|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
người đã nhìn thấy hết), rồi lại lấy giấy ăn lau lau cho tên Bình, miệng rối rít:
– Tiểu thiếu gia, anh không sao chứ, ôi trời sao lại có đứa nào làm hỏng phong cách của anh rồi- Linh Hương vừa lau áo vest cho Bình vừa xuýt xoa- áo ngoài màu đen nên không sợ người ta nhìn thấy, tiểu thiếu gia thông minh quá.
Cả quán café nhìn Linh Hương với ánh mắt như này
.
Thảo My nhìn Linh Hương với ánh mắt như này =.=
Còn Linh Hương thì ánh mắt thế này ^….^
Thình lình, Bình ủn mạnh Linh Hương ra, rồi đạp cô một cái khiến cô bắn ra xa. Hắn quát:
– Tránh xa tao ra đồ con lợn!
Hắn cứ thế tiến tới chỗ Linh Hương, Linh Hương lúc này tuy vẫn còn đau ê ẩm nhưng cũng tức mình đứng dậy lao về phía hắn. Bỗng dưng “bốp! bốp”, tên Bình lãnh trọn cú đấm của Kiến Phong, người thì gầy yếu chỉ ăn được đàn bà, nên khi bị Kiến Phong đấm, hắn nhanh chóng mất thăng bằng ngã ngửa xuống đất. ôm mặt gượng mãi không dậy nổi.
– Tôi ghét dùng bạo lực, đàn ông mà đánh phụ nữ thì đúng là quá hèn- Kiến Phong nói
Linh Hương dù thấy hắn bị đánh như vậy cũng chưa hả dạ, cô lao đến định đạp cho hắn vài cái nhưng bị Kiến Phong chặn lại, Linh Hương vừa vung chân tay loạn xạ vừa gào lên:
– Cậu nghĩ câu là cái gì mà dám chửi tôi là lợn là vịt. Cậu đã nhìn thấy lợn với vịt bao giờ chưa. Cái loại đần đến mức chỉ biết vịt sống dưới nước như cậu thì làm gì cho đời. Lợn được người ta nuôi còn có giá trị để sử dụng, còn cái loại cậu nuôi chỉ để phá hoại. Cậu thấy tự hào vì mình danh giá à, nói cho cậu biết, chủ tịch nuôi cậu chỉ làm kẻ duy trì nòi giống mà thôi, để có người sau này giữ đống tài sản của ông ta. Thế nhưng cái loại cậu mà để phối giống thì đời gia đình cậu nát lắm rồi, con cháu nhà cậu về sau rồi cũng dặt dẹo cả lũ chứ được cái gì. Đã ít học còn vênh váo.…Giám đốc bỏ em ra.. em phải đạp cho thằng mất dạy này mất phát..bỏ em ra
Kiến Phong để Linh Hương chửi chán chê đã, rồi mới nhỏ giọng nói:
– Linh Hương, đủ rồi đấy. Cô còn làm tới thì công việc này cũng không giữ nổi đâu.
Linh Hương lúc này mới nhận ra mình quá đà mất rồi, nhưng cũng không thể xin lỗi hắn được, dù sao thì hắn cũng có lỗi với cô và giám đốc. Linh Hương mạnh mồm:
– Cái loại như cậu chung quy cũng không đáng để tôi nói nhiều
Tên Bình cảm thấy vô cùng mất mặt, lần đầu tiên trong đời hắn bị hạ nhục như thế, cảm giác nhục nhã bủa vây, nhưng hắn không thể trả thù lại khi có một mình như vậy, đành chạy nhanh ra ngoài, trước khi đi không quên dọa dầm:
– Tất cả chúng mày, đợi đấy!
Hắn đi rồi, không khí thoải mái hơn hẳn, Thảo My lúc này mới từ từ quay sang hỏi Linh Hương:
– LInh Hương, cô không sao chứ!
Nhìn ánh mắt quan tân của cô ta, Linh Hương cũng không khỏi ngỡ ngàng, cô không ngờ cô gái mà cô cho là lạnh lùng khó ưa lại có thể khiến cô bỗng dưng cảm thấy ấm áp, cô cười cười:
– Không sao, không sao…- Linh Hương chợt à lên- mà sao cô biết tên tôi
Thảo My cười, lần đầu tiên Linh Hương thấy cô ta cười, nụ cười quả thật rất đẹp, khiến ngay cả cô cũng đứng hình vài giây:
– TÔi biết tên cô từ lâu rồi, làm cùng công ty mà- Thảo My quay sang Kiến Phong- giám đốc, anh ổn chứ
Kiến Phong hình như vẫn còn đang ngây ngấy trước nụ cười ấy hay sao, anh vẫn chưa trả lời, mãi khi Linh Hương huých cái vào người, anh mới nói:
– Tôi… ổn!
Linh Hương tặc lưỡi, quả thật không nên đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài. Ban đầu cô nhìn thấy Thảo My thì cứ một mực cho rằng cô ấy là một người khó gần và lạnh lùng, bây giờ nhìn thấy biểu hiện quan tâm ấy mới thấy cô ấy thực sự rất gần gũi. Cô ấy vốn dĩ lạnh lùng ít nói là bởi vì không tìm thấy người hợp mình mà thôi. Dù rằng sau đó Thảo My vẫn cách nói chuyện ít biểu cảm như ban đầu nhưng Linh Hương đã không còn cảm thấy khó gần như trước nữa, mà ngược lại còn cho rằng Thảo My có phần rất thắng thắn, tình tình cũng gần giống với đám bạn của Linh Hương.
Hôm nay giám đốc nói có chuyện cần bàn nên cô lại phải ở lại công ty, đến khi mọi người về hết, trời cũng tối muộn giám đốc mới thả cho về. Chậc, giờ này thì làm gì còn xe buýt, lại phải bắt taxi về đây mà. Đang than thở thì Linh Hương thấy Thảo My lướt xe qua rôi dừng lại, ngoái đầu nói với cô:
– Linh Hương, giờ cô về nhà chứ!
Linh Hương vui vẻ:
– Ừ,muộn quá không còn xe buýt nữa, tôi định đi taxi!
– Tôi đèo cô về- Thảo My nhanh chóng nói
– Thôi khỏi, cô đâu có biết nhà tôi, làm phiền cô như vậy tôi thấy áy náy lắm- Linh Hương nhanh chóng từ chôi
– Không sao, cô lên xe đi- Thảo My quả quyết
Linh Hương cảm thấy không thể từ chối, với lại cũng đỡ một khoản tiền. Trên đường đi về, trò chuyện một hồi mới rõ, thì ra Thảo My sợ tên Bình ấy sẽ tìm cách trả thù Linh Hương, cô ấy lo cho Linh Hương nên mới muốn đưa Linh Hương về tận nhà. Linh Hương nghe thế chỉ cười xòa, không ngờ cô ấy lo cho mình như vậy. Linh Hương cũng vui vẻ nói rằng bản thân sẽ tự lo được, nhưng Thảo My một mực khẳng định rằng, tuy mới biết tên Bình đó không lâu, nhưng cô rõ hắn là loại người như thế nào. Bản tính hắn vốn háo thắng và cao ngạo, hắn không chấp nhận để cho người khác sỉ nhục mình như vậy đâu, hắn nhất định tìm cách trả thù. Thảo My còn khẳng định, cậu ta sẽ tìm Linh Hương trước, bởi dù sao Kiến PHong cũng là người được chủ tịch yêu quý. Linh Hương nghe Thảo My cũng giật mình lo sợ, tên oắt con như hắn chắc chắn sẽ trả thù kiểu cho người đánh cô gì gì đó, thế này đúng là khổ thật.
Đi được một đoạn, bỗng dưng Linh Hương để ý có một chiếc xe ô tô khác phóng lên trước, cũng chẳng nói làm gì nếu chiếc xe ấy phóng lên rồi biến mất, nhưng thực chất chiếc xe ấy cứ ở trước kìm xe cô và Thảo My. Thế rồi sau đó lại có một cái xe khác bên phải dồn xe vào góc. Thảo My hình như cũng cảm thấy không ổn, bèn bảo cô:
– Linh Hương, cô có cảm thấy hai chiếc xe này rất có vấn đề không?
Không vấn đề gì mới lạ, Linh Hương cũng để ý đấy chứ, hai xe này lại giống nhau ý đúc, chắc chắn có chuyện gì rồi đây. Thế nhưng cô không biết nói gì, chỉ gật đầu rồi ngồi im, bỗng dưng lo lo. Thảo My bắt dầu đi chậm lại để thoát khỏi thế kìm hãm này, nhưng hai cái xe vẫn tiếp tục không buông tha, và từ đâu xuất hiện một cái xe ngay đằng sau làm Thảo My không thể tụt lại phía sau được. Linh Hương lúc này nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho Kiến Phong. Dù sao thì cô cũng phải báo cho anh biết để nhờ cứu viện, trong hoàn cảnh này ít ra cũng phải có người biết rằng cô và Thảo My sắp gặp chuyện chứ.
“A lô. Có chuyện gì vậy Linh Hương”
– Giám đốc, em với Thảo My đang bị ép xe, có lẽ là…
“KÉTTTTTTTTT”. Linh Hương chưa kịp nói hết câu thì Tharp My phanh gấp, điện thoại nhanh chóng rơi xuống. Thì ra chiếc xe đi đầu đã dừng lại. Cô và Thảo My còn đang bất ngờ thì người trên ba cái xe kia nhanh chóng đi xuống, đập cửa inh ỏi. Rồi sau đó cửa xe nhanh chóng bị mở, đám người ấy bèn lôi Linh Hương và Thảo My
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




