|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
chẳng làm thế đâu”. Rồi lại có một tên bài hát vang vọng trong đầu: “mãi mãi tuổi hai mươi”. Linh Hương sợ rằng mình sẽ mãi mãi dừng lại ở tuổi này mất, nhưng rồi nghĩ mình đã qua tuổi hai mươi rồi, tức là tên bài hát này không linh ứng, cô thể nào cũng sống. Thầm than tên Bình này quả thật rất ngu ngốc, nếu là Cao Thiên Hựu, hắn chắc chắn chẳng bao giờ dùng vũ lực với con mồi, hắn có lẽ thừa hiểu rẳng, con người dù có yếu đuối nhút nhát đến đâu, khi bị đòn đau đến thế nào cũng có lúc vùng dậy, như vậy chỉ làm cho mình không những không trút được cơn giận mà còn phải thêm gánh vào người. Cô thấy phục Cao Thiên Hựu sát đất, hắn biết dù con người có máu lạnh đến đâu, dù có hoàn hảo và kiên cường đến đâu thì cũng có điểm yếu, đó chính là người thân. Người dắc tội với hắn sớm muộn cũng phải xin lỗi hắn, cũng phải nể sợ hắn chứ không thể khinh bỉ. Chết rồi, chết thật rồi, tại sao ngay cả những điểm xấu của Cao Thiên Hựu bây giờ cũng được Linh Hương đưa vào ưu điểm, và ưu điểm ấy có phần vượt trội cơ chứ.
-Á… Á…- một cú đạp trúng mắt khiến Linh Hương bật tiếng kêu
-Đủ rồi, dừng lại đi. Cậu có thể giết được chúng tôi hay sao?- Thảo My lạnh lùng lên tiếng, thật kì lạ dù trong hoàn cảnh như vậy, giọng nói của Thảo My vẫn lạnh như mọi ngày
Bình ra hiệu cho tên vệ sĩ kia dừng lại rồi cười rất to:
-Thảo My, anh không định giết em, nhưng để làm em đau khổ thì anh có thể đấy. Em nghĩ với địa vị của ông già anh, em và cô ta có thể làm gì được.
Thảo My cười nhẹ, cái cười của sự miệt thị và coi thường:
-Cậu nghĩ bố tôi có thể để cho cậu muốn làm gì làm sao? Cậu đeo đuổi tôi rất lâu rồi cũng không dám làm gì tôi, chẳng phải cũng sợ thế lực của gia đình tôi hay sao?
Bình tiến đến gần Thảo My, vuốt ve khuôn mặt cô rồi nói:
-Em tưởng anh không biết chuyện gì sao, công ty bố em đang gặp khó khăn, đang nợ ngân hàng một khoản tiền lớn. May ra nếu bây giờ là người của anh, thì bố anh sẽ giúp cho gia đình em. Bây giờ là anh chọn em, chứ em không có quyền!
Thảo My không thèm né ánh nhìn của Bình, trực tiếp nhìn vào hắn ta, khiến cho Bình bất chợt bật cười:
-Anh rất thích tính cách này của em
Linh Hương nhìn thấy cảnh tượng ấy thì máu Trương Phi dồn hết lên đỉnh đầu, cô rất chướng mắt khi nhìn những thằng đàn ông như này. Dù đang rất đau, cô vẫn cố ngẩng mặt lên nhìn về phía tên Bình và nói:
-Tiểu… nhân, bệ…nh ho…ạn!
Bình trừng mắt sang nhìn Linh Hương, hắn không nghĩ rằng đứa con gái này còn sức mà cất lời. Linh Hương vừa thở dốc vừa cố gắng nói từng chữ:
-Đồ… đồ… ngu…x…xua…xuẩn
Mắt Bình long sòng sọc, hắn ta ngay lập tức bóp chặt cổ Linh Hương:
-Tao ghét nhất là loại đàn bà lắm lời như mày. Đừng nghĩ rằng đàn ông không thể ra tay với phụ nữ. Đối với tao, chỉ cần bỏ ra chút tiền là mạng của mày chẳng đáng một xu.
Linh Hương sau khi bị đánh đã không còn sức lực, hô hấp không ổn định, cô ra sức hít thở để lấy lại sinh khí, thế nhưng bị Bình bóp chặt cổ, cô cảm thấy khó chịu, khó thở, bàn tay yếu ớt cào những vết chẳng thấm vào đâu trên tay Bình, cô muốn gạt tay hắn ra nhưng cổ lại càng bị bóp nghẹt hơn. Mắt Linh Hương dại đi, Bình nói đúng, hắn chỉ cần dùng tiền là có thể lo lót được tất cả, cô biến mất cũng chỉ khiến người thân đau lòng và bất lực, còn hắn thì sẽ chẳng có chuyện gì, sẽ lại càng ngạo mạn hơn mà thôi. Cô chợt ước, ước người trước mặt mình là Cao Thiên Hựu, bởi cô linh cảm, nếu đổi lại là hắn, hắn sẽ không đối xử với cô như vậy. Linh Hương mong Cao Thiên Hựu có thể xuất hiện, nhưng lại tuyệt vọng nhận ra, hắn và cô là gì của nhau, hắn sao có thể xuất hiện cứu một người không thân không thích, không quan hệ bạn bè như cô.
-Dừng lại đi! Cô ấy sẽ chết mất- Thảo My bỗng hoảng loạn
Bình vẫn tiếp tục xiết mạnh
-Xin cậu, dừng lại đi, dừng lại đi- Thảo My hét lên
Lúc này, Bình mới chịu buông tay khỏi cổ Linh Hương. Bình tiếp tục quay sang Thảo My cợt nhả:
-Thảo My, lần đầu tiên anh thấy em mất bình tĩnh như vậy, nó là gì của em mà khiến em như vậy!
Linh Hương gục xuống, cô thực sự chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu, chỉ muốn thiếp đi để quên hết nỗi sợ hãi cùng quẫn, thế nhưng cô lại nhận ra, nếu lúc này mình ngủ, thì Thảo My sẽ cảm thấy cô độc biết bao, cô có thể ngủ để quên mọi thứ, còn Thảo My sẽ phải gánh tất cả nỗi sợ hãi và căng thẳng. Nếu là như vậy, thì cô phải tỉnh, ít ra để Thảo My cảm thấy vẫn có người đứng về phía cô ấy.
Bình lúc này cởi trói cho Thảo My, ra lệnh cho vệ sĩ kéo Thảo My lên tầng trên, Thảo My cuống cuồng không biết làm gì, lúc này cả hai cô gái đều cảm nhận Bình sắp làm chuyện gì đó với Thảo Mỳ. Hắn cười nói:
-Bố em chắc phải mừng lắm khi có một người con rể như anh!
Linh Hương muốn giúp đỡ nhưng cô đã không còn sức lực nữa rồi, để giữ cho mình không hôn mê đã là quá khó với cô, bây giờ Bình có mở cửa cho cô chạy, cô cũng không có khả năng đứng dậy. Bình đi lên tầng khiến Linh Hương cảm thấy đầu óc quay cuồng, giờ cô không thể nghĩ được gì nữa, cô không biết mình phải làm gì để cứu Thảo My, chỉ biết nhen nhóm một hi vọng rất nhỏ nhoi, rằng giám đốc Kiến Phong sẽ đến.
Chưa đầy 15 phút sau, Bình chạy vội xuống nhà, quát đám vệ sĩ:
-Mau đưa cô ta ra xe đằng sau nhà, ném cô ta tới một chỗ nào đó cho tôi
Có một giọng đàn ông ngại ngần:
-Cậu chủ, chúng tôi là vệ sĩ, tôi cảm thấy…
-Câm miệng- Bình quát- có chuyện gì tôi chịu, cô ta sau đó sống chết như thế nào không can hệ đến các người.
Hai tên vệ sĩ túm lấy người Linh Hương lôi xềnh xệch ra cửa sau, và nhanh chóng chúng ném cô ra phía sau xe. Xe chầm chậm lăn bánh, Linh Hương bỗng cảm thấy run sợ, sợ một cái chết chẳng rõ nguyên nhân, không tìm ra thủ phạm. Người ta nói đó là chết oan, mà những người chết oan oán khí rất nặng, như vậy càng khó siêu thoát. Cô cảm nhận được một cái chết im lặng đang chờ đón mình, ra đi khi mọi ước mơ và khao khát còn chưa thực hiện được. Cô sợ mình trở thành linh hồn vất vưởng lắm, sợ chẳng ai nhận ra sự có mặt của một linh hồn, sợ không cầm nắm được mọi vật, sợ không thể ôm bố mẹ một lần nào nữa, sợ sẽ chẳng còn cơ hội để trái tim mình đập loạn nhịp vì ai đó. Nghĩ đến đây, cô lại nhớ đến một cái tên quen thuộc: Cao Thiên Hựu. Cô chẳng rõ vì sao chỉ trong một đêm, cô lại nhớ tới hắn nhiều đến thế, vốn dĩ là ghét hắn vô cùng, vốn dĩ là ghét gặp mặt hắn, vốn dĩ là khinh bỉ hắn, vậy mà bây giờ lại đem lòng nhớ. Cô nhớ cái khuôn mặt hoàn mĩ của hắn khi đang cầm ly rượu vang trên tay, nhớ cái phong thái tự tin của hắn, nhớ cái con người có vẻ mặt thì tỏ ra nghiêm túc nhưng lại luôn vì những điều nhỏ nhoi mà cười vui vẻ, nhớ cái con người đã từng dùng thủ đoạn với cô và bạn bè mình nhưng rồi sau đó lại quan tâm đến cô mà đến bây giờ cô mới nhận ra. Cô muốn sống lắm, sống để được nhìn thấy người thân, sống để nhìn thấy Cao Thiên Hựu một lần nữa, đểkhẳng định lại xem mình đối với hắn rốt cuộc là như thế nào, thế nhưng cô có thể
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




