: “đơn phương”. Chẳng rõ vì sao trong giấc ngủ dài này, Linh Hương lại nghĩ đến tình đơn phương. Cô chưa từng yêu, thế nên cũng chẳng phải chịu mối tình đơn phương mà như mọi người vẫn nói là rất đau khổ. Cô đã từng hỏi một đứa em họ để xem nó cảm nhận thế nào nếu có một cô gái yêu đơn phương nó.

Nó đã cho cô câu trả lời, tận hai đáp án, thứ nhất chính là: “em thấy rất bối rối khi có họ yêu mình nhưng mình không có yêu họ”, và thứ hai sau khi cô đã thêm cái vế đằng sau là “nếu cô gái ấy vì em mà hi sinh thầm lặng” thì nhận được câu trả lời: “em không biết”. Lúc ấy cô cũng suy nghĩ không rõ em cô chưa từng thử suy nghĩ về chuyện này hay không, hay thực chất khi có một người con gái yêu nó thầm lặng như vậy, nó cũng sẽ chẳng suy nghĩ gì cả.

Cô không rõ lý do tại sao mình lại tìm hiểu về những câu chuyện, những lời tâm sự của người yêu đơn phương, chỉ biết rằng sau khi đọc được một bài, cô tiếp tục tìm đến những bài thứ hai thứ ba và thứ n về tình cảm ấy.

Sau khi dùng mánh khóe để vặn vẹo được thằng em mà không bị nó hỏi đâu đâu hay nghi ngờ gì mình, cô đã có đáp án phần nào, đối với những người yêu đơn phương, càng yêu sẽ càng khổ đau, với những người được người khác yêu đơn phương, ban đầu bối rối nhưng dần dần thứ cảm giác ấy sẽ không còn nữa, mà thay vào đó họ lãng quên dần, vì vậy bài học cô rút ra được, yêu đơn phương rất không nên. Thế nên cô cũng thầm cầu mong mình không phải yêu đơn phương một ai đó.

Sở dĩ cô nghĩ đến chuyện này, bởi cô đã nhận ra một chuyện rất quan trọng sau ngay sau khi mở mắt nhìn thấy hình ảnh Cao Thiên Hựu đêm qua, cô cuối cùng đã có đáp án cho những thắc mắc của mình, cô yêu hắn! Trong lòng bây giờ cũng cảm thấy rối, bởi vì lo rằng nhỡ đâu Cao Thiên Hựu không yêu mình, và thế là cô trở thành một người yêu đơn phương. Sợ!

Cô đang đứng giữa lựa chọn bày tỏ và không bày tỏ. Cô đã tỉnh nhưng không muốn mở mắt, vì mở mắt ra vừa không tập trung được, lại nhỡ đâu nhìn thấy Cao Thiên Hựu thì biết nói chuyện thế nào. Khi lựa chọn không bày tỏ dâng cao thì bỗng nhiên cô nhớ đến một vài câu truyện đã đọc, đó chính là sự tiếc nuối giữa hai người khi yêu nhau mà không dám bày tỏ, cứ một mình cho rằng chỉ bản thân mình yêu người kia, và rồi sau đó cuộc đời hai người rẽ nhánh, sống cuộc sống củariêng mình.

Như vậy thì cả hai bên vừa đau khổ, sau này một ngày nghĩ lại rồi cũng sẽ hối hận khi để mất tình yêu của mình, thế nên cô quyết định, cô phải bày tỏ tình cảm, dù kết quả có như thế nào.

– Linh Hương, em tỉnh rồi à?- giọng anh Minh quan tâm

Linh Hương mở mắt ra và nhìn thấy xung quanh, một căn phòng khá rộng, chắc cũng rộng bằng cả tầng 1 của nhà cô. Căn phòng này chẳng khác nào một ngôi nhà riêng có đầy đủ mọi thứ vậy. Linh Hương bắt đầu nhớ lại, có lẽ đây là nhà Cao Thiên Hựu. Bên cạnh cô là bình tiếp nước, cô đưa tay lên mặt và vướng vào mớ dây loằng ngoằng, cánh tay cũng nhức nhối. Một bên mắt thì bị băng lại, chẳng biết bây giờ trông cô thế nào nữa. Cô yếu ớt hỏi anh Minh:

– Anh Minh, trông em giống cướp biển lắm phải không?

Minh phì cười, lại gần Linh Hương rồi nói:

– Anh cũng đến chịu em, bị đến thế này mà vẫn còn đùa được. Chẳng những em giống cướp biển mà còn giống xác ướp Ai Cập nữa đấy!

Dù đang đau nhưng Linh Hương cũng cãi lại:

– Ai nói…xác ướp Ai Cập, xác ướp cuốn băng đầy người, em thì đâu đến nỗi. Mà nếu em có là xác ướp thật, thì cái chỗ này chính là lăng mộ… ớ ớ

Linh Hương định nói tiếp nhưng tự dưng hết hơi, không nói được từ nào nữa. Minh nhìn cái điệu bộ tức anh ách của Linh Hương mà cũng thấy buồn cười, cô mọi ngày tức cái gì thì phải nói bằng được, giờ này phải kìm lại chắc ức chế lắm đấy. Không phải có quá độc ác hay không, Minh thấy Linh Hương cứ như bây giờ hóa lại hay, cô với giám đốc đỡ phải cãi nhau nhiều, và anh cũng khỏi phải nghe cô than vãn. Đang nghĩ dỡ thì Minh lại nhìn đến khuôn mặt Linh Hương, thấy Linh Hương có vẻ không hài lòng, bèn an ủi:

– Thôi được rồi, anh sợ em lắm rồi. Nhìn cái bộ mặt của em bây giờ là anh đã chẳng dám ăn cơm nữa.

Linh Hương bĩu môi, rồi như nhớ ra điều gì, cô kêu lên:

– Mẹ… mẹ em!

– Tối qua Trần tổng đã gọi cho gia đình em báo em phải đi công tác đột xuất rồi, yên tâm tĩnh dưỡng cho khỏe đi rồi về nhà.

Đúng là may thật, mẹ mà biết cô thành ra như thế này thì chắc chửi chết cô, bà mỗi lần nhìn thấy con gái bị như thế đều không có kiểu an ủi như những người mẹ khác. Cô còn nhớ khi còn bé tí, bị một thằng nhóc trong xóm trêu trọc và dẫn đến cả lũ trẻ con hùa vào trêu, cô đã khóc và về mách mẹ những mong được mẹ ra làm chủ cho mình, thế nhưng mẹ cô đâu có như thế, nhìn cô khóc bà nói: “Chẳng ai có thể sống với ai suốt đời được, tự mình phải biết bảo vệ bản thân”.

Dần dần, cô cũng chẳng thèm đi mách mẹ nữa, bị chúng nó trêu, ban đầu cô còn đánh trả, nhưng yếu thế toàn bị đánh thôi, những lúc như vậy mẹ cũng im lặng không can thiệp, chỉ vừa

xoa vết thương cho cô vừa mắng: “không biết làm cách nào ngoài đánh nhau hay sao hả?”, lâu lâu như vậy, cô học cách tự mình đối phó với vài tính huống trẻ con, ví dụ như cô đã nghĩ ra những trò rất mới và có tính phiêu lưu 0)) , lũ trẻ con thi nhau xin tham gia, và để cô làm trùm luôn, dần dần chúng nể cô

Trang: [<] 1, 54, 55, [56] ,57,58 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT